Tác giả: [không rõ]Pairing: Lee Mark x Lee Donghyuck, Park Jisung x Zhong ChenleĐộ dài: ~24k chữ, gồm 7 chươngTên gốc: 关于1225房的一切 - Chuyện ở phòng 1225Nguồn: AO3Bốn người kỳ lạ, gặp nhau ở một nơi còn kì lạ hơn, Nhà tù Seoul.Fic được lấy cảm hứng từ bộ phim Prison Playbook (Đời sống ngục tù) đình đám của Hàn Quốc.Mình tìm được fic sau 7749 lần cày tag MarkHyuck trên AO3, tuy nhiên tài khoản của tác giả đã ngừng hoạt động nên không hiện được tên, và tất nhiên, chưa xin được per luôn. BẢN DỊCH CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
"Hyeonjoon à, anh quay lại đi, có người đang đợi""Vậy anh quay lại nhé, cô ấy đang đợi rồi. Em sống tốt nhé Jihoon"..."Ý em là, anh quay lại đi, em đang đợi. Đợi chúng ta cùng nhau làm lại từ đầu...".Warning: ooc, tình tiết không liên quan đến người thật…
Nguyện hóa thành một vầng trăng sáng, soi rọi em trong đêm tối, cùng em chạy đến dải ngân hà rực rỡ.Khi tổng tài bá đạo gặp nữ bác sĩ nội trú còn non nớt - Sa, sẽ là một cuộc tương ngộ như thế nào, để rồi khiến anh phải yêu em?Tác giả: Hope_5114_Sun - AFFAU: Tổng tài hào môn bá đạo × Nữ bác sĩ nội trú non trẻ - Sa…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…
Lời tác giả: Một câu chuyện về "Sở - Sa" gương vỡ lại lành. Dòng thời gian tương lai khi Tôn Dĩnh Sa đã giải nghệ còn Vương Sở Khâm vẫn đang thi đấu. - Tác giả: LaurelBarry- Thể loại: non AU - OOC - Rất rất là xa với nhân vật thật ngoài đời.- Tình trạng - số chương: On-going, 53 chương tổng số. Nhưng đến chương 53 thì gần như HE rồi nên vẫn dịch ạ. - Rating: M - Rất nhiều M, nh đây là đặc trưng của bà tác giả này rồi, bả thích viết H. Mọi người có quyền chọn đọc hay ko nhé. Nhưng ở những chap này cũng bộc lộ kha khá nội tâm thật của nhân vật. - Lời tui: "Quỹ đạo cô tinh" - hay nói cách khác quỹ đạo ngôi sao cô đơn. Trong truyện có thể hiểu cả 2 nhân vật chính Tôn Dĩnh Sa hay Vương Sở Khâm chính là những ngôi sao cô đơn đó. Không ngờ cô đơn ở bên cô đơn lại là hạnh phúc, câu chuyện mang tới cảm giác như cô đơn cũng có thể giao hòa và cộng hưởng với nhau vậy.Đời người thật sự rất ngắn ngủi, chưa kịp thưởng thức bao nhiêu hương vị, bạn đã bước vào năm tháng già cỗi của mình, hoặc đã mất đi sự phồn hoa của tuổi trẻ, nhưng chính trong mười năm ngắn ngủi này, tình bạn, tình thân, tình yêu đã giao nhau tạo nên những chùm pháo hoa rực rỡ nhất.Cô đơn thật ra chỉ là chuyện của một người, nhưng lúc bạn cô đơn, trong cuộc sống nhất định cũng sẽ có một người giống như bạn đang chậm rãi nếm trải sự cô đơn của mình. Lúc hai người gặp nhau, cô đơn cộng hưởng, đáp án cho ra, lại chính là hạnh phúc.…
Vương Sở Khâm có một cái đuôi, cái đuôi ấy theo anh từ sáng tới tối, ở bên anh từ khi mặt trời mọc đến mãi khi lặn sau chân núi. Hai người bọn họ cứ thế ở bên nhau, rõ ràng giống như người yêu, ngay cả sống chung cũng đã làm, nhưng hai tiếng "danh phận", anh chưa từng có cơ hội chạm tới.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Chúng tôi là một cặp song sinh kiêu ngạo, từ nhỏ đã được nuông chiều như những chàng hoàng tử. Sống trong căn penthouse rộng lớn mặt tiền sừng sững giữa trung tâm Thượng Hải. Bố mẹ chúng tôi đều là quan chức có tầm ảnh hưởng lớn trong chính trị...Vậy nên việc gì chúng tôi phải khiêm tốn? Bắt nạt những kẻ yếu là đặc quyền của kẻ mạnh mà thôi.Tiếc rằng núi cao còn có núi cao hơn nữa, chỗ dựa của cặp song sinh sụp đổ. Những kẻ thèm khát sắc dục đặt tầm ngắm lên chúng tôi... bị đem bán thành nô lệ và chỉ có thể ngoan ngoãn dạng chân ra cho họ ch*ch mà thôi...___________Truyện sáng tác: Chi Thích Đào Hố 🍑…
3000 năm đâu phải ngắn, cớ sao vẫn đưa đẩy cho họ gặp nhau?Từ bỏ tình yêu đâu phải dễ, hà tất bắt họ chịu đựng khổ đau?Chờ đợi nào có đơn giản, dù muốn chờ chưa chắc sinh mệnh cho ta chờ tiếp. Liệu tình cảm của họ, có thể vượt qua. Liệu sức mạnh của những con người bình thường đủ khiến thời gian chuyển dời, vận mệnh thay đổi, chấp nhận đôi uyên ương này.…
"Ngày xửa ngày xưa, có một hoàng tử trẻ tuổi với ngoại hình đặc biệt khôi ngô tuấn tú, nhưng chẳng may bị phù thủy độc ác nguyền rủa, biến chàng thành một con ếch sống nơi đầm lầy lạnh lẽo. Lời nguyền quái ác này chỉ có thể được hóa giải nếu chàng nhận được một nụ hôn chân thành của tình yêu."…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Ngay khi anh nhận ra, bản thân mình thật lòng muốn cho chị cảm nhận được hạnh phúc chân thành, cảm nhận được tình yêu lớn lao của anh thì cũng là lúc, những giọt lệ trên ánh mắt long lanh ấy rơi ra, lăn dài trên gương mặt xinh đẹp, yêu kiều.Sowon mỉm cười diễm lệ, nói trong nghẹn ngào: - Em mệt rồi! Mình chia tay đi!Rồi chẳng đợi sự đồng ý hay níu kéo nào nữa, chị lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Giây phút đối diện với tấm lưng gầy gò, cô đơn ấy, trước mắt anh như hiện ra hình ảnh cô con gái nhỏ của hai người, được đưa đến nhà tình thương, đứng ở cửa nhìn theo ba mẹ mà bật khóc nức nở.…