Rhycap; em mến anh rất nhiều
"Rành rành như thế mà không tiếp chiêu?"…
"Rành rành như thế mà không tiếp chiêu?"…
Giang Trừng ngồi bên hồ, cau mày băng bó vết thương trên cánh tay.Lâm Dao vội chạy tới, đưa cho hắn một bình thuốc mỡ:"Để ta xem. Huynh mà tự làm, mười vết thương thì mười một thành sẹo."Giang Trừng hừ lạnh: "Không cần."Ngụy Vô Tiện từ sau lưng ló đầu vào, cười to:"Trừng muội ngại đau đó! Dao tử mau giúp hắn đi, kẻo lát lại mếu cho xem!"Giang Trừng đỏ mặt: "Ngụy Vô Tiện! Ngươi muốn chết!"Lâm Dao vừa đè tay Trừng vừa cười:"Thôi thôi, đừng động. Nếu huynh không muốn ta bôi thuốc thì để ta... bôi thêm rượu cay vào vết thương nhé?""Đừng có mà bậy!" Trừng trừng mắt, nhưng cuối cùng vẫn để mặc Lâm Dao băng bó cẩn thận.Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dao khẽ cong môi - đây mới là Giang Trừng thật sự: ngoài cứng trong mềm, một huynh đệ mà hắn nguyện đi cùng đến cuối con đường.…
khi báo thủ trường rap việt chuyển trường đến học viện say hi của báo thủ khác. vào chung trường lại chia thành hai phe, khu a và khu s…
lưu ý chỉ là giả tưởng không áp dụng lên người thật và cũng không đưa ra cho chính quyền thấy=)) nhận viết theo yêu cầu nhé=))…
truyện ngắn về câu chuyện bị bắt cóc của một thiếu niên và quá trình giải cứu mỹ nhân của anh công mặc dù lúc đầu ảnh cũng hiếp cậu rất nhiệt tình vì tưởng là trai bao.…
"Xin lỗi có lẽ lúc đó Tôi không nên để lạc mất em!".…
Lại có tiếng than đầy ai oán:"DongDong~"…
Chỉ làm lại cốt chuyện cũ và bớt tẻ nhạt…
"Chú sẽ bỏ rơi cháu ạ?""Ngốc... tôi sẽ không bao giờ bỏ em đâu"_Author : Kaho_…
Cuộc sống này vội nên bọn anh bị vả 😵💫…
lowercasecổ điển, tôn trọngcó yếu tố tâm linh, kì ảo…
ngày bình thườngcó người mình thương…
Một câu chuyện kể về mùa hè rực rỡ của anh khi có em bên cạnh…
Bàn tay đó đã kéo tôi về phía ánh dương của cuộc sống,một lần và mãi mãi.KHÔNG REUP,CHUYỂN VER KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP…
Một tách trà ngọt pha một chút chátMột tách cà phê đắng pha chút tỉnh táoNgọt ngào và đắng hòa làm một với nhau, một tình yêu sinh ra. - Qyen…
Oneshot DuongGemR18(chichtieu)…
Truyện đầu tiên ở acc này ...…
hong biết ghi gì cả…
"Người mà ta yêu không chỉ là một người tình, họ là tấm gương phản chiếu con người mà ta từng khao khát được trở thành."Linh là một "cô gái ngoan" sống trong một lồng kính hoàn hảo được dựng lên bởi kỳ vọng của gia đình. Cuộc đời cô là những nốt nhạc Piano chuẩn xác đến mức vô cảm, là những đường kẻ ô ly thẳng tắp của điểm số. Cho đến năm lớp 6, cô bị xếp ngồi cạnh Nam - một kẻ cá biệt, một "vết mực" tự do trên trang giấy trắng của trường học.Nam không dốt, cậu chỉ từ chối học những thứ không thuộc về tâm hồn mình. Nam thổi sáo, làm nhạc tự do và sống như một cơn gió không thể nắm bắt. Ban đầu, Linh coi thường sự lười biếng ấy, nhưng rồi cô sớm nhận ra mình bị thu hút bởi sự phản nghịch của Nam. Bởi vì, ở Nam có thứ mà Linh đã đánh mất: Sự Tự Do.Nam đã khơi lại niềm đam mê bị chôn vùi trong Linh, dạy cô rằng âm nhạc không phải là để biểu diễn cho người khác, mà là để nghe chính hơi thở của mình. Nhưng khi bản giao hưởng của họ vừa chạm đến nốt cao trào nhất, định mệnh đã tàn nhẫn ngắt quãng. Nam ra đi, để lại một khoảng lặng mênh mông và một cây sáo trúc tím.Phần đời còn lại của Linh là hành trình sống thay phần hơi thở của người đã khuất. Cô bỏ lại cây đàn Piano lạnh lẽo để cầm lên cây sáo của Nam. Mỗi nốt nhạc vang lên không chỉ là để tưởng nhớ, mà là cách để cô tìm lại hình bóng của "tấm gương" ấy trong chính tâm hồn mình.…
tình yêu không nhiều người biết. nhưng t/b rất hạnh phúc vì được yêu anh…