Lưu ý: Bạn nào không đọc H được thì đừng lọt hố nhé ^^ Huân Khinh Dạ từng bước đi đến bên cô, ép cô vào thân cây, anh cuối đầu, phả vào cổ cô một giọng nói đầy ái muội:- Du Lam, thân hình của cậu rất phù hợp với việc sinh đẻ. Tớ thích cậu ở điểm này. Hay là, chúng ta cùng nhau sinh bảo bảo đi!…
"Jeon Jungkook. Thật ra tình yêu giống như một chiếc bánh bao chay vậy. Anh biết không, hương vị của nó không nằm ở chiếc bánh, nó nằm ở trái tim anh." . . . . ."Tôi không chắc rằng tôi có thể dắt em đi qua cơn mưa mà không ướt áo, nhưng tôi sẽ vì em mà đội cả cơn mưa."Có một câu nói thế này: "𝒀𝒐𝒖𝒓 𝒉𝒆𝒂𝒓𝒕 𝒅𝒐𝒆𝒔𝒏'𝒕 𝒏𝒆𝒆𝒅 𝒂 𝒎𝒂𝒑 𝒕𝒐 𝒑𝒐𝒊𝒏𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒊𝒏 𝒕𝒉𝒆 𝒓𝒊𝒈𝒉𝒕 𝒅𝒊𝒓𝒆𝒄𝒕𝒊𝒐𝒏." (Trái tim của bạn không cần bản đồ để chỉ bạn đi đúng hướng). Bạn có tin vào định mệnh không. Tôi tin vào định mệnh, mỗi cuộc gặp gỡ trên thế gian này, mỗi một người bước qua cuộc đời bạn. Tất cả đều đã được định sẵn. Tất cả những chuỗi sự kiện xảy ra trong cuộc đời bạn, từ hạnh phúc đến bi thương đều sẽ đưa bạn đến một cái kết đã được định sẵn. Nếu bạn không biết nên làm thế nào thì đừng làm gì cả, trái tim của bạn sẽ tự nói với chính nó cần phải làm gì.(Đây là tác phẩm đầu tay của mình, nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua. Còn nếu thấy thích thì giới thiệu bạn bè đọc với nha. Yêu nhiều luôn <3 )…
Yay~ đây là truyện thứ hai và cũng là tác phẩm đầu tay về countryhumans của Cạp đó ~~ Mong mọi người ủng hộ >:33Tác giả drop truyện này rồi, đừng đọc để rồi hy vọng.Truyện kể về một ngày nọ bạn Japan ham nghịch dại của chúng ta làm ra một trò chơi nhập vai và rủ ba anh em nhà Nam và một vài người bạn qua chơi thử.Kết quả: Cả bọn bị hành tơi tả rồi thoát game :))Sau đó Japan đã hỏi Nam:- Vô đây chơi zui hông ?Nam( phũ phàng con cá zàng ):- Đéo!…
Tặng @Phunguyen261Chắc hẳn bạn đọc yêu thích truyện đã quá quen thuộc với hình ảnh những câu chuyện đầy bá đạo, phúc hắc; những câu chuyện mang theo âm hưởng có chút ngược lại thấm đẫm tình cảm, vẫn là yêu thương, vẫn là những thăng trầm mà mỗi người đều phải vượt qua. Truyện là một truyện với mô típ đầy ấn tượng ấy, đặc sắc lại mang nét cuốn hút riêng.Lisa tự nhận mình chẳng qua chỉ là một thư ký bé nhỏ, hơn nữa còn là người đáng thương bị người yêu nhẫn tâm vứt bỏ, vậy mà ông trời lại muốn trêu chọc cô như thế? Cố tình phân công người đàn ông thay lòng đổi dạ đó làm tổng giám đốc của cô, hại hình tượng thục nữ của cô bị phá hủy toàn bộ, đây là đang nằm mộng sao? Jeon jungkook vì con người yêu kiều trước mắt mà sững sờ, ba năm xa cách, mà nay lại có thể gặp lại, anh không thể phủ nhận chính mình còn nhớ mãi cô không quên, vì con người duyên dáng này mà rung động.Anh - một tổng giám đốc lớn không chỉ hạ thấp mình mà lời nói còn nhỏ nhẹ mà dịu dàng, hơn nữa, lại lấy không ít thủ đoạn dụ đỗ cô lên giường. Thấy người đẹp không nghe lời, anh dứt khoát, một là không làm, làm thì không ngừng, ra tay trước để chiếm lợi thế lần nữa rồi đàm phán.Liệu đến cuối cùng của truyện, câu chuyện yêu thương của cô sẽ tiếp diễn ra sao, liệu còn điều gì thú vị nữa, tình yêu này có trải qua được trăn trở hay không, có thể vượt qua được tất cả thử thách không ??? Đến cuối cùng câu trả lời ra sao, đọc truyện để tìm lời hồi ....…
Tôi là Vương Nguyên!Thích một Vương Lạnh Lùng!Đã rất cố gắng nhưng một chút hắn cũng không thích tôi T-T Nhưng vì tôi là Vương Nguyên nên Vương Tuấn Khải kia, anh chết chắc rồi!…
(Anh) VƯƠNG NGUYÊN 23t đem lòng yêu một cô gái lạnh lùng tên là TỬ VI ,một cô gái hết sức lạnh lùng ,cô ko có một người bạn thân nào, đến cả gia đình cũng ko, ba mẹ cô mất vào cái hôm sinh nhật năm cô 17t cô phải tự kiếm sống nuôi bản thân mình. học hết cấp thi vào đại học học song cô đi tìm việc làm và quen đc Anh nên cô ko cảm thấy cô đơn và cũng chính vì Anh nên cô mới vui vẻ hòa thuận vội mọi người. "TỬ VI CHÚNG TA LÀM BẠN NHA""UKM"TỬ VI LÀM NGƯỜI YÊU ANH NHA""TẠI SAO""VÌ ANH YÊU EM NGAY TỪ CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN "CÁC BẠN MUỐN BIẾT KẾT QUẢ RA SAO THÌ HÃY ĐỌC NHÉ…
Tác phẩm: Tâm Tối 2•Tác giả: RineKanMG•Ver By: Qin_vgtCouple: Trấn Thành & Trường Giang Thể loại: Ngược."Em có thể cho tôi một cơ hội không?Làm lại từ đầu" "Từ đầu?Chúng ta chưa từng bắt đầu thì làm gì có từ đầu."-"Ở đây mình có Trấn Thành và Trường Giang Ở đây mình còn có cả nỗi nhớ thương nữa ^^"(Đã lâu rồi mình cũng chẳng còn thời gian để mà đọc truyện nữa, nhưng dạo gần đây lại muốn viết một cái gì đó, cuối cùng thì chiếc VER này đã được ra đời, tác giả là bạn cùng bàn, kiêm luôn là làm bét ren nghe mình càm ràm mỗi khi nhớ OTP. Mình muốn chiếc Ver này ra đời là nhằm để ôm mình vào lòng mỗi khi nhớ đến Trấn Thành và Trường Giang .)|Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHUYỂN VER HOẶC RE-UPLOAD DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành (12 chương + phiên ngoại)Tình trạng bản: 31/09/22 - 31/07/23Đăng truyện làm biến kkkk kéo dài miên mang)-•KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT ^^…
Sau Khi Đánh Bại Phong Lân Và Đã Kết Thúc Mik Vẫn Chưa Hài Lòng Nên Mik Đã Tự Nghĩ Ra Và Viết Theo Đam Mê Của Mik Mong MN Sẽ Ủng Hộ Có Cái j Sai Sót Về Kĩ Năng Chiêu Thức Mong MN Chỉ Hộ Giúp Mik Chỗ SaiMik Sẽ Viết 1 Phần Rất Nhiều Chấp Và Sẽ Có Phần 2 Ai Muốn Biết Thì Hãy Đọc Truyện Nka ->>>>>…
Một câu chuyện nhỏ, lúc đầu định viết longfic. Mà lười quá với lại gần thi rồi nên mần cái ngắn ngắn cho vui thôi.Truyện boyxboy ai không hợp khẩu vị xin mời nhấn back.…
Ở cuộc sống đầy khó khăn, mấy ai đi được trên con đường thẳng, Peanut cậu ấy đi con đường gập gần, cậu nhỏ bé, cậu ở với bà anh, bố mẹ cậu qua đời khi cậu còn quá nhỏ, một mình bà nuôi cậu cực khổ, do cậu bị rối loạn tâm lý, cậu ít nói, đi học không có lấy một bạn, không quan tâm mọi thứ, cố gắng vô cảm tất cả hình ảnh xung quanh, đi học về nhà cậu thường bị chặn lại đánh, một học sinh bé nhỏ như cậu sao địch nổi được mấy thằng cao mét 8, cậu đứng yên cho chúng nó làm gì thì làm, như thường cậu nhắm mắt lại chờ cú đấm của chúng....…
Hận thù như con dao găm sâu vào tận xương tủy của cậu bé 15t ngày đó,nuôi dưỡng tâm hồn cậu bằng sự thù hận.Những cơn ác mộng lặp đi lặp lại trong hơn 10 năm.....Ngày anh gặp được em,anh cứ nghĩ tình huống này thật khốn nạn nhưng anh cũng chẳng ngờ rằng chính em là người cứu anh ra khỏi những ám ảnh của quá khứ....Mingyu à cảm ơn em…