Khi tiết trời bắt đầu vào Thu, Mẫn Trí sẽ lại một lần nữa lạc vào vùng ký ức nơi mảnh tình của riêng em và cô trú ngụ.Bản tiếng Anh được dịch bởi mình và đăng trên Ao3: https://archiveofourown.org/works/61895377/chapters/158263417…
"Bốn mùa đến rồi lại đi, nhưng Brooklyn vào một ngày mùa đông vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi vĩnh cửu."Thể loại: Drama, Romance, Mature, Celebrity, Tragedy.Một số chi tiết trong truyện chỉ có độ chính xác tương đối.…
*𝗲𝗱𝗶𝘁, không phải transnguồn: lofter*all (mem lé) x sakurađa số là 𝑐𝑟𝑜𝑤𝑛𝑧 và 𝑝𝑒𝑡𝑎𝑙𝑧*WARNING: hàng edit lậu, người viết không dùng não, crack-ship, ooc, bad words, weird content, lowkey…
"Karina đoán Winter cũng sẽ hệt như mấy đứa còn lại - một cô bé bisexual trầm tính, đáng yêu nhất, và cá là em ấy cũng sẽ thật dễ thương khi là người yêu của một ai đó. Những nụ cười bẽn lẽn của em sẽ khiến trái tim của bất kỳ ai nổ tung, thế giới sẽ thực sự biến thành màu phấn hồng khi em chuẩn bị hộp bento cho cả hai - và cô bé ngọt ngào sẽ không quên tặng người yêu những món quà nhỏ xíu mỗi dịp kỷ niệm; luôn sẵn sàng hôn lên đôi má người yêu để khiến người ấy bật cười. Ồ, không thể bỏ qua thói quen nắm tay người yêu của em trong những buổi hẹn, khi gió thổi mơn man trên làn tóc nâu hạt dẻ (mà em vừa nhuộm tuần trước, nhờ vào sự gợi ý của Karina) và em khẽ thì thầm: "Em rất thích chị..."Hoặc là,You just brought A Shot (It's All on Me)Tiêu đề trích từ câu hát trong BBHMM - Rihanna.Author: E. (@eyesdore)Pairing: Karina/ Yoo Jimin| Winter/ Kim MinjeongCategory: Alternate Universe, College/ University Student.…
Haerin không ngờ mình đã trọng sinh...Nàng vẫn nhớ rõ mình chán ghét cái người điên cuồng yêu nàng, tình cảm vừa sâu sắc hèn mọn đến mức chỉ cầu mong nàng quay lại nhìn một cái.Đã từng chán ghét là thế, nhưng người kia vẫn luôn thật sự chỉ có mình nàng, thâm tình đến mức khiến Haerin cũng rung động.Năm mười tám tuổi, nàng quay về, nhìn người kia chưa từng có được chút hòa nhã của mình, chưa từng có được sự đáp lại của nàng, cô khóc, Haerin an ủi "Chị đừng khóc nữa, em thích chị nhé?"tác giả: Đào Hoa Dẫn[cover - chỉnh sửa một vài chi tiết để phù hợp với nhân vật]…
Vẫn ký ức mỏng manh từng ngày, khẽ du dương theo những nốt phiêu vô tận...Từng lời hát bên chiếc dương cầm, ngân mãi những phím đàn, đôi mắt ngập ngừng...Hãy đắm mình trong bản giao hưởng để thanh âm khắc ghi hình hài chúng ta...…