4 năm của tôi
Mình là HunHanship…
Mình là HunHanship…
Thể loại: Ngôn tình, Kinh dị, Fantasy, Phương tây.Giới thiệu:Cuộc hôn nhân sắp đặt giữa vương quốc sa mạc phương Nam và đại công tước phương Bắc. Nàng đến vùng đất băng giá với danh nghĩa cô dâu, nhưng nhanh chóng nhận ra phu quân của mình không hoàn toàn là con người. LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC1. Truyện có yếu tố kinh dị và bạo lực nhẹ, cân nhắc trước khi đọc.2. Nội dung mang màu sắc u ám, có thể gây ám ảnh.3. Có tình tiết hôn nhân sắp đặt và mối quan hệ phức tạp.4. Yếu tố fantasy phương Tây, không dựa trên lịch sử có thật.5. Nhịp truyện chậm, tập trung vào tâm lý nhân vật.6. Có cảnh siêu nhiên và sinh vật hắc ám.7. Tình cảm phát triển từ đối lập đến gắn kết.8. Nhân vật không hoàn toàn thiện hoặc ác.9. Có plot twist liên quan đến thân phận và lời nguyền. 10. Phù hợp với độc giả thích ngôn tình pha kinh dị, huyền bí.…
phần 3 , cậu trai này sẽ làm trò gì khi vào thư viện vs crush nghiêm khắc của mình đây?…
Tôi yêu anh, tôi trao đi tình cảm đầu đời, tôi dâng hiến bản thân, hi sinh vì anh, tôi chịu nhục nhã cũng vì anh. Tôi làm tất cả vì anh.Tôi không khác cô gái đó là mấy, tôi và cô ấy cùng yêu anh, tôi và cô ấy đều làm tất cả vì anh, tôi và cô ấy đều mỉm cười khi thấy anh và thấy yên bình khi bên anh...Nhưng,... chỉ có một điều mà tôi khác cô ấy,..tôi là người đến sau.___Tình nhân. Tình nhân. Tình nhân. Họ gọi tôi như thế NuNs_Boom…
: "theo đuổi anh ấy có khó không" " khó muốn không thích nữa"...…
Truyện này là thể loại truyện có nội dung H+ nhiều nên sẽ cs những đoạn hơi nhạy cảm... và trong đó cg có cảnh se nx .... m.n ủng hộ mik nha... cảm ơn nhìu ạ😊…
Mình viết ra câu chuyện này trong khoảng thời gian ngấn nhất cho một oneshot, tầm hai mươi tám phút, sau khi nhìn thấy tấm ảnh Tu Es Mon LiLas trên facebook người mình đang stalk. Và mình bất chợt viết, gói cảm xúc của mình vào một bên.Mình dồn nén hết nhưng ngày tập luyện bóng rổ của mình vào một con người tsundere mà mình muốn biết nhiều hơn ngoài dòng No Description, try to feel me.Mình rất thích con trai tsundere, thích theo kiểu em gái thích anh trai.Mình thích anh ấy như thế.Tự dưng trong đầu mình nghĩ về MinHyun và JaeHwan, chả hiểu sao nữa.Cám ơn Duc Anh Ngo đã tài trợ cho chương trình :)))…
[VĂN ÁN] Hà Dương từ nhỏ đã sống cùng ông nội. Sau khi ông nội qua đời vì tuổi già vào năm cậu 15 tuổi, Hà Dương sau khi lo hậu sự cho ông xong xuôi thì rời quê lên thành phố để đi học.Vài năm sau, vào một buổi tối thứ 6 nọ. Lúc này Hà Dương đã 22 tuổi nhưng hiện vẫn đang thất nghiệp. Khi đang cảm thấy vô cùng chán nản vì mãi không xin được việc làm, còn phải làm rất nhiều công việc cùng lúc để có tiền ăn. Hà Dương đã quyết định mở tivi lên xem cho bớt căng thẳng thì một chương trình lạ hiện lên có tên là "Chương Trình Kể Chuyện Lúc Nửa Đêm". Tuy nhiên dù có cố chuyển kênh thế nào thì nó vẫn quay lại chương trình này. Ban đầu Hà Dương còn nghĩ rằng đây chỉ là một kênh kể chuyện kinh dị tâm linh bình thường. Cho đến khi cậu nhận ra rằng câu chuyện mà nó kể, dù chỉ là những câu chuyện với những diẽn biến đơn giản và dễ đoán trong câu chuyện đó đều xảy ra ngoài đời thật trở thành những vụ án tâm linh quái dị, đẫm máu, những nạn nhân với những cách chết vô cùng tàn nhân và hầu như chẳng ai còn lành lặn. Đặc biệt phiền phức hơn chính là cậu đã vô tình trở thành nghi phạm bởi những nơi xảy ra vụ án cậu không vô tình có mặt thì cũng là vô tình đi qua. Không chỉ vậy, trong một lần vô tình tính phải một vụ án quái dị, cậu đã bị một hồn ma bám theo. Hồn ma này tự xưng là Chu Yến.-----------"Xin chào các vị khán thính giả thân mến đã đến với Chương Trình Kể Chuyện Lúc Nửa Đêm. Và tôi chính là người sẽ đem đến những câu chuyện rùng rợn có thể sẽ khiến cho bạn cảm thấy thú vị vào mỗi thứ 6 h…
Đây là lần đầu tiên mình quyết tâm viết một câu chuyện ngôn tình, mong mọi người sẽ ủng hộ ạEm Là Ánh Sáng Của Anh!Thể loại: HĐ, Một chút ngược , HEAuthor: Jin MèoCùng mình đi vào câu chuyện nhé…
Khi những người mik tin tưởng là phản bội hãy từ bỏ họ ngay lập tức dù họ là người mà bạn hiện tại vẫn còn yêu!!!Tìm một mối quan hệ mới và quên cái cũ là tốt nhấtĐây là thứ tôi muốn truyền tải qua tác phẩm này!…
[BẢN TIẾNG VIỆT]Clementine Nott, một cô gái với sở thích đắt tiền. Ngang nhiên nhấp rượu vang trong khi ngồi trên ngai vàng của chính mình.James Potter, một tên quậy phá. Luôn luôn đi tiệc và cà khịa người khác với đồng bọn.Họ yêu nhau. Một tình yêu thật sự.Tình yêu y như của Bạch Tuyết và hoàng tử.Giống như truyện cổ tích...…
Truyện có yếu tố R18 , SM ,Ngược thụ Truyện sẽ lấy tên theo tiếng Nhật , tên nhân vật thường là tui tự nghĩ . thường sẽ ko có thêm họ . Ai mà dị ứng bl mời click back Tên nhân vật mà trùng tên với ai thì mn bỏ qua nha .…
Có ai tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không? Tôi có. Vì ngay từ đầu nhìn thấy cậu, tim tôi đã đập nhanh đến mức chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.Tôi không biết đó có phải là yêu không, chỉ biết rằng... kể từ hôm ấy, tôi bắt đầu nhớ đến một người mà chưa kịp biết tên.Tình yêu giống như trồng một bông hoa nhỏ. Mỗi ngày tưới nước một ít, che mưa chắn gió cho nó. Không nên vội vàng mà cần có thời gian, có đủ sự kiên nhẫn và một trái tim dịu dàng rồi một ngày.... sẽ thấy hoa sẽ nở rộ, rực rỡ dưới ánh nắng vàng. Tôi cũng vậy, từng chút một âm thầm thích cậu, mong cậu nhìn về phía mình."Nhật Lâm mình sẽ làm cho cậu thích mình.""Phải trở thành nữ chính trong câu chuyện của hai ta."…
Hoàng Bảo An: cô bé 15tuổi ngang bướng và cứng đầu. Mê trai đẹp một cách quá thể. Hầu như bất kể ai đẹp trai cô đều cho vào danh sách người tình trong mộng của mình. Tính tình hòa đồng tốt bụng trẻ con, hay cười, tuy vậy hơi nhiều lời, và to mồm. Lanh cha lanh chanh, lúc nào cũng muốn giúp đỡ người khác nhưng thực ra chỉ càng phá hoại thêm. Cô còn rất nhút nhát, thích ai cũng đều k dám thổ lộ, nhưng với cái kiểu quan tâm thái quá với người ấy như vậy thì chả cần thổ lộ thì cả thế giới ai cũng biết...v.v..Vũ Nam Phong : 1anh chàng đẹp trai, lãng tử. Luôn tự cao tự đại về vẻ đẹp trai của mình. Cực kì gét những ai lắm mồm. Tính tình ngang ngạnh cũng k kém Bảo An. Học giỏi. Rất chung tình. Hầu như k thể y thêm ai sau khi chia tay mối tình đầu của mình..v.v...Hai con người vs tính cách giống nhau, chả chịu nhường nhịn ai liệu có thể đến vs nhau k? Các bạn đoán thử xem!!!…
Ước mơ, tuổi trẻ, háo thắng, ngu ngốc, nhưng là một kho báu vô giá mà chúng ta có thời niên thiếu. Khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người là khi chúng ta thật mạnh mẽ, nhưng cũng thật yếu đuối. "Nè, Mikey có tin vào kiếp sau không?" Kobayashi Yuu lơ đãng hỏi."Ừm... Mình không biết nữa." Mikey nhíu mày, trông có vẻ đăm chiêu."Khi suy nghĩ, con người tạo ra sóng não, nghĩa là có điện ấy. Vậy khi ta chết đi, thứ "vô hình" ấy có còn tồn tại, rồi lại có "vật chứa" mới không nhỉ?" Thực ra, cô bé đã có câu trả lời của riêng mình. Vì Yuu thực sự đã đi qua "cây cầu" bắc qua các thế giới, để rồi trở thành Kobayashi Yuu.Mikey ngơ người, sau đó, cậu gãi đầu "Mình không hiểu lắm, nhưng ít nhất ở thế giới này mình muốn bên cậu mãi mãi."Đôi lời tác giả: Tôi chưa xem hết anime và truyện, nhưng tôi rất thích Mikey. Đơn giản là viết ra những gì Tôi nghĩ. Ở đây như một nơi lưu trữ cho những gì tôi muốn viết. Note: Nữ chính thông minh, ước ao làm họa sĩ/ mangaka, hết mình vì bạn bè. Tuyến tình cảm với Mikey là phát triển chậm rãi, giao nhau trên đường đời, ở thế giới nào thì cũng sẽ gặp nhau dù sớm hay muộn.CP chính: Kobayashi Yuu x Sano ManjirouTôi cũng có vẽ tranh, nên sẽ vẽ bìa sau. ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵ ) ✧…
"Nếu cứ để cái chết chia lìa đôi ta thì bóng tối đã không bủa vây lấy anh rồi.""... Vậy nên là đừng bỏ rơi em lại chốn hắc ám này."___Hệ liệt với [Kekkai Sensen] Schatz bên acc chính @EirlysYukiChỉ đăng duy nhất tại Wattpad.…
Mùa Đông năm đó gặp cậu, ngày Hạ nắng gắt xa cậu. Nhớ thư viện trường năm đó bặm bụi, nhớ những dãy sách ô vàng im lìm bên góc, có một đôi bạn trẻ tĩnh lặng ngồi bên cạnh nhau, cùng viết, cùng nghe, cùng đọc. Người con gái khe khẽ ngân nga, nhẹ nhàng, rót vào tâm hồn kia một khoảng lặng, bình yên đến lạ lùng...Đó là giọng hát mà cậu hằng ao ước, giọng hát đưa cậu trở về thế giới của những sắc màu, khép lại cánh cửa tăm tối của những ngày mất âm thanh, là nguồn động lực để cậu lại lần nữa cầm bút.Nhưng, những giờ khắc bình yên đó, ngắn ngủi đến mức, chiếc đồng hồ thời gian sẽ chẳng dừng lại giây phút nào mà tiếp tục trôi đi...Làm ơn, một chút nữa, một chút nữa thôi..." Tạm biệt, Hạ ơi, tớ xin lỗi, không thể cùng cậu viết được nữa..."Bàn tay nắm chặt dần buông lỏng xuống, trong căn phòng bệnh trắng xóa, người con gái gục ngã, gào thét gọi tên. Nhưng, người đó sẽ không bao giờ tỉnh lại..được nữa..." Xin... thời gian...quay trở lại...những phút giây ta ở bên nhau...Cùng hát, rồi cùng viết...những đậm sâu trên trang giấy màu...Ta chợt nghe...niềm hạnh phúc...khe khẽ cất lên..từ con tim...Nhưng giờ đây...chỉ mình ta...người ...đâu ...rồi...?..."Bác sĩ, y tá vây quanh, nghẹn ngào nhìn người con gái kia, chẳng thốt lên lời. Một câu xin hãy bớt đau thương để trong lòng, đâu còn ai đủ can đảm để nói...Buồn nhất, là sự chia ly...…
Anh là ai? Em tự hỏi khi tâm trí em mơ màng theo làn khói tỏa ra từ điếu thuốc của anh. Không có câu trả lời, chỉ có một vài tàn thuốc đọng lại trên vạt váy, rồi theo gió nằm yên dưới gót giày em. Em mỉm cười nhìn anh, anh cũng cười. Vì hai ta đều biết rõ em nghiện thuốc lá nhiều như yêu anh vậy. Nhưng anh ơi, tại cái thời điểm mà dải ngân hà trong em toả sáng lấp lánh một vì sao Chức Nữ. Em khẽ phủi những tàn thuốc trên bộ váy ba lê tuyệt đẹp, em không còn thích hút thứ thuốc lá độc hại ấy nữa. Em đè nén sở thích của mình như cái cách em buông bỏ anh, và chẳng còn yêu anh nữa... 𝑊𝑟𝑖𝑡𝑡𝑒𝑛 𝑏𝑦: 𝐼𝑣𝑦 𝐿𝑎𝑛𝑛𝑖𝑠𝑡𝑒𝑟…
tôi và em, không thể trở thành "người nhà"-lowercase…