Tên gốc: 蝴蝶笼Tác giả: Nam SamEdit: Âm thanh của cá nhỏ.Thể loại: Hiện đại, ABO, thanh xuân vườn trường, yêu thầm, cứu rỗi, HETình trạng bản gốc: Đã hoàn 57 chương + 3 phiên ngoại.Tình trạng bản edit: Đang bơi ()CP: Mã Gia Kỳ x Đinh Trình Hâm (Ngựa hoang buông thả ngỗ ngược lạnh lùng x Học bá thanh cao tự ti hướng nội)Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả. Không ghép vào người thật.Truyện không phải bản gốc và chưa có sự cho phép của tác giả nên cảm phiền mọi người chỉ đọc thôi, không mang ra ngoài ạ.…
Là câu truyện nói về 1 cô bé giúp việc từ quê lên làm việc ở thành phố để gửi tiền cho em gái mình ở dưới quê. Cô đã vào làm cho một nhà giàu có, nhiệm vụ của cô là chăm sóc cho một cậu chủ. Đó là 1 hot boy ở trường nhưng lại vốn lười học. Và mọi truyện bắt đầu xảy ra với cô bé giúp việc và cậu chủ…
Làm sao để đi qua hết cả một cánh đồng rộng lớn. Ở đó có ai không? Sẽ có hoa và bướm chứ? Là nắng vàng hay gió lốc triền miên? Tôi đã luôn tự hỏi mình như thế trong những đêm dài. Cho đến ngày người ấy xuất hiện. Đó là lúc xế chiều có một cửa tiệm nhỏ, bán sự dịu dàng của quýt vàng ươm!…
" Cậu hai, cậu có thương anh không ? "" Thương chứ, lúc nào cậu cũng thương anh hết "" Vậy tại sao cậu còn lấy vợ, cậu hết thương rồi đúng không ? "" Không, cậu hai lúc nào cũng thương anh, anh cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh cậu, chỉ một thời gian nữa thôi, cậu sẽ cho anh một danh phận "" Cậu hứa nhé... "" Hứa, anh có thấy cậu thất hứa với anh bao giờ chưa ? "…
Lựa chọn một của cả khối nhưng lúc nào cũng trong tình trạng học lan man.Sự quan tâm của Ban Giám Hiệu cứ thưa dần,thưa dần rồi mọi sự ưu ái được chuyển sang lớp học kế bên.Lớp mười Toán với hai mươi tám thành viên,mười tám thằng con trai và mười đứa con gái.Dương thịnh,Âm suy.Lớp mười Anh đạt chuẩn ngay cả trong số lượng học sinh,mười lăm nam và mười lăm nữ.Hai lớp học luôn đối đầu không ngừng nghỉ với tinh thần là kẻ thù truyền kiếp.…
Sáng dậy đưa tay tắt vội báo thức để còn đi làm. Tôi thầm nghĩ : " Đời cứ như vậy thôi yêu đương gì tầm này. "Thế rồi khi tan ca một mình giữa làn xe đông đúc, xung quanh ai cũng có kẻ đón người đưa. Chợt nhận ra mình bắt đầu sợ cô đơn........Những mẩu truyện ngắn, những đoạn tản văn tâm trạng,...hay những lời chưa kịp ngỏ.…
Câu chuyện kể về chàng tổng tài ấm áp Choi Seungcheol bỗng dưng mất đi trí nhớ trở thành một người hoàn toàn khác với Choi Seungcheol trước kia . Và câu chuyện tình cảm giữa Seungkwan , Yoon Jeonghan và Hong Jisoo . Liệu rằng Choi Seungcheol có tìm lại được kí ức và quay trở lại bên Yoon Jeonghan không ? Hay Hong Jisoo sẽ là người bên cạnh che chở cho Jeonghan ...Mời các bạn đón đọc ❤️DON'T GO TOO FAR…
🤍 Thể Loại: Fanfic, boyxboy, hiện thực, buồn, HE.💚 Tác Giả: Hạt Gạo🤍 Couple: Lê Duy Lân x Bạch Hồng Cường💚 Summary: Cái hôm Hồng Cường không thể kìm được cảm xúc khi Bảo Châu ra về cũng là cái hôm đầu óc Duy Lân rỗng tuếch không nghĩ được gì ngoài ánh mắt yếu mềm ấy.…
Văn án: Sẽ thế nào nếu bạn bị một kẻ điên nhắm đến, một kẻ mà xem bạn như thần linh?Bị giam cầm, cưỡng bức, được nâng niu như một con cúp bế dễ vỡ.Kẻ điên, cuồng thụ, xem thụ là nguồn sống (công) x ngạo kiều, ghê tởm người khác (thụ).Thể loại:Dammei, Song khiết, giam cầm, cưỡng chế, sủng, 1x1, HE, Đoản Ngắn.Warning:Tam quan lệch lạc.Rape.…
Mộng Anh - Tần Hạo đôi bạn thanh mai trúc mã mà cả trường Thiên Hoàng không ai là không biết đến ....Tần Hạo là tên kiêu căng , ngạo mạn , hút thuốc , đánh nhau , rượu bia đều đã thử qua thế nhưng cô bạn Mộng Anh lại nổi tiếng là học bá tại trường . Tần Hạo tuy cứng đầu không coi ai ra gì nhưng rất cưng chiều Mộng Anh và có lẽ chỉ có mình cậu biết cậu đã phải lòng Mộng Anh khi chỉ mới là học sinh trung học . Chỉ cần là lời mà Mộng Anh nói cậu đều sẽ khắc cốt ghi tâm và muốn thay cô thực hiện . Đoạn trích nhỏ ...." Tần Hạo , cậu có phiền không vậy hả " . Mộng Anh nổi giận vì chưa làm được mấy câu vật lý đã bị làm phiền . Tần Hạo : " Anh Anh ngoan , đừng giận có được không . Ca ca mua kẹo dẻo vị táo mà Anh Anh thích nhất nhé !" ." cút , cậu chỉ cần cách xa tôi 10m là được " Mộng Anh xoa đầu trả lời với khuôn mặt không chút cảm xúc ." không được , tôi sẽ không làm phiền cậu nữa , đừng đuổi tôi có được không , tiểu Anh Anh " ......Mọi người trong lớp đều có chung một suy nghĩ : chỉ có Mộng Anh mới dám nói chuyện như thế này với Tần Hạo , và Tần Hạo chỉ hạ mình trước Mộng Anh .…
Tạ Huyền Thương - Trấn Quốc Thượng Tướng Quân - từng là chiến thần khiến sa trường đổi sắc.Một trận đại hỏa đã thiêu hủy nửa dung mạo, đoạt đi đôi chân, để lại cho hắn phần đời còn lại trong xe lăn và vô số sát cơ rình rập.Hắn nắm binh phù trong tay, quyền thế vẫn còn, nhưng từ lâu đã quen sống cách xa nhân gian. Cho đến khi triều đình ban xuống một đạo hòa thân.Tô Tri Nghi - công chúa Vĩnh Tuyên Quốc trở thành phu nhân của hắn. Nàng thanh nhã, điềm tĩnh, tựa như cơn gió nhẹ không vướng bụi trần.Còn hắn mang một thân sẹo lửa, sớm xem mình là kẻ đứng bên lằn ranh sinh tử.Đêm tân hôn, hắn không vén khăn voan. Cũng chưa từng bước vào viện nàng.Hắn cho nàng một nơi an ổn nhất trong phủ, lại giữ khoảng cách xa nhất với cuộc đời nàng.Không ai biết rằng, nàng chính là đứa trẻ năm xưa hắn ôm chạy ra khỏi biển lửa, là người duy nhất còn sống trong ký ức cháy đen của hắn.Đối với hắn - kẻ quen đối diện cái chết điều đáng sợ nhất không phải là mất mạng, mà là để người mình muốn bảo vệ bị kéo vào vòng xoáy binh đao.Thế nhưng giữa những tháng năm lặng thinh ấy, khoảng cách dần hóa thành lưu tâm, lưu tâm dần hóa thành không thể buông.Khi ngoảnh lại mới hayngười hắn liều mạng cứu năm đócũng đang lặng lẽ bước về phía hắn.Sau biển lửa, vẫn còn dư sinh.Sau những vết sẹo, vẫn có người nguyện nắm tay cùng đi hết một đời.…