Truyện có một số yếu tố bỏ bớt hoặc thêm vào nếu ai fan wind breaker chân chính không thích đọc cũng có thể bỏ qua.Trước khi ghi mình muốn nhấn mạnh rằng ,đây có thể sẽ không giống cốt truyện gốc.Mặt ra là về bl hay đam mỹ.Nếu ai chưa xem cốt truyện gốc có thể xem lại trên google hoặc app.Nhân Vật chính " Sakura Haruka"BOUFUURIN -FUURIN…
Nếu như "gia đình" và "giới tính" là hai cụm từ tách biệt không song hành cùng nhau thì hay biết mấy..---Tác giả: Rùa hóng gió - QuýBìa: Rùa hóng gió - QuýQuản lí kiêm ăn hại: Rùa hóng gió - Margaur…
Học viện Ravenscrown trôi qua bao nhiêu năm tháng vẫn vậy, cái nơi mà thời gian tồn tại chỉ khiến cho thứ quyền lực vô hình ấy trường tồn . Nơi hiện hữu một thứ không có hình hài, không có khái niệm không gian hay thời gian, mà lại mang trong mình góc khuất đen tối của cả một đất nước. Tất nhiên, góc khuất ấy chỉ có thể tồn đọng ở nơi tăm tối nhất , tương ứng như cái bản chất của nó, có lẽ chỉ có thể là một thành phố đang che chở các gia tộc cổ xưa này đây. Nhưng cái thứ ám ảnh lại nằm trong vực sâu nhất của cái thứ đen tối ấy lại là dãy hành lang cổ kính của Học viện Ravenscrown , nơi liên kết của những kẻ chủ trì ván cờ , nhưng lạ thay , đó lại là nơi lặng lẽ đang chờ đợi một bóng hình - kẻ truyền nhân của bao thế hệ . Sự chờ đợi ấy đã thành vòng lặp thời gian tuần hoàn. Nhưng có lẽ chuỗi thời gian tưởng chừng không có điểm kết thúc ấy đã có một vài thứ khiến tôi khắc sâu ký ức của một tân học viên - Sylvia Whitemore, cái tên hằn sâu trong ký ức như dấu ấn mùa thu ngày ấy cô đến với Ravenscrown. Người ta cho rằng cô đang tự đào huyệt cho chính mình tại nơi đây, và có lẽ họ đúng. Sylvia - con mồi. Nhưng rồi, kẻ săn đuổi có lẽ lại chính là linh hồn lưu giữ những kí ức và một lời thề thầm lặng của cô ả . Đứa con ấy khoác lên chiếc áo choàng đồng phục khiến sắc đỏ tươi biểu trưng kia rốt cuộc cũng trở về với ý nghĩa thật sự của nó- màu của máu.…
Tác giả: LPDThể loại: Bách hợp, tâm lý.Nữ chính 1: Đông Nhã 25 tuổi.Nữ chính 2: Xuân Trang 26 tuổi.Sơ lược: Dẫu biết đó là sai, dẫu biết nó không có kết quả nhưng vẫn không biết tại sao mình lại cố chấp đến như vậy, chỉ có thể là định mệnh. Em là định mệnh của chị.Tâm Sự: Truyện viết chủ yếu qua ngôi thứ nhất, mong các bạn ủng hộ, truyện được cập nhật vào thứ 2,6 hàng tuần.…
Truyện kể về một gái thông minh, xinh đẹp . Cô từ nhỏ đã thích sống tự lập nhưng gia đình không cho, đến năm cô 17 tuổi mới xin cha mẹ cho cô sống một mình nhưng vẫn không được, họ có điều kiện là có thể sống chung với anh hai. Cô đành bất đắc dĩ chấp nhận. Câu chuyện bắt đầu khi cô đi học, trong lớp cô cực kì ghét một người và luôn chống đối với người đó. Nhưng sao bao nhiêu hiểu lầm, từ chán ghét trở thành yêu thương nhau.…
"Cậu biết không,mỗi ngày đi học đối với tớ đều là một niềm vui,vì mỗi ngày tớ có thể ngắm cậu,nhìn cậu cười thật tươi..."*Tác phẩm thứ hai của bợn Vim."…
Lần đầu tiên gặp, cậu ta chẳng thèm nhìn tôi, ánh mắt chỉ dán vào cửa sổ.Trong trí nhớ của tôi, góc lớp ấy chẳng bao giờ thay đổi: bàn thứ hai từ cuối, sát tường, ngay cạnh khung cửa mở ra khoảng sân đầy nắng.Cậu ngồi đó, lặng lẽ như một vệt bóng mờ.Tôi nghĩ cậu chỉ đang nhìn ra bầu trời, nhưng hóa ra... bầu trời của cậu lại là tôi.…
"Em không tỏa sáng như ánh mặt trời, nhưng em vẫn có thể thắp sáng và sưởi ấm trái tim cằn cỗi của tôi bằng sự dịu dàng của em. "...."Dù rằng trên sân trường nhung nhúc người, tôi vẫn dễ dàng tìm được cậu ấy, bởi lẽ hình bóng của cậu đã in sâu trong trái tim của tôi"........................................................................🚩Lưu ý: Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattap, vui lòng KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
Mình cứ thế viết nên không có tóm tắt Lưu ý: -Những người thích cặp "đũa lệch", cụ thể là nữ cao hơn nam -Vì bản chất mình đu GB (girl x boy but girl-lead) nên là sẽ có những yếu tố như thế…
Một năm trước, Thiển Minh mất đi cô bạn thân của cậu, đó là An Tọa.Tuy nhiên, ở ngày lễ đám tang của cô bạn thân. Cậu chợt thấy hình bóng cô bạn đang đứng trước hòm của cô. Thoạt, cậu chỉ nghĩ là vì quá đau buồn nên cậu bị hoa mắt. Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa, cô bạn có lẽ đã nhìn thấy cậu. An Tọa tiến tới chỗ của cậu, đứng trước mặt cậu và... vẫy tay? -"này Thiển Minh? cậu nhìn thấy tớ... không?" cô thỏ thẻ.-"..."-"Thiển Minh...?" giọt nước mắt của An Tọa lặng lẽ rơi từng đợt từng đợt, sự thất vọng như đang nuốt chửng lấy cô.-"Nếu là tớ không bị hoa mắt, thì hãy đọc lại mật khẩu của tớ và cậu đi..." cậu run rẩy, cúi đầu xuống. Giọng nói nhỏ đến mức đến cậu cũng chẳng nghe rõ cậu đang nói cái gì.-"Trên mặt sông có một khóm hoa linh lan đang nở rộ...!" cô đọc, gương mặt trở nên sáng hơn. Cô nhìn cậu, nhìn một cách chăm chú.Cuối cùng, Thiển Minh cũng ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt với An Tọa.-"Cậu vẫn còn thấy tớ sao?" An Tọa hỏi khẽ.Giọt nước mắt của Thiển Minh bắt đầu rơi. Khác với nước mắt của An Tọa. Nước mắt của cậu chảy ra một cách ồ ạt."Thấy...thấy rõ lắm!" cậu nói, miệng nở nụ cười dù nước mắt cứ tiếp tục rơi như mưa.............Thiển Minh có nghĩa là thông minh một cách méo mó, dị dạng ( Thiển nghĩa là dị dạng, Minh là thông minh )An Tọa có nghĩa là bình an ở đây ( An là bình an, Tọa là ở lại, cư lưu )…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, gương vỡ lại lành, HEGiới thiệu:An Nhiên - một học sinh bình thường với thành tích học tập không nổi bật, nhưng luôn sống hết mình trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ. Cậu từng có một mái nhà, từng có vòng tay ấm áp, nhưng tất cả giờ chỉ còn là khoảng trống mơ hồ trong ký ức.Dương Thiên Dạ - học sinh mới chuyển đến, trầm lặng, điềm tĩnh và dường như luôn giữ một khoảng cách vô hình với thế giới xung quanh. Nhưng với riêng An Nhiên, cậu luôn có cảm giác... rất quen.Cuộc sống học đường nhẹ nhàng trôi qua với những lần cùng nhau ngồi dưới bóng cây, tiếng ve mùa hạ, mùi sữa đậu nành và vị bánh bao quen thuộc. Từng mảnh ký ức mờ nhòe dần rõ nét, kéo hai người lại gần nhau hơn - hoặc đẩy họ ra xa thêm một lần nữa.Liệu mùa hạ năm ấy, dưới tán hồng lộc rực rỡ, họ có thể viết lại đoạn kết mà năm xưa đã bỏ lỡ?warning:- lịch ra chương: lúc rảnh -bộ đầu tiên viết, không có nhiều kinh nghiệm…