Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,701 Truyện
100 Ngày, Sau Quyết Định Ly Hôn

100 Ngày, Sau Quyết Định Ly Hôn

4 0 4

Tác giả: Beautitudo_ND95 chươngNa9: Nguyễn Gia HuyNữ9: Trần Tuệ HânVăn ánTrong căn chung cư tĩnh lặng, hai người đang ngồi trên sofa đối mặt với nhau rất nghiêm túc, như đang bàn về vấn đề gì đó rất quan trọng. Bỗng người đàn ông lên tiếng:- Chúng ta ly hôn đi.Gương mặt người phụ nữ phía trước bỗng nhiên trầm lặng, vẻ mặt cô đượm buồn, khóe mắt dần đỏ lên. Song cô ấy vẫn rất bình tĩnh đáp lại.- Được nhưng với một điều kiện.- Điều kiện gì em nói đi, anh sẽ đáp ứng. Người đàn ông hỏi:- Em muốn sau 100 ngày chúng ta sẽ ly hôn, trong một 100 đó chúng ta sẽ vẫn sống như vợ chồng, được chứ.Người đàn ông đắn đo một lúc nhưng rồi cũng đồng ý.Tại sao lại là 100 ngày mà không nhiều hơn hay ít hơn?Bởi vì lúc nhỏ Tuệ Hân từng được nghe bà kể về những con số, nếu 001 là sự khỏi đầu thì 100 là sự kết thúc toàn vẹn, cô hy vọng giữa cả hai sẽ có một kết thúc toàn vẹn hơn, cho nhau cơ hội cũng chính là cho bản thân hy vọng.Liệu sẽ có kết thúc toàn vẹn hơn hay chỉ thêm một quyết định sai lầm, vậy cứ thể thời gian trả lời tất cả những điều ấy.…

trò chơi tình yêu

trò chơi tình yêu

63 5 2

CHAP1-"Kính coong-Kính coong"-Cô là ai ?Người ra mở cửa là Minh Huy(19t) con nhà giàu con trai độc nhất của chủ tịch Lâm-1 tập đoàn công ty dầu khí nổi tiếng,rất kiêu căng và lạnh lùng.-Chào anh,tôi là Bảo Ngọc,tôi muốn tìm bác Lâm(Bảo Ngọc 19t nhà ở vùng ngoại ô xa sôi,hiền lành,xinh đẹp)-Ba tôi ko có ở nhà,vào đợi điMinh Huy mở cửa cho Bảo Ngọc vào,tay cô xách cái va-li thêm 1 cái ba-lô toàn sách vở,1 giỏ trái cây ở dưới quê lên biếu bác Lâm,thấy Bảo Ngọc xách tùm lum Minh Huy chỉ cười nhếch môi và đi vào nhà để Bảo Ngọc 1 mình xách hết đống hành lý.Nhà Minh Huy rất rộng,cô ko thể nhìn hết nổi.hồi dưới quê nhà cô rất chập hẹp và nhỏ chỉ đủ sồng cho hai mẹ con còn nhà Minh Huy rộng chắc đủ sống cho mười người theo cô nghĩ vậy.Cô ngồi khép nép trên ghế sofa màu trắng tại phòng khách 3-tiếng đồng hồ trôi qua mà sao bác Lâm vẫn chưa về bụng đói cồn cào vì sáng đi vội vã cô đã kịp ăn gì đâu thấy anh ta đi xuống Bảo Ngọc rất mừng-Anh ơi,tôi đói quá cho tôi ăn chút gì được ko?Minh Huy bận nghe tai phone chẳng để ý tới lời cô nói-Người đau mà vô duyên quáCô ko thể chống lại cái đói quyết định gặp Minh Huy cô đánh nhẹ vào tay anh-Anh gì ơi-Gì cô gọi tôi hả?-Có thể cho tôi ăn chút gì được ko,tôi đói quá-Phiền quá đi,xuống bếp mà lấy ănNói xong Minh Huy lên lầu đóng cửa cái rầm....…

[DekuBaku] CUỘC HỘI NGỘ

[DekuBaku] CUỘC HỘI NGỘ

129 14 2

"Đây là câu chuyện, nơi mà không có cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Izuku và siêu anh hùng số 1 thế giới - AllMight. Nơi mà Izuku không được chọn là người thừa kế OFA và đã thi trượt bài tuyển đầu vào của U.A. Nơi mà "Deku" vẫn chỉ đơn giản là "Deku".Katsuki và Izuku đã bị tách ra từ khi bước vào cấp 3. Cả hai có những trận cãi vã trước đó nên dù sống chung trong một khu phố, họ hầu như chẳng đụng mặt nhau bao giờ. Cứ thế, khoảng 4 tháng trôi qua, trong một lần tham gia trại hè huấn luyện bí mật, Katsuki bất ngờ trở thành mục tiêu và bị bọn Liên minh tội phạm bắt cóc. Khi chúng đưa cậu về hang ổ, cậu kinh hoàng có một cuộc hội ngộ ngoài sức tưởng tượng với người bạn thuở nhỏ của mình, Midoriya Izuku. Lúc này đã trở thành tay sai, làm việc dưới trướng kẻ cầm đầu Shigaraki."Pairing: Midoriya Izuku x Bakugo KatsukiTác giả: OneTình trạng: Đang tiến hành.Cảnh báo độ tuổi: KhôngTái bút: Cảm ơn đã ủng hộ tui và chúc các bạn đọc fic vui vẻ!!! 🧡💚…

Thời kỳ trung cổ Fantasy

Thời kỳ trung cổ Fantasy

1 0 1

Năm 1000 trên Đại Lục Địa Fantasy, một lục địa rộng lớn với vô vàn sinh vật truyền thuyết. Mạnh mẽ, hung bạo và quyền lực như loài rồng. Dữ tợn, man rợ như những tên quỷ Orc. Hiền lành, thân thiện như những Elf hoặc Pixie. Xinh đẹp, tự do nhưng không kém phần huyền bí như những người cá. Ngoài những sinh vật kể trên, Đại Lục Địa Fantasy còn là mái nhà chung của rất nhiều sinh vật khác. Moon - một thanh niên vừa tròn 20 tuổi là cư dân của ngôi làng Shining Star. Ngôi làng của cậu là một ngôi làng lớn nằm ở trung tâm Đại Lục Địa Fantasy. Bên cạnh việc thừa hưởng chức tước hiệp sĩ gia truyền, Moon còn là một người cực kỳ yêu thích phiêu lưu và mạo hiểm. Cho đến một ngày, Moon quyết định rời ngôi làng thân yêu để lên đường phiêu lưu. Mục tiêu của cậu là đi đến khắp nơi, chinh phục tất cả sinh vật trên Đại Lục Địa Fantasy, tìm kiếm những người đồng đội cùng chung chí hướng và sẵn sàng đối đầu với các vương quốc khác nếu như họ có ý định xấu. Liệu Moon có hoàn thành mục tiêu của mình? Những sinh vật trên Đại Lục Địa Fantasy liệu có dễ dàng bị Moon chinh phục?…

Chờ mùa xuân

Chờ mùa xuân

2 1 1

"Anh này?""Có thể nói."Người đàn ông phía trước tựa vào cánh cửa ra vào ở phòng khách, tiện thể đưa miếng táo được gọt hình con thỏ nhét vào tay tôi."Em hỏi thử anh nhé? Anh nghĩ em sống còn bao lâu nữa?"Anh không nói gì nữa, bàn tay đang cầm điều khiển Tivi bỗng dưng để xuống, dùng cây gậy chỉ đường mò mẫm về phía giọng nói tôi. Tôi chớp chớp mắt, hai tay dang ra đợi anh đến ôm cái. Như đụng trúng cạnh sofa, anh từ từ ngả người xuống, vừa đúng cánh tay tôi chờ anh. Anh để tôi nằm dài ra gối lên hai chân của anh, vừa chải tóc cho tôi vừa nói nhẹ nhàng."Anh không biết, nhưng chắc chắn nhiều hơn anh."Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm đôi mắt của anh, chúng vẫn thế, vẫn xám đục nhìn về hướng khác. Như thấy sự im lặng khá lâu của tôi, anh mới hỏi."Em lại nhìn anh đấy à?" Anh cười nói."Nào có!" Tôi lém lỉnh đáp lại, tay đút cho anh miếng táo ngon ngọt, tiện nhìn chiếc cằm chẻ dễ ghét quá nên hôn "chụt" cái.Đôi lúc đầu tôi lại nghĩ suy kì lạ, chúng nghĩ rằng "Anh không nhìn thấy cũng tốt, nếu mà anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mình khi lén thơm ảnh, chắc anh sẽ cười đến chết mất!"…

Anh, nhặt liêm sỉ lên đi

Anh, nhặt liêm sỉ lên đi

257 16 3

[Cha là CEO buôn mỹ phẩm, cô mẹ trẻ 45 tuổi, anh cả làm quân nhân, anh hai là lão đại xã hội đen, còn cô...hmm vừa tài năng, vừa xinh đẹp , lại thành tài và rất rất mê tiền.]Châm ngôn sống của cô : " Tình chỉ là phù du, tiền mới là chân ái "Mồm miệng cô chẳng mấy khi phun ra ngọc ngà cả. 3 từ hình thành con người và bản chất thực của cô : " Khẩu nghiệp "." Mê tiền " ." chó má "" Cuộc đời cô là một đường thẳng có dải thảm đỏ, thế mà cái quần què tự nhiên lại rẽ ngang gặp toàn " chó đực " đang thời kỳ động dục, đã vậy còn là "gay". Hừ, coi như số cô đen đi. CHÓ MÁ MÀ !!!!!! "# Trước khi yêuLục Hữu Hạn : Anh tránh xa tôi ra một chút, tốt nhất là 10m, tôi sợ lây bệnh.Mạc Gia Ngôn : Tôi làm gì có mắc bệnh gì ?Lục Hữu Hạn : Nghe nói bệnh gay có thể lây qua đường tình dục.# Sau khi yêuLục Hữu Hạn : Anh có chắc bệnh gay không lây qua đường tình dục không?Mạc Gia Ngôn : Anh không bị gay mà, vậy chi bằng em lấy thân làm thí nghiệm đi.Lục Hữu Hạn : Thôi, vẫn là anh nên ra sofa phòng khách ngủ thì hơn, bye .# Sau khi cướiMạc Gia Phong : Ba mẹ, liệu con có bị lây bệnh gay từ ba không?Mạc Gia Ngôn and Lục Hữu Hạn : "..."[ Truyện Mốc tự viết !!!!🚫xin vui lòng không edit lại truyện của Mốc ]…

Nắng Năm 17

Nắng Năm 17

2 0 2

#ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH BẢN THÂN TÔI TRONG NHỮNG NĂM CẤP 3 #TOMTATChúng tôi gặp nhau năm 2018, khi mới mười lăm tuổi.Cậu - một người lập dị, ít nói, mang theo những vết thương từ gia đình.Tôi - một đứa vô tư, nghĩ rằng tình yêu tuổi học trò chỉ đơn giản là vài tin nhắn chúc ngủ ngon.Thế nhưng, giữa chuyến ngoại khóa ở Phan Thiết, cậu bất ngờ hỏi tôi một câu khiến trái tim vụng dại chấn động:"Nếu 26 tuổi t chưa lấy ai, cậu đồng ý lấy t không?"Tình yêu tuổi mười bảy, ngọt ngào nhưng cũng đầy sóng gió. Sự ngăn cấm, khoảng cách, dịch bệnh, rồi những vết nứt chẳng thể hàn gắn đã đẩy chúng tôi ra xa.Tháng 11/2021, mọi thứ kết thúc.4 năm sau, khi tưởng chừng đã quên, chúng tôi gặp lại nhau ở giảng đường đại học.Cậu đi ngang qua tôi, ánh mắt dửng dưng... như thể chưa từng tồn tại.Thanh xuân đẹp thật đấy. Nhưng đôi khi, nó chỉ đủ để ta gặp nhau, yêu nhau, rồi đi qua nhau như hai kẻ xa lạ.…

THỜI TUẾ KHÔNG MUỐN LÀM NHIỆM VỤ

THỜI TUẾ KHÔNG MUỐN LÀM NHIỆM VỤ

18 0 7

VĂN ÁNThời Tuế - đại lão xếp hạng SSS trong thế giới vô hạn - sau khi quét sạch mọi phó bản, rốt cuộc cũng quyết định nghỉ hưu.Trở về thế giới ban đầu, dự định từ nay:ngủ đến tự nhiên tỉnhsống nhàn nhã tiêu daotuyệt đối không dính dáng đến nhiệm vụ, hệ thống, hay chủ thầnAi ngờ vừa đặt chân về nhà, còn chưa kịp nằm xuống ghế sofa thì đã bị một "hệ thống tự xưng" trực tiếp bắt cóc đến không gian Chủ Thần."Do xuất hiện các buff dị thường làm ảnh hưởng cân bằng thế giới,ngài cần xuyên nhanh, xử lý và sửa chữa."Thời Tuế:"Ta vừa nghỉ hưu."Hệ thống:"Không có quyền từ chối."Từ đó, Thời Tuế mang theo thái độ lười biếng - qua loa - làm cho xong mà xuyên qua từng thế giới.Nhưng hắn dần phát hiện:Mỗi thế giới đều có một người luôn đứng về phía hắnNgười đó mạnh mẽ, nguy hiểm, không giống NPCÝ thức của người ấy... quen thuộc đến mức đáng sợCho đến khi chân tướng lộ ra -công chính là một vị thần đã tự phân tán ý thức, theo Thời Tuế xuyên qua vô số thế giới.note: tự nhà viết…

[đn Naruto]chọn mọi rủi ro _ những bước chân dưới bầu trời

[đn Naruto]chọn mọi rủi ro _ những bước chân dưới bầu trời

172 15 16

occDarkTâm lý nặnglệch nguyên tác#lưu ý đọc để giải trí không có yếu tố xúc phạm hay tiêu cực #khoảng cách giữa thiên tài và kẻ điên chưa bao giờ là lớn!liệu cô ta là kẻ điên cố chấp với sự điên rồ hay là một thiên tài liều lĩnh?liệu có ai dám tin 1 con người nhỏ bé có thể xoay chuyển 1 vận mệnh lớn,không phải không thể mà là không ai dám thử.đôi lúc những sự điên rồ cũng thật rực rỡ…

[TRANSLATE] NIGHT WALKER

[TRANSLATE] NIGHT WALKER

1,455 101 7

Tác giả: NiaAshborn(Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả)Namping chỉ muốn lật ngược tình cảnh của mình - chứ không phải bị lật úp trên ghế sofa văn phòng bởi ông sếp chỉ làm việc vào ban đêm bí ẩn của mình.Giữa việc vật lộn với đại học, nợ nần gia đình, và với việc là Omega duy nhất trong một gia đình toàn Alpha, công việc thư ký ca đêm ở HK Merchandise nghe có vẻ là kế hoạch hoàn hảo.Ổn định. Dễ làm. Yên tĩnh.Điều cậu không có trong kế hoạch... chính là ông sếp.Mr. Harit - người đàn ông mà không ai thấy vào ban ngày.Lạnh lùng. Giàu có. Bị nguyền rủa.Anh ta đã bỏ cuộc trong việc tìm bạn đời... và đang đếm từng đêm còn lại trước khi hóa thành con mèo của gia tộc.Nhưng khi người thư ký mới của mình bước vào, mọi thứ lập tức đảo lộn- theo hướng tốt hơn, tệ hơn, và có lẽ... là mãi mãi.…

Thấu Thị Y Thần

Thấu Thị Y Thần

78 0 82

Doãn tiểu phàm tập đến một thân y thuật, khai thấu thị chi mắt. Y thuật cùng ái muội cùng tồn tại, thanh thuần mỹ nữ, nóng bỏng ngự tỷ, cao lãnh tổng tài, ngốc manh loli, các màu đối hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại ái đến chết đi sống lại. "Muội tử, đem quần áo mặc tốt, ta chỉ xem bệnh không cướp sắc."https://truyentiki.com/thau-thi-y-than.25521/…

Sweety Coffee

Sweety Coffee

117 22 5

Ăn no nê, tôi đi còn không nổi nữa nên lăng ra nằm trên ghế sofa thì bất ngờ cậu ấy rinh tôi lên làm giật mình. Tôi la lên " Nè nè, làm gì dậy ? Ẩm tớ lên cẩn thận trúng cái bụng no của tớ chứ -,- "Cậu ấy tả lời bằng cái giọng khàn khàn đáng yêu " Biết rồi củ khoai " Nghe đến đó hai má tôi ửng hồng lên chắc do tôi ngượng do lúc bé tôi lúc nào cũng là đứa lùn nhất mà lại ăn rất nhiều nên tôi rất mập và mọi người gọi tôi là củ khoai. Haizz.. Chuyện như vậy mà cậu ấy cũng nhớ nữa ~…

Amphora

Amphora

15 2 1

"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…

🥀 A HYMN FOR THE SINNER 🌑

🥀 A HYMN FOR THE SINNER 🌑

4 2 2

_______Ở một vương quốc phương Tây cổ xưa, có một cậu trai trẻ luôn bị dân làng xa lánh và gọi là "điềm xui rủi". Họ tin rằng chỉ cần cậu tồn tại, tai ương sẽ giáng xuống tất cả.Trong nỗi cô độc ấy, cậu gặp một thiên thần.Một kẻ mang đôi cánh trắng, nụ cười dịu dàng và trái tim luôn hướng về cái thiện. Ngày nào thiên thần cũng đến bên bờ hồ, tặng cậu một đóa hoa, trò chuyện cùng cậu, giúp cậu tin rằng bản thân cũng xứng đáng được yêu.Thế nhưng, khi cậu quay đi, còn một ánh mắt khác luôn dõi theo dưới mặt nước lạnh: ma vương.Không lời nói. Không hoa. Không dịu dàng.Chỉ là sự lặng im dai dẳng như một nỗi nhớ bị kìm nén nghìn năm.Đêm trước ngày xét xử, cả hai đều xuất hiện.Một kẻ rơi nước mắt vì không thể yêu người mình thương.Một kẻ âm thầm chịu đựng vì chỉ biết yêu bằng cách bảo vệ.Và khi dân làng muốn thiêu sống cậu, thiên thần rút kiếm.Ma vương rút linh hồn ra khỏi bóng tối.Giữa tiếng thánh ca vang vọng, tình yêu trở thành tội lỗi đẹp nhất thế gian.________…

Sẽ ổn thôi! <It's alright!> [mediumfic/HunHan]

Sẽ ổn thôi! [mediumfic/HunHan]

10,267 543 24

Tuy truyện là của tôi nhưng các nhân vật không thuộc về tôi bởi họ sẽ phải tự đấu tranh tư tưởng và đưa ra quyết định cho riêng mình. Họ có thuộc về nhau hay không là do sự lựa chọn của họ. Có lẽ câu chuyện này vẫn lặp theo một mô típ nhất định nhưng đâu đó trên những trang giấy là những ngày tôi từng khóc khi nghĩ về họ, đâu đó là những mong muốn mà tôi chưa thực hiện được. Tên câu truyện này cũng chính là lời tôi muốn nói với HunHan. Coming soon..…

Mặt Trời Ở Hà Giang [Demo]

Mặt Trời Ở Hà Giang [Demo]

16 0 2

"Hà Giang mở ra trước mắt tôi như một bức tranh xưa cũ, những đám mây mắc vào núi, nắng tràn xuống ruộng bậc thang vàng óng như mật ong, gió len lỏi qua khe núi vang lên âm thanh như có nàng thơ đang hát một bản nhạc xa xưa. Người ta nói tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, đấy là lúc bắt đầu viết câu chuyện đời mình. Nhưng với tôi, mọi thứ lại khởi đầu từ một thân phận giả dối. Dừng chân tại đây như một kẻ lạc đường, Hà Giang cho tôi ngửi thấy hương khói bếp vào buổi sớm, nhìn thấy trời sao lấp lánh giữa đêm muộn. Tiếng khèn tưng bừng và điệu múa của con người bản làng mộc mạc, chăm chỉ. Giữa núi rừng rộng lớn đó, một bóng dáng rực rỡ như mặt trời - tự do, phóng khoáng, chẳng cần gồng mình vì cái nhìn của bất cứ ai. khiến mỗi khi nhớ về Hà Giang, trong tất cả những đỉnh núi, những con đường quanh co, thác nước hùng vĩ,... hình ảnh tôi nhớ rõ nhất lại là anh."------Mình chỉ đăng để có không khí và động lực thôi chứ chưa viết vì bận (dù đã có kịch bản dàn ý).Credit ảnh: Hung Ton (bìa tạm thời, sẽ thiết kế bìa sau.)Đây là truyện thể loại coming of age + travel + yếu tố LGBTQ+(không quá rõ ràng). Bạn có thể thử xem phần giới thiệu trong truyện để biết rõ thêm.…

CHUYÊN THI CÔNG TỦ BẾP GỖ CÔNG NGHIỆP GIÁ RẺ NHẤT TPHCM NĂM 2015

CHUYÊN THI CÔNG TỦ BẾP GỖ CÔNG NGHIỆP GIÁ RẺ NHẤT TPHCM NĂM 2015

17 0 1

CHUYÊN THI CÔNG TỦ BẾP GIA ĐÌNH GIÁ RẺ NHẤT TPHCM - TỦ BẾP GIÁ RẺ - TỦ BẾP GỖ XOAN ĐÀO GIÁ RẺ - TỦ BẾP GỖ CÔNG NGHIỆP GIÁ RẺCông ty Homedesign 360 là công ty chuyên về thi công nội thất: tủ bếp, sofa, giường ngũ, tủ quần áo, tủ trang trí, kệ sách, bàn làm việc, bàn trang điểm, bàn trang trí, thi công ốp lát gỗ cầu thàng, sàn gỗ,…Công ty chúng tôi chuyên thi công và thiết kế tủ bếp gỗ cho gia đình theo từng kích thước, mẫu mã và màu sắc theo nhu cầu khách hàng, các loại tủ bếp mà công ty chúng tôi chuyên thi công:- Tủ bếp gỗ xoan đào- Tủ bếp gỗ sồi ga- Tủ bếp gỗ công nghiệp- Tủ bếp gổ công nghiệp Laminate- Tủ bếp gỗ u.v***************************************CÔNG TY TNHH TƯ VẤN THIẾT KẾ THI CÔNG NỘI NGOẠI THẤT HOMEDESIGN 360Hotline: 0938 908 996 – 0937 598 673 (Mr Điền)Email: [email protected] : 1F, ĐẶNG VĂN NGỮ, P.10, Q.PHÚ NHUẬNHÀ NỘI: TẦNG 8 -LICOGI 13 TOWER, 164 KHUẤT DUY TIẾN, Q.THANH XUÂNFax: (08) 222 00 823MST: 0312449746Website : www.homedesign360.vnHotline: 0938 908 996 – 0937 598 673 Mr. ĐiềnEmail: [email protected]

2cs 丶ngoan, hôn anh

2cs 丶ngoan, hôn anh

344 35 4

lưu ý: truyện chuyển ver với mục đích giải trí, phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả丶 tần nhân mã - thiếu gia của tập đoàn viễn thương, gia thế hiển hách, là kì tài trong giới kinh doanh, vừa mới trở về nước đã thu hút rất nhiều sự chú ý.không lâu sau, có người tiết lộ, tần thiếu có biệt thự thì không ở, lại giả nghèo với một cô gái, ở lì trong nhà người ta không chịu đi.lúc sơ bạch dương nghe được tin đồn này từ trong miệng cô bạn thân của mình, bình tĩnh mở miệng: "ồ, anh ta hiện tại đang ở nhà mình."bạn thân: "???"sơ bạch dương: "ngoài ra, trước kia mình từng nói qua với cậu, anh ta là bạn trai cũ của mình."bạn thân: "???"sơ bạch dương: "nhưng anh ta thế mà lại giả nghèo với mình? vậy thì chết chắc!"bạn thân: "..."丶một buổi tối ngày nào đó, sơ bạch dương say rượu về đến nhà, trực tiếp ngã lên ghế sofa ngoài phòng khách ngủ.ngày hôm sau tỉnh lại, ngoài ý muốn bị tần thiếu lên án. anh kéo cổ áo xuống, chỉ vào dấu hôn trên người: "thấy không, đều do em làm."sơ bạch dương: "???"tần nhân mã: "sơ bạch dương, hai chúng ta chia tay đã lâu, bây giờ em đối xử với anh như vậy là có ý gì, có phải muốn cùng anh hàn gắn tình cảm không?"sơ bạch dương: "..."sơ bạch dương nhìn chằm chằm dấu hôn trên người anh, thử đưa tay sờ một cái.nhìn lòng bàn tay bị nhuộm đỏ, cô ngẩng đầu: "dấu hôn cũng có thể bị phai màu sao?"tần nhân mã: "..."…

Valentine Đỏ (VegasPete fanfic)

Valentine Đỏ (VegasPete fanfic)

57 1 2

Valentine cuối cùng cũng đến, Pete cầm trên tay một cuốn băng Cassette cũ kĩ, chậm rãi lần mò, từng chút một đến bên sofa.Băng Cassette vang lên, là một giọng nói trầm ấm: "Chào Pete anh là Vegas, anh có thể làm quen em được không?...". Nghe tới đây có chút không rõ, tai Pete chỉ còn nghe như tiếng ong vỡ tổ.Mọi năm đến ngày này cậu vẫn thường bật lại đoạn băng và chỉ ngồi im lắng nghe.Nhưng năm nay lại khác, Pete từ từ cất giọng một cách run rẫy lại pha chút xót xa: "Chào anh, em là Pete, em là người yêu của Vegas, em vẫn đang cố gắng sống thật tốt...như lời anh dặn, nhưng anh biết không, thật sự thì...một đời là quá dài."_______________________________Fic nằm ngoài nội dung truyện gốc, đây chỉ là câu chuyện của riêng tui muốn dành tặng cho các bạn yêu thích cp này thoiiii, fic nó không liên quan tới bất kì nội dung nào trong truyện gốc cả, chỉ có tên nhân vật là giống thoi nhaaaa, nếu thấy ok với vấn đề này thì ngại gì mà ko nhảy hố.Còn một điều nữa, đây là fic đầu tay của tui nên có gì góp ý nhẹ nhàng hoi nha, có thể tui viết hong hay nhưng mà tui đã dành thời gian cho nó nhiều lắm ó☺️ tui hong định viết cái fic này đâu, mà tui đăng một đoạn trên tiktok thấy mọi người cũng quan tâm nên quyết định dành thời gian viết cho hết câu chuyện để mọi đọc dễ hiểu hơn, yêu nhiều🥰🥰…

Lethal Night Gambit

Lethal Night Gambit

63 11 2

2 giờ sáng. Màn đêm tĩnh mịch vùng ngoại ô Seoul bị xé toạc bởi tiếng còi hú chói tai. Con hẻm chật chội tối tăm nay đã trở nên sáng rực nhờ vào ánh đèn xanh đỏ của những chiếc xe tuần tra.Đối với người dân sống ở vùng này thì thật sự họ cũng chẳng biết đêm nay là vụ thứ mấy nữa rồi. 3 tháng trước là một vụ ở gần ngã ba, 2 tháng trước là 3 vụ cách nhau vài tuần. Trước khi cảnh sát ập đến con hẻm này thì con hẻm ở phía tây kia cũng đã bị lục soát. Căn nhà gỗ cũ kĩ này cũng chẳng phải là ngoại lệ, cánh cửa vốn mục nát đã bị đá văng ra ngay sau cú đạp mạnh của viên cảnh sát trẻ.Ngay lập tức, xộc vào mũi là bầu không khí đặc quánh mùi phân hủy nồng nặc đến buồn nôn, khung cảnh lộn xộn làm cho người ta phải thắc mắc không biết nơi này có thật sự dành cho người ở hay không. Ngó qua phía cửa sổ tìm chút ánh trăng chiếu vào, họ tìm thấy một cái xác đầu gần như lìa khỏi cổ trên chiếc sofa. Cảnh tượng dòi bò lúc nhúc ngay phần thịt thối trên cổ nạn nhân khiến một người mới vào nghề như cảnh sát Lim nôn thốc nôn tháo. Đội trưởng Kwon thấy thế lắc đầu ngao ngán, tự mình bắt tay vào việc lưu giữ hiện trường. Đột nhiên, cảnh sát Lim hốt hoảng la hét: "Có... Có người... Có người ở ban công!"Từ sau rèm cửa, Thám tử Kim bước ra với nụ cười điềm nhiên dưới vành mũ, hai tay giơ lên đầu hàng một cách cợt nhả: "Ôi chao, đừng nóng nảy thế chứ. Người quen cả mà"…