Metawin, em là rất nhiều lần đầu của anh.Một ánh mắt, một chạm làn da, một hơi thở có đủ để rung động một đời? Trong thế giới của em, anh có thể là ai? Liệu tình yêu bến xe bus này có đẹp mãi như ngày đầu tiên gặp mặt dưới nắng vàng rực rỡ ấy không? Hãy để anh nắm tay em bước qua mọi khoảnh khắc đó...---Tên truyện: Bên Cạnh Anh/ Beside YouTác giả: Ngọc Ánh/ zying_hwangMột fanfiction nho nhỏ về BW, mong các cậu sẽ thích và đón đọc nhé!Lưu ý bản quyền: Toàn bộ nội dung truyện Beside You thuộc quyền sở hữu của tớ. Mong mọi người vui lòng không reup, sao chép, dịch thuật hay chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào. Tớ xin chân thành cảm ơn vì cậu tôn trọng chất xám và công sức của tớ nha ♥…
ONESHOT : TOMORROW Main : SOLE+ An Hứa Trân x Hứa Xuân Chi Ahn HyoJin x Heo SolJi 1 Trong 5 Fic ONESHOT tiếp theo : USED TO BE- THEIR SHINE- TOMORROW-WILL BE- MINE-" Chỉ cần trái tim rung động.." -" Thiêu Thân là lao vào ngọn lửa.. Xuân Chi là lao vào Hứa Trân..."-" Thật sự tôi chẳng muốn thấy mình phải khóc.. Nhưng nước mắt cứ rơi mãi.. Vì chị." -" Hãy quay về.. Chúng ta sẽ gặp lại nhau.. Trên con đường đầy tuyết trắng."-" Những việc ấy, tôi luôn mong chúng ta có thể làm cùng nhau. Vì cả hai ta đều không biết được kết thúc sẽ đến nhanh đến mức nào.".. Mừng Đại Tỷ đã về với đám giặc... Full Moon ❤️WARNING : Vui Lòng Không Đem Đi Chơi Khi Chưa Có Sự Đồng Ý của Tác Giả…
Khi đọc câu thơ của Lưu Trọng Lư, và câu thơ của Xuân Quỳnh "Em trở về đúng nghĩa trái tim emLà máu thịt, đời thường ai chẳng cóVẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi."Tớ đã nghĩ đến tình cảm của hai bạn. Tớ thấy thương và xúc động lắm, về tình cảm mà họ dành cho nhau, về niềm tin mà Đỏ dành cho chính họ và dành cho cả chúng ta. Nên tớ đã chấp bút viết nên câu chuyện này.Có lẽ đây là lời tạm biệt và là lời cảm ơn của tớ đến với hai bạn, dù sao tớ cũng muốn chào tạm biệt các bạn một cách đàng hoàng và chính thức hơn. Tạm biệt.10/11/2022@nho2027…
Chỉ đơn thuần là một cái tên, thứ mà người này vẫn luôn dùng để gọi người kia, thứ mà vốn dĩ rất bình thường trong cuộc sống hằng ngày. Vậy mà, tên của cậu lại có thể khiến tôi cảm thấy buồn mỗi khi nghe đến, đó là một cảm giác rất lạ...Được viết bởi Lía.…
Thích một người có khó hay không?| • Rewrite• Thể loại: 1×1, HE, cay đắng ngọt ngào, bé con mềm mỏng lần đầu biết yêu × thiếu gia nhà giàu, bá đạo gặp được chân ái, cực kỳ yêu em.• Số chương: không chắc chắn.• Warning: tình tiết truyện đều là do tác giả nghĩ ra, không liên quan đến người thật, mọi sự kiện, sự việc đều là giả.• Tác giả nghiệp dư, chỉ đơn giản là thích nên viết, ai không thích xin hãy lướt qua.| Love you | Kể về câu chuyện tình yêu mang đầy đủ hương vị của thiếu niên trong sáng thầm thích tiền bối nổi tiếng của trường. Thiếu niên chưa từng nghĩ đến việc sẽ hẹn hò hay yêu đương với tiền bối nhưng không ngờ người kia cũng thích mình. Những tình tiết đầy đáng yêu và có chút ngốc nghếch giữa hai con người, tuy vụng về nhưng lại chân thành và đáng quý...."Thời gian sau này không biết có còn thích anh ấy nữa hay không đây? Thời gian thì không có, bài tập thì chất chồng, Kim Doyoung lại quá xa vời, mình làm sao mà với tới bây giờ?" "Nhóc thích anh sao?" Kim Doyoung đột nhiên xuất hiện ngay sau lưng cậu, hắn nhìn cậu chăm chăm mà mặt thì chẳng mang một chút cảm xúc."Tiền...tiền bối, anh đến lúc nào thế?" So Junghwan mở to hai mắt nhìn hắn."Nhóc nói xem, nhóc thích anh sao?" Kim Doyoung lặp lại câu hỏi."Tiền bối, tiền bối, anh..." Cậu không biết nên nói như thế nào nữa rồi? Sao mà còn chưa có kế hoạch tỏ tình với người ta đàng hoàng mà đã bị người ta phát hiện rồi."Nếu nhóc thích anh thì chúng ta hẹn hò đi." Kim Doyoung mỉm cười nói…
Đan xen giữa hiện tại gần 15 năm sau và năm thứ 4 của cậu sinh viên khoa diễn xuất Ong Seongwu.Dự án phim ngắn tốt nghiệp, những người bạn mới, những trải nghiệm, những cảm xúc của cả một đời người.…
- Đây là lần đầu viết về nữ x nữ = )) trước toàn là nam x nam, nên có gì sai sót xin mọi người bỏ qua cho <3Cũng là lần đầu post fic lên wattpad nên trình bày không tốt cũng xin được rộng lòng tha thứ <3…
Nếu như hạnh phúc cũng có thể để dành, để những lúc khó chịu lấy ra hưởng thụ, thì điều em mong muốn nhất là để dành cái ngày đó- ngày chị đứng dưới ánh nắng chiều tà, từng bước từng bước đi đến trước mặt em. Em giống như đã đợi trăm năm. Cuối cùng cũng đợi được tình yêu của đời mình.…