Title: LimoniumAuthor: EverclearCategory: Đam mỹ, fanficCouple: Asahi x Haruto (Treasure)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuậnSummary: Gửi em bó hoa Salem tươi đẹp nhất!Warning: Tình tiết hoàn toàn không có thật, tất cả là sự tưởng tượng của tác giảNote: CẤM SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
"Chỉ đơn giản là một ngày đẹp trời nào đó, trái tim đã ngừng rung động, đôi tay đã chẳng còn muốn níu giữ. Cứ thế, một người hết yêu, một người dừng lại"…
"Nếu như có một vật chuyển động mãi mãi mà không bị tác động bởi lực cản nào, thì nó có bao giờ dừng lại không?""Theo định luật Newton thứ nhất, nếu không có lực tác động, vật sẽ tiếp tục chuyển động mãi mãi..."…
Người chơi Văn Tuấn Huy × NPC Từ Minh Hạo. Vô hạn lưu không biết khi nào fullChuyện tình yêu hài hài, cợt nhả là chínhCác chap đầu sẽ tập trung theo hướng vượt ải hơn. Những câu chuyện bên trong là mình tìm hiểu trên mạng và thêm thắt các chi tiết khác, đôi khi sẽ ghép nhiều câu chuyện với nhau. Trí thông minh của mình có hạn nên plot sẽ chẳng cao siêu gì đâu, chỉ đơn giản là quá trình thành đôi của Huy Hạo thôi. Warning: sẽ có vài tình tiết khá kinh, hơi máu máu tíNgoại trừ Junhao thì tất cả đều là tình anh em, bạn bè…
Sau khi làm nha hoàn thông phòng của Nhị gia,Dư An mới tin tưởng tính tình của Nhị gia không phải xấu xa mức bình thường.Sau, nàng lại phát hiện có đôi lúc Nhị gia cũng rất tốt,Chịu dạy nàng đọc sách viết chữ, mua điểm tâm, đồ ăn ngon cho nàng, mang nàng ra phủ dạo chơi.Điều kiện là,Ngoan ngoãn cho hắn 'làm', nũng nịu nói lời hay với hắn.…
Em yêu AmaneNhưng Amane lại tặng nhẫn còn quỳ xuống nâng niu đưa cho Nene_chan...Nhưng em vẫn sẽ "thương anh tới già"!!...để có thể "tha anh tới giường"~~…
«Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xaTại sao cây táo lại nở hoa»*Phố ta - Lưu Quang Vũ****Ghi chú: Viết về Nhân vật x Female!ReaderCó OOC nhân vật, đọc kĩ ghi chú và cân nhắc kĩ trước khi đọc.Tạm đóng request, mình sẽ mở lại vào sau kì thi.***Mỗi ngày qua đi ta đều đợi hoa nở, những cánh hoa cũng sẽ có ngôn ngữ của riêng nó. •Tình yêu chính là kim chỉ nam, là sao Bắc Đẩu dẫn đường cho những kẻ lạc lối.•Nhiều khi yêu là chấp nhận chia xa ngay khi anh rời đi, là những lần cố chấp níu giữ những gì không thuộc về mình.•Yêu là gửi yêu thương vào gió, gửi hạnh phúc vào mây, gửi cảm xúc vào nắng và gửi nỗi buồn vào mưa.•Tình yêu khi chín sẽ cho được một món quà mà cả hai ta đều mong đợi.•Tình yêu không phải là thứ cao sang, nhiều khi đó chỉ là sự bình dị bắt nguồn từ những gì bình thường nhất trong đời.•Anh và em chúng ta sẽ cùng nhau nắm chặt đôi tay để đi hết chặng đường đời này.•Trong hàng triệu người trên thế giới này sợi dây của định mệnh đã buộc đôi tay ta lại đến nhau.•Mỗi người chúng ta đều là chỗ dừng chân cho nhau, đường về nhà không bao giờ xa khi ta còn ở bên nhau.•Đột nhiên một ngày hoa nở, người yêu em sẽ rời đi để lại em bước đi cô độc.…
Em cuồng nhiệt với đam mê về coffee Anh cũng lao đầu vào công việc để kiếm tiền nuôi ước mơ được debut trở thành một rapper idolAnh và em tưởng như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau. Vậy mà tại sao giữa hàng vạn người đã từng là giao điểm của cuộc đời anh lại không thể nào so được với em Jeon Jungkook - thanh xuân của cuộc đời anh, người dắt tay anh ra khỏi cuộc sống ấy.…
Chúng ta lướt qua khoảng 30 triệu người trong suốt cả cuộc đời. Và giữa 30 triệu người ấy, tỉ lệ hai người có tình cảm với nhau là 0,000049%. Vì thế, sự gặp gỡ giữa chúng ta nghiễm nhiên trở thành định mệnh.…
Tôi đã từng nghĩ tình yêu giống như đám mây cuối trời chỉ vừa mới xuất hiện lại nhanh chóng biến mất.Nhưng cuối cùng, cũng có một bầu trời âm thầm níu giữ lấy đám mây ấy suốt bao năm qua...…
Hận một người, là muốn người đó không thể sống mà không có mình. Còn yêu một người, là muốn người đó chỉ có thể hạnh phúc bên cạnh mình.Cho dù thế nào, cũng chỉ muốn ích kỉ có được người mình yêu.Vậy giữa yêu thương và hận thù, khác nhau điểm nào chứ?Muốn được quên, nhưng lại không nỡ quên.Muốn được nhớ, thắt chặt vào trong tim, lại chỉ thêm đau lòng. Rốt cuộc, như thế nào mới là tốt đây?"Đến cuối cùng, em vẫn không thể nói được câu, em hận anh. Vậy liệu em.... có nên tha thứ cho anh không?"…
Bầu trời thứ tám khép lại, gửi nắng xuân cho ngày xanh thứ chín.Ai cũng nói thời gian có thể làm phai mờ mọi thứ nhưng đôi khi một món quà nhỏ lại có thể giữ trái tim ai đó vẹn nguyên trong nhiều năm.Bó hoa lưu ly trên chiếc bàn học năm đó vẫn được người ấy nâng niu suốt 4 năm chờ đợi.Chúng ta đều có những nỗi niềm của riêng mình...Chỉ cần hoa không tàn phai thì trái tim này vĩnh viễn chỉ hướng về người...dù cách xa muôn dặm trời mây.…