Tôi ( Hàm Dương ) và em ấy ( Tiểu Bảo) tình cờ học chung lớp và rồi cũng tình cờ là bạn cùng phòng. Ở chung với nhau lâu như vậy tôi nảy sinh tình cảm với em ấy 😌 Hmmm ~~ phải nói đúng là " lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" 😌😁 Sau đó thì tôi tỏ tình ẻm ai mà ngờ ẻm cũng thích tôi 🤗 đây có thể gọi là "duyên trời định" mà .... Ummm ..... Thì và rồi những tháng ngày ngọt ngào và cũng đầy sự ân ái của chúng tôi bắt đầu..... 🤭…
Một cô gái mở quán bánh nhỏ, nơi cô lưu giữ những công thức đặc biệt của gia đình và những câu chuyện về quá khứ. Một khách hàng thường xuyên đến, mang theo những ký ức về một mối tình đã qua, cùng với một chiếc lọ nhỏ đựng hương liệu kỳ lạ. Qua từng chiếc bánh, cô dần khám phá ra câu chuyện của anh, và cả hai bắt đầu viết tiếp câu chuyện tình yêu của riêng họ, bằng những hương vị ngọt ngào và ký ức không phai nhạt.…
Những lời hứa non nớt của tuổi trẻ chính là ám ảnh cho sự trưởng thành. 2 con người không hẹn mà gặp trong vùng đất lạ lẫm, nhiều bất ngờ. Gặp nhau là vô tình, hứa với nhau cũng là vô tình. Nhưng những lần vô tình ấy lại giúp chung ta trưởng thành trong cách suy nghĩ. "Chaeyoung, chờ tớ nhé?"Lời nói ấy là vô tình nói, nhưng lại là ám ảnh suốt đời của người con gái mang tên Chaeyoung ấy...…
Diệp Vân: "Ta thật sự muốn làm Ma đầu mà... sao đời ta nó lại ngọt ngào quá mức thế này?!"Lời kết của tác giảGiang hồ từ đó lưu truyền một giai thoại: Nếu bạn muốn đánh bại Diệp Đỉnh Chi, đừng mang kiếm, hãy mang theo kẹo. Và nếu bạn muốn sống sót qua cơn giận của dàn "vệ sĩ" gồm Kiếm Tiên, Tửu Tiên và Thương Tiên, tốt nhất là đừng bao giờ làm Tiểu Vân buồn…
Năm biểu huynh của nàng vì nàng mà qua đời, nàng đã dùng mọi hối hận của mình để bù đắp lên A Cửu - một tên ăn mày nàng nhặt được ở ven đường. Nàng đã dùng mọi cách biến A Cửu trở thành biểu huynh, thậm chí dùng đến cấm thuật đổi dung để hắn có gương mặt giống y biểu huynh. Thậm chí khi rời Vọng sơn trở lại kinh thành năm 18 tuổi, nàng cũng đem hắn theo. Kể từ đó hắn trở thành thân cận duy nhất của nàng, cũng là sự bù đắp của nàng đối với vị biểu huynh quá cố. Nhưng nàng đã nhầm, vốn biểu huynh là người khác, còn hắn là người khác. Hắn là người còn sống. Nàng đã thay đổi suy nghĩ khi nghe được người hỏi hắn rằng tại sao hắn lại hèn mọn nguyện ở bên nàng như vậy, A Cửu chỉ trả lời: " Vì Công chúa đối với ta rất tốt, ta cũng muốn tốt như vậy với Người." Nàng hối hận rồi, nàng tìm người lấy lại khuôn mặt của hắn, trả lại tự do cho hắn. Nhìn A Cửu bị trói bất động trên giường băng, nàng lặng lẽ tiến tới: "Là ta có lỗi với ngươi, cướp mất mấy chục năm cuộc đời của ngươi. Từ giờ hãy sống một cuộc sống của mình.""Công chúa, người không cần ta nữa sao? Dù chỉ là 1 thị vệ, xin hãy để ta ở bên cạnh,..." Thuốc mê ngấm dần nhưng ánh mắt của hắn vẫn cố gồng lên để nhìn nàng, tựa như muốn tìm kiếm ý muốn đổi ý của nàng. Nàng nhìn gương mặt của biểu huynh lần cuối, A Cửu làm rất tốt, nhưng duy chỉ có đôi mắt, mắt biểu huynh dường như luôn chứa biển cả, núi non rộng lớn, mang cả ý chí nghiệp lớn, nhưng còn đôi mắt A Cửu thì chỉ chứa duy nhất mình nàng. Nàng quay bước ra…
Truyện này có hai tác giả, đều là fan girl của Kelvin Khánh ~~ Nick của mỗi au: Au 1: @Wwenwen555Au 2: @Trcnguyn2508Và mỗi chương, ai viết sẽ cre bên dưới cho các bạn nhận dạng nhá ^^…
Xin chào mọi người,đây là fic đầu tiên mình tự làm á,nên mong mọi người thông cảm nha,nếu có những sai xót gì thì mọi người hãy bình luận để mình biết nhìu hơn nữa nhé!!Mình cảm ơn ạ.…