Nguyên tác: Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện - Mặc Hương Đồng Khứu.Tác giả: Challeni Narima.Thể loại: Đam mỹ, nhất thụ đa công, mỗi chương 1x1, nữ công, hài, ngọt, sủng.Tình trạng: Đã hoàn thành.----------OoO----------Lưu ý:• Nhân vật thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu nhưng số phận họ sẽ do tôi định đoạt.• Đây là một fic về All Cửu nên không ship các couple khác.• Nội dung truyện sẽ không giống với nguyên tác hoàn toàn và sẽ có chi tiết OOC cân nhắc trước khi đọc. • Sẽ có nữ công, nếu không thích xin hãy click back.• Kì thị boylove vui lòng clickback.…
#songtinhBạch Hách từ một đứa trẻ mồ côi được gia đình Văn Chấn Quốc nhận nuôi. Cậu trước kia đã mặc định mình giống như một con chó hoang, không chỗ ở, không nơi nương tựa. Cho đến khi được gia đình nhận nuôi tận tình chăm sóc. Đặc biệt còn được người anh trai nuôi chiều chuộng từ trái tim đến thể xác.Văn Tĩnh Tiêu từ khi nhìn thấy Bạch Hách liền thay đổi thái độ, ngay đêm đầu tiên khi nhìn vào quần của em trai nuôi đã thấy có nhiều khe hơn đàn ông. Kể từ đó, Bạch Hách thuộc quyền sở hữu của hắn. Để cho cậu biết người có thể làm cậu cao trào và sung sướиɠ chỉ có thể là Văn Tĩnh Tiêu hắnCP : Văn Tĩnh Tiêu x Bạch Hách…
Tác giả: KuriThể loại: Gương vỡ lại lành, Mười năm tìm kiếm, Chữa lành, Ngọt sủng, Có chút ngược tâm (trước ngọt sau).CP: Draco Malfoy × Harry PotterĐộ dài: 28 chương (23 chính truyện + 5 ngoại truyện)LỊCH ĐĂNG: 8h tối thứ 2,4,6 (cho đến khi hết truyện) Sau khi chiến tranh kết thúc, Draco Malfoy chọn cách biến mất khỏi giới phù thủy. Anh rời bỏ dinh thự Malfoy tráng lệ, rời bỏ những ánh nhìn phán xét và rời bỏ cả người thiếu niên đã vì anh mà đứng ra làm chứng giữa phiên tòa lịch sử. Anh chọn một tiệm thảo dược nhỏ nằm ở ven biển, tự giam mình trong một bản án mang tên "chuộc tội". Những năm tháng ấy, Harry Potter đã đi qua từng thị trấn, lật tung từng góc nhỏ của thế giới chỉ để tìm kiếm một mái tóc bạch kim đã mờ nhạt trong ký ức của mọi người, nhưng lại khắc sâu vào tâm khảm cậu như một vết sẹo không bao giờ lành. Khi cánh cửa tiệm thảo dược cũ kỹ được đẩy ra vào một chiều hoàng hôn u uất, đó là lúc mười năm truy đuổi bóng ma kết thúc. Harry mang theo sự kiên trì bướng bỉnh và một trái tim đầy vết xước. Draco mang theo sự tự ti hèn nhát nhân danh lòng kiêu hãnh và một linh hồn rệu rã. Giữa thế giới không còn phép thuật, giữa mùi thảo dược đắng ngắt và tiếng sóng biển gào thét, họ học cách đối diện với những sai lầm của quá khứ. Hóa ra, chuộc tội không phải là biến mất, mà là can đảm đứng cạnh nhau dưới ánh mặt trời. "Anh nhìn em đi... Anh nhìn thẳng vào em mà nói là anh không cần em nữa đi!"…
Xin chào,hãy gọi tớ là Ngân hoặc BnqaanVăn phong của tớ không tốt và tớ không biết cách miêu tả các trận bóng,số lần bóng đá xuất hiện rất ít có khi không có,tớ sẽ không bám vào cốt truyện chính mà sẽ viết dựa vào cốt truyện của chính mình.Cảm ơn các bạn!Mong các bạn ủng hộ tớ ạ 🐇…
Nhài là loài hoa nhỏ bé, trắng ngần, không phô trương sắc hương nhưng lại khiến người ta nhớ mãi bởi mùi thơm dịu dàng mà sâu lắng. Trà nhài cũng vậy, khi chạm môi chỉ thấy vị chát nhè nhẹ nơi đầu lưỡi, nhưng càng thưởng thức càng cảm nhận được hậu vị ngọt lành đọng lại nơi tim.Tình yêu của Đăng Anh và Huyền Anh cũng giống như một chén trà nhài đang độ ngấm hương. Có những tháng ngày ngông cuồng của tuổi trẻ, có những lần tổn thương, lạc hướng, có cả những giọt nước mắt âm thầm chẳng thể gọi thành tên. Thế nhưng sau tất cả, điều còn lại vẫn là sự thấu hiểu, là cái nắm tay dịu dàng kéo đối phương bước ra khỏi những ngày giông bão.Người ta thường nói thanh xuân là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Có lẽ không phải vì những năm tháng ấy quá hoàn hảo, mà bởi trong ký ức ấy từng xuất hiện một người khiến ta muốn trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.Thanh xuân của họ được ủ bằng những rung động đầu đời, bằng những ước mơ còn dang dở, bằng những vết xước chưa kịp lành và cả những lần cùng nhau chữa lành. Tựa như hương trà nhài, không quá nồng nàn nhưng đủ để lưu luyến rất lâu sau khi tách trà đã cạn.Bởi tuổi trẻ rồi sẽ qua đi, nhưng sẽ thật may mắn nếu trong những năm tháng rực rỡ nhất ấy, có cậu, có tôi, có chúng ta - và có một tình yêu đẹp như hương trà nhài còn mãi vấn vương trong ký ức. 🌿🤍🍵…
"Phó Cảnh Hiên thay muội muội gả cho đại đương gia của gia tộc đứng đầu trong số tứ đại danh gia kinh doanh lá trà - Phương Trạch Sinh.Phương Trạch Sinh là một người tàn tật, ngồi liệt trên xe lăn đã nhiều năm, trong tay không có thực quyền, chưa kể cái công năng kia cũng có thể có vấn đề. Không quyền không thế cũng mặc kệ, chân không đứng được cũng chẳng sao, dù sao Phó nhị gia đây cũng không thèm để ý đến mấy vật ngoại thân đó!"_______________Dò mìn: Bối cảnh lịch sử hư cấu, điềm văn, gả thay, lạnh lùng thanh thuần thiếu nữ công - thẳng thắng tiêu dao tâm cơ thụ, công ngồi xe lăn, HE.…
Kiếp trước ở chiến trường nhìn âu yếm nữ tử từ trần, kiếp này ly kỳ sống lại đến Đấu Khí Đại Lục. Tư chất bình thường, địa vị thấp, nhưng lại lần nữa gặp phải thân ở nhà giàu nàng, giống nhau lúc trước ngữ cười tươi nhiên.Tiêu gia thì lại làm sao, Vân lam tông thì lại làm sao, hồn điện thì lại làm sao, cổ tộc thì lại làm sao!Mặc hiên đã thành Tuyên Mặc, vì ngươi cũng có thể thành ma, cái kia nháy mắt gặp gỡ, trong chớp mắt ấy thức tỉnh, nhất định đời này, Đấu Khí Đại Lục đem khuấy lên không giống nhau phong vân!…
Tác giả: Quyển Quyển Hữu Xoa XoaNguồn : Wiki dịchĐộ dài: >100 chươngThời gian đăng : đang lười, lúc nào thích thì đăngChào mừng các bạn đến đội mũ bảo hiểm cùng tôi! Chúng ta cùng nhau cua trên những con dốc chết :)))…
Tên truyện: Phật Tứ DiệnTác giả: Tô Nhị LưỡngEditor: Gấu GầyVăn án:Một mặt quân tử khiêm nhường, hiền lành ấm áp;Một mặt đen tối điên cuồng, tham lam dâm đãng;Nghìn mặt điên phê công (Phàn Tiêu) X thanh tĩnh giữa nhân gian thụ (Du Thư Lãng).Cảnh báo tra công, dù tra nhưng cuốn.Cường cường (có), hai công gặp nhau (có)Truy thê (có), bị vợ ghét đánh (phải có)~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~*Một pha phanh gấp, Du Thư Lãng tông vào đuôi xe của Phàn Tiêu.Trước mặt ~Phàn Tiêu: Anh không sao chứ? Va chạm cũng có một phần trách nhiệm của tôi; lạnh không, khoác áo vào đi.Sau lưng ~Phàn Tiêu: Biển số Hồ A68S57, Audi màu trắng, đụng vào xe tao. Đụng đến mức nào ư? Hắn làm tao tốn mất 38 phút 42 giây.*Khi gặp lại, Phàn Tiêu ghét cay ghét đắng nụ cười trong sáng dịu dàng trên mặt Du Thư Lãng.Trước mặt ~Phàn Tiêu: Hợp tác với chủ nhiệm Du như được tắm mình trong gió xuân, lát nữa có thể mời anh ăn cơm được không?Sau lưng ~Phàn Tiêu: Đổi rượu, loại uống vào sẽ làm trò cười cho người khác ấy.*Bóng cây rậm rạp che giấu bóng dáng cao lớn, Phàn Tiêu lạnh lùng nhìn Du Thư Lãng hôn môi người đàn ông khác.Trước mặt ~Phàn Tiêu: Xu hướng tình dục là tự do của mỗi người, chủ nhiệm Du không cần để ý.Sau lưng ~Phàn Tiêu: Tao muốn đè cái thằng biến thái chết tiệt đó, tụi mày nhanh lập kế hoạch khả thi đi.*Sau khi chia tay gặp lại, trong lòng vẫn rất ngứa ngáy.Trước mặt ~Phàn Tiêu: Thư Lãng, giữa chúng ta có lẽ có chút hiểu lầm.Du Thư Lãng: Tháo mặt nạ ra đi, thằng rác rưởi.Sau lưng ~Phàn Tiêu: Không ngoan? Vậy đừng trách…
Dịch/Edit: Thương AVTác giả: Đường Tam GiápNguồn: Tấn Giangtag: Xuyên sách, hài hước, hào môn gia thế, cưới trước yêu sau, sủng, hiện đạiSố chương: 85 chương chính văn+ 2 ngoại truyệnCông: Đại lão điên cuồng phá hoại thế giới - "Tất cả cút đi, để tôi hủy diệt!"Thụ: Phật hệ nhỏ đáng yêu, yêu đời sống an yên - "Chỉ cần còn sống, thế giới này vẫn rất đẹp."…
Đây là ff về TinCan sau khi LBC kết thúc với SE cho cặp đôi, vì là ff nên sẽ không đúng với bản gốc, nhưng sẽ đi theo mạch truyện theo cách nghĩ của mình.Vì yêu mến LBC, yêu mến các couple nên mình chắp bút. Hy vọng được mọi người ủng hộ!…
Ốc sên vác trên mình chiếc vỏ nặng lề lê từng bước từng bước về phía trước.Dù gian khổ thế nào nó cũng không muốn từ bỏ, bởi chiếc vỏ ấy đã gắn chặt với cuộc đời nó.Mỗi người chúng ta đều là một phần cuộc sống của một người nào đó ở tận sâu trong trái tim không thể tách rời.Tình yêu mà không đoán trước được không giới hạn tuổi tác, không gian, thời gian và cả con người. Đôi lúc chúng ta làm một điều gì đó mà chẳng cần biết tại sao ta làm như vậy cảm giác trong lòng thoải mái là được cũng giống như yêu một người chẳng cần lí do.Bỏ lỡ một chuyến xe bạn có thể đợi lại nhưng bỏ lỡ một con người thì có thể mãi mãi bạn không đợi được.…