Trùng sinh chi nữ xứng nghịch tập - TS,MT - Cửu vĩ tử hồ ly (tieuthannguyet cv)
…
Truyện về mạt thế, thiên tai, sinh tồn các kiểu nên tình tiết đương nhiên là hư cấu. Tính cách của các nhân vật cũng không lấy giống ngoài đời thật. Mạt thế thì đương nhiên sẽ buff nhân vật chính và đồng đội. Nếu không buff thì chẳng còn gì để đọc, cứ sống dở chết dở vậy thì chả có gì để viết. Mạt thế chưa thịnh hành bối cảnh Việt Nam mình lắm nên mình có nhờ AI hỗ trợ một số chi tiết giả tưởng.…
Lưu ý: Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu và không có thật. Tác giả luôn mong 2 chị đều thật hạnh phúc trong cuộc sống thực tế!!!Ở đây có những câu chuyện nhỏ,những điều ngọt ngào, những con người xứng đáng được yêu thương.…
Dạo này otp riu quá nên phải viết fic để tự đọc^^…
" Câu chuyện 9 năm trước vẫn chưa kết thúc, Đại Tống giờ đây phải đi về đâu đây?"Tất cả hết việc này đều xoay quanh bát vương gia Triệu Đức Phương cùng với bí mật suốt bao nhiêu năm che dấu của ông ấy và những bí ẩn liên quan đến cung di bí tân 30 năm trước!( Lần đầu mình viết truyện nên có nhiều thiếu xót )…
Mk chỉ cop cái tựa thôi nhé chứ nội dung khác à nha…
Em sẽ ra đi, sẽ bước khỏi cuộc đời anh bằng một con tim ứa máu, mang theo cả một miền ký ức thuộc về anh. Còn anh - anh hãy trở về với tất cả những gì là của anh, những gì anh đã từng lựa chọn. Em sẽ mãi cầu chúc cho anh được hạnh phúc với tất cả những gì mà anh đang có, và tất cả những gì anh sẽ có. Tình yêu đã dạy cho em biết thế nào là phải hy sinh, thế nào là phải chấp nhận. Từ nay em sẽ một mình đối mặt với tất cả, một mình vượt qua cơn bão lòng, một mình hàn gắn những vết thương dù là trong vô vọng. Sau những cuộc tìm kiếm của tình yêu đơn phương mà bạn và tôi vẫn thường đặt ra câu hỏi tại sao mình lại yêu người ấy? Tại sao mình không dám phủ nhận? ... rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu bạn nhưng chỉ có một câu kết luận. Bạn à! hãy tự tin nên vì sao mình không thử nhỉ? Hãy thổ lộ lòng mình bạn nhé! Chúc các bạn hạnh phúc như ý!_Bìa_PhoMaiPhuong_#Hèo#Caroline…
meme về couple trong Khai Phong phủ ah ~ :3…
Cứ vào là biết…
Một fan-fic theo chân Ngạn sau khi anh bỏ làng mà điNgạn đã đột ngột bỏ Trà Long lại ở làng Đo Đo mà khăn gói vào Nam. Lý do mà Ngạn bỏ đi là gì? Bởi vì Mắt Biếc vẫn còn châm lửa đốt Ngạn mỗi đêm.Ngạn bỏ đi để mong ngọn lửa đó tắt, mong làm lại cuộc đời, bỏ mặc Trà Long ở lại. Thế nhưng...Câu chuyện có vẫn còn tiếp tục... Với những nhân tố mới...Nhân dịp Victor Vũ chuyển thể Mắt Biếc và có người trên Voz chế Mắt Biếc nên mỗ viết hậu truyện luôn ! :D…
Không biết sao nhưng những điều xưa cũ, những gì thuộc về quá khứ luôn để lại trong tui những cảm giác khó tả. Tui nhớ đã từng nghe được 1 điều như thế này "Ngày 30/4 là ngày mà nhiều lời hứa không thành nhất nhất - lời hứa rằng sẽ không sao, lời hứa rằng sẽ trở về". Và đó chính là nguồn cảm hứng cho chiếc truyện ngắn bé xinh này. P/s: Những chi tiết xuất hiện trong truyện mang yếu tố tưởng tượng, các mốc thời gian là có thật nhưng không có ý định xuyên tạc lịch sử. "Lá thư kết tại đây cùng những lời mà người lính ấy chưa kịp nói và tiếng khóc của cô gái vẫn mãi đợi chờ một hình bóng. Cô lí nhí "Cái đồ ngốc này, cậu hứa là sẽ về mà...Cuối cùng tại sao lại chỉ có bức thư về đây". Nhưng rồi cô cũng chợt nghe ra rất nhiều tiếng khóc, Hạ An ngó ra ngòai, đảo mắt một vòng thì cô bỗng phát hiện cũng có rất nhiều cô gái tay cầm lá thư cùng đôi mắt đẫm lệ. Hóa ra,... Ngày giải phóng- ngày mà lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trên bầu trời, cũng là lúc biết bao lời hứa mãi không thành..."Cảm ơn mọi người đã ghé qua 💕…
Truyện đầu tiên tớ viết thuần Việt, nên sẽ có đôi chỗ vẫn hơi hướng văn phong TQ, các cậu thông cảm cho tớ nhé.Truyện SE, lưu ý trước khi đọc.Đọc thì cho tớ xin bình luận nha.Chúc các cậu đọc truyện vv❤️❤️…
Cứ ngỡ là bến đỗ nhưng lòng đầy bão tố…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
LẦN ĐẦU GẶP…
đến cuối cùng cũng chỉ là đơn phương.thể loại: real lifewarning: lowcarse…
Sau khi đọc xong Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ lần thứ n, khóc sưng mắt vì buồn nhớ truyện, tim đau thắt vì thương Bạch Thử, ta quyết định mạo hiểm viết 1 bộ truyện về Tiểu Bạch. Nhân vật chính sẽ là bạn thân của Kim Kiền, không phải bạn xấu đã sáng chế ra máy thời gian đâu, là 1 vị nhân vật hoàn toàn mới!! Nam9 đương nhiên là Tiểu Bạch Thử ♡♡♡ Mọi người yên tâm, ta sẽ không làm ảnh hưởng đến tình cảm của Triển đại nhân dành cho Tiểu Kim, không ảnh hưởng đến sự hy sinh của Ngũ Gia cho 2 người họ đâu. Và trong truyện sẽ thêm nhiều án mới do ta xem phim và đúc kết lại. Nữ9 của ta không giỏi dược nhưng giỏi võ công. Không nghĩ ra các kế sách kiếm tiền nhưng tuyệt đối là có sức hút. Tính cách người này,... có lẽ sẽ hơi giống Tiểu Kim.. Thôi thôi,.. mong mọi người đừng ném gạch đá. Và hãy yên tâm, ta sẽ không làm tổn hại tình cảm mấy người mà ta yêu đâu!!!!!!…
dư âm kéo dài, đau đớn nhất không thể buông…
Tôi là Hàn Dương Dương, sinh ra trong một gia đình có bố là ông trùm trong giới xã hội đen, trái ngược với bố, mẹ tôi lại là nữ cảnh sát đáng nể. Cuộc sống tôi tưởng trừng đã dừng lại tại đó thì một ngày tôi bỗng phát hiện ra mình có hôn ước với một ngừơi mà có vẻ tôi đã quên, một người mà có lẽ tôi từng rất yêu."Chào A Dương, anh là Phong, An Thừa Phong."(Dựa trên 1 câu chuyện có thật)…
Đây không phải là một bộ truyện!Đây chỉ là những mẩu chuyện nhỏ của chúng tôi! Ngại cẩu lương cứ việc né!!…