"thầy cho phép em được thích thầy nhé?""điên à?""vâng, em điên chết mất, khi mà trông thấy thầy cứ đùa giỡn với bọn họ, nhưng lại khó chịu với mỗi mình em""...."________________________________bỗng một ngày, tôi bắt đầu biết yêu.●TL: học đường, hài bựa,...v,v..chú ý: có tục tĩu, văn phong không trôi chảy, nếu thấy hợp gu các cậu thì cứ đọc nhé🌷…
"Ngày hôm đó, cậu bước vào đời tôi, biến tôi từ một người muốn tự tử thành một người tích cực":Ngày hôm ấy-Em đứng trên tầng 3, ánh mắt hơi luyến tiếc nhìn lại khu phố em đã sống chục năm, ánh mắt em đượm buồn...thì một cậu con trai nào đó đến tìm em...:"Quang Anh....!?"-Không có H❌🔞-Xây dựng theo thế giới ABO-Ngược, ít ngọt, có các yếu tố liên quan đến bạo lực, tự làm đau bản thân, gây khó chịu cho một vài độc giả, cân nhắc trước khi đọc⚠️-Only Caprhy, phiền không nhắc đến otp Rhycap, không lật qua lật lại!-Otp phụ DooGem, NganTrung, LyQuin,...và 1 vài cp nữa tác giả sẽ cập nhật theo ý độc giả…
"Anh dần quen rồiVới màn đêm ngồiChỉ là vài nỗi nhớ em sau bao thói quenMắc nối trên đoạn đường tối đen."Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả. Vui lòng không áp đặt lên bất cứ cá nhân nào ngoài đời thật. Đăng tải duy nhất trên tài khoản @kee_jpt. Yêu cầu không đăng lại dưới mọi hình thức.…
Nguyễn Thái Sơn giật mình tỉnh dậy sau một giấc chiêm bao đáng sợ.---𝑎𝑛𝑔𝑠𝑡 𝑠ℎ𝑜𝑟𝑡𝑓𝑖𝑐; 𝑟𝑎𝑡𝑖𝑛𝑔 𝑀Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad account @tn_trucnhii…
Hogwarts au; "Em biết không...""Anh đã từng nghĩ, nếu em đến muộn hơn một chút...""Vào cái ngày anh đã vực dậy được gia tộc, vào cái ngày anh không còn phải lo ngày mai mình sẽ đứng ở phe nào để sống sót... thì có lẽ anh đã không phải học cách buông em ra."…
"chỉ cần ngồi với em, chút thôi, được không?" "không?""nhìn vào đôi mắt em, thấy sao?" "thấy tròng đen""dù môi đang cách nhau, cách nhau, một chút" "cút"…
Creamy Mochi🍬Đức Duy mới chuyển đến chung cư, mỗi sáng đều bị tiếng piano của anh hàng xóm tầng trên đánh thức.Bực mình đi lên hỏi chuyện, ai ngờ đụng ngay một anh đẹp trai, mắt kính mờ mịt... nhưng nụ cười ấm áp.Cứ thế, từ cà phê buổi sáng đến việc giúp nhau học nấu ăn, hai người dần bước vào thế giới của nhau.…
"Nếu em là fire thì anh là nước.""Bởi vì khi ta gặp nhau thì ta sẽ dập nhau."warning: lowercase, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục, Mafia ver,..…
Một đứa trẻ - vẻ bề ngoài nhìn hiền lành, vô tư lại là một kẻ tâm cơ, thâm sâu, muốn độc chiếm thứ mà nó muốn.Vẻ bề ngoài ngây thơ, xinh đẹp của nó chỉ là lớp vỏ bọc mà nó tạo ra để đánh lừa cậu."Anh...anh đừng bỏ rơi em nhé..""Thì ra em luôn dùng dáng vẻ này...để lừa gạt anh sao..?"…
"anh thích em nhiều lắm đúng không?""ừm""nhiều đến chừng nào?""nhiều đến nỗi em bán cả gia tài cũng không đủ"...._________________________________________write by Min ❤️for my best Alice and you, my readers(warning : chửi tục)…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…