Cô vừa nhập học vào một ngôi trường Trung học to lớn, đồ sộ với những lời đồn về ma quái... " Hức, trên đời làm gì có ma cơ chứ? " - Cô thầm nghĩ...Nhập học một thời gian, có rất nhiều chuyện kỳ quái xảy đến với cô... Cô phát hiện... Cô đã bỏ quên một điều... Ngôi trường đó tuy lớn nhưng rất ít học sinh... Và ngôi trường ấy mang tên " Quỷ Dị Học Đường "...…
Cậu nhớ cả câu chuyện về ông nội - người đàn ông gầy còm ôm bó giấy vụn chết trong đêm đông, chỉ để dành từng đồng mong gửi vào trại giam.Hai thế hệ, hai số phận, một nỗi hy vọng.…
câu chuyện mà chưa một ai có được câu trả lời: -tình yêu không phải lúc nào cũng là "đúng người đúng lúc", mà đôi khi là một mê cung, nơi trái tim không biết rẽ về đâu.…
Tôi là một nữ sinh cao trung năm hai. Tôi chẳng phải đẹp người hay đẹp nết mà là một đứa con gái hết sức vô duyên.Tôi chẳng phải loại con gái mềm yếu, mít ướt mà là một đứa con gái cam chịu.Tôi chẳng phải loại ăn bám mà là không muốn nhận trợ cấp từ gia đình.Tôi chẳng phải thứ mà mọi người hay gọi là “play girl” mà chỉ là một đứa suốt ngày lêu lổng ngoài đường.Tôi chẳng phải mẫu người có thể dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác trong những câu chuyện bằng vẻ đẹp bề ngoài mà là tôi thu hút họ bằng những chiêu trò lố bịch của chính mình.Tôi chẳng phải loại con gái lương thiện, nhu mì mà là cái loại “hổ báo”.Tôi chẳng phải là con của một gia đình “bình thường” mà là con gái duy nhất của một gia đình “kì quặc”.Tôi chẳng phải là mẫu con gái mộng mơ, luôn luôn suy nghĩ về những thứ có trong truyện cổ tích vì tôi ghen tị với mấy cô nhân vật nữ chính trong đó.Tôi chẳng phải mê tín, dị đoan mà là mỗi lần nhìn thấy mấy bà bói là tôi nói cho vài câu không thể đỡ nổi.Tôi chẳng phải yêu đời nhưng cũng không đến nỗi bi quan.Tôi chẳng phải mọt sách nhưng lại có rất nhiều sách.Tôi chẳng phải đứa con ngoan ngoãn suốt ngày phải nghe theo lời gia đình.Tôi chẳng phải mẫu nhân vật nữ chính mà mọi người tưởng tượng.Có thể vì những lí do trên mà hiện giờ tôi vẫn chạy theo chủ nghĩa “độc thân”. ...…
Tôi, Vũ Vi Hà một cô gái trẻ hướng nội, không thích giao tiếp. Và bằng cách nào đó tôi đã xuyên không. Tôi không biết tôi đã xuyên vào bộ truyện nào nữa nhưng làm ơn là đừng có làm phiền tôi. Tôi là người hướng nội !…
Tác giả: Tây Tây ĐặcNguồn: WikidichEditor: Liona Beta: Liona L bắt đầu Edit từ thế giới thứ 4 bởi 3 thế giới trước mình đã đọc ở các nhà dịch khác Mình Edit chủ yếu là để vui, không có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài. Văn phong có thể không mượt, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng 💋 Ngày đào hố: 02/12/2022 Ngày lấp hố: ??/??/????…
Tác giả: có ghi trong mỗi truyện.Link gốc/nguồn: sẽ dẫn link trong mỗi truyện.Editor: Nấm MỡLink wordpress: https://mushroomgarden26.wordpress.com/edit/ Nhân vật: Tôn Bác Tường x Lư Chí CươngDO NOT RE-UP/DO NOT TAKE OUTTui ko xin được per từ tác giả vì ko có acc có thể liên lạc với tác giả để xin per. Xin đừng đem truyện đi lung tung. Tui edit với tâm thế nửa chữ tiếng Trung cũng không biết nhưng làm vì sở thích lại không có người edit cho đọc nên chắc chắn sẽ có lỗi và sai sót nhiều. Mong mọi người thông cảm nha. Có gì cứ bắt lỗi để tui biết mà sửa. Moa~ENJOY!…
Aventurine miễn cưỡng đưa mắt nhìn qua tờ giấy nhắc thoại - một tờ A5 trắng phau dính chặt vào mặt bàn sáng màu, phía trước còn khéo léo đặt một lẵng hoa trang trí để che bớt, quả là một cách tinh vi để nhắc nhở khách mời tuân theo kịch bản chương trình vạch sẵn, lại không quá lộ liễu để bị bắt vào máy quay. Chỉ có điều, bất kể đọc đi đọc lại tờ giấy này bao nhiêu lần, hắn vẫn không thể nào tin được vào mắt mình.Mẹ kiếp, phí đền hợp đồng là bao nhiêu? Hắn dư sức trả gấp mười!___requested by: @nacredits to: @230I21 - Phong Tuế Nguyệt.…
Trong chốn cố cung tường cao ngói đỏ, người người đều mang "thân bất do kỷ", tựa như quân cờ bị vận mệnh định sẵn, khó lòng thoát khỏi. Quyền vị cùng danh phận tựa phù vân mà lại như liệt hỏa, khiến lòng người dậy sóng, kẻ nào cũng mong đoạt quyền tranh vị nắm giữ vận mệnh trong tay. Hậu cung tưởng là nơi giai nhân tranh sủng, kỳ thực chỉ là lớp màn che cho triều cục, nơi quần thần mượn tay nữ nhi mà định đoạt. Tình ý nơi đây há còn thuần khiết, mỗi lời mỗi ý đều ẩn chứa tâm cơ, từng bước đi đều như đã được an bài từ trước. Trong vòng xoáy ấy, nhân tâm dần phai nhạt, chân tình trở nên xa xỉ. Kẻ bước vào ván cờ này, hoặc là cam chịu bị vùi lấp, hoặc là tự tay nhuốm bụi trần, khó giữ được bản tâm ban sơ. Mỗi người nơi hậu cung đều mang một đoạn tâm sự khó tỏ, đáng thương mà cũng đáng trách, bởi giữa thiện ác mơ hồ, chỉ một niệm sai lầm cũng đủ khiến cả đời trầm luân không lối thoát.…