bình yên để lại.*Mùa xuân ra điTiếng chim thổn thứcMắt cá lệ đầy.Matsuo Bashou (1644-1694)*A/N: Rất, rất nhiều headcanon. Phần lớn chỉ để thoả mãn ảo tưởng của mình. Ngoài ra còn OOC. OOC. OOC. Điều quan trọng cần nhấn mạnh ba lần. Và vì mình viết nó trước khi đọc ngoại truyện KnY, nên sẽ có một số chi tiết bạn thấy sai lệch với ngoại truyện.…
Tui yêu ebe Abe Haruaki cute phô mai que ☆*:.。.o(≧▽≦)o.。.:*☆Tui đói hàng hàng allharuaki (╥ω╥)Tui muốn viết fic nhưng khả năng của tui lại quá là hạn hẹp \(ᗒᗣᗕ)՞/Tui chỉ có thể vẽ để xoa dịu cơn đói cồn cào này...dù cho trình của tui nó nát như tương T^TTradi hay digi trước sau như một...nát như nhau (T_T)Nhưng không sao! ♡\( ̄▽ ̄)/♡Tui vẫn yêu ebe của tui rất nhiều ( ' ▽ ' ).。o♡Và cả OTP của tui nữa ('꒳')♡…
💖Những mẫu truyện nhỏ về sensei Haruaki và câu chuyện tình yêu nhỏ nhỏ của thầy ấy💖-Truyện sẽ có rất nhiều cặp đôi liên quan đến Haruaki, cũng sẽ có vài cp khác không phải là allxHaru.-Truyện của mình viết có thể không hay, các tình tiết sẽ lan man nếu không muốn nói là có phần nhàm chán. Này do đầu óc mình khá đơn giản (nói thẳng ra là ngu đó). Mình chủ yếu là nghĩ gì viết nấy thôi à, có gì mà không hay hoặc là thấy mình viết tào lao thì các bạn có thể góp ý để cho mình có thể phát triển hơn ạ.-Thật sự rất cảm ơn bạn, nếu bạn vẫn ở lại và đọc những câu chuyện nhảm của mình viết ra!-Nếu truyện có notp của bạn thì mình xin lỗi!Nếu bạn không thích thì đừng ném gạch đá mình, bạn có thể không đọc.💖💖Xin cảm ơn!!💖💖...⚠️-truyện có thể rất OOC và các tình tiết có thể KHÁC truyện nên mọi người hãy cân nhắc trước khi đọc-⚠️…
Abe Haruaki,giáo viên loài người của học viện Bách Quỷ đã lạc vào thế giới của một tựa game tình yêu.Mục tiêu của trò chơi này là chinh phục các nhân vật được chỉ định-nhưng mà sao họ nhìn quen thế nhỉ? CHẲNG PHẢI ĐÓ LÀ NHỮNG NGƯỜI CẬU QUEN HAY SAO?PHẢI CHINH PHỤC THẬT À?Tác phẩm đầu tay nên còn nhiều sạn,có thể Ooc,cringe.Nên khi đọc hãy mang tâm trạng vui vẻ,yêu đời.Có thể có r18.Mèo-tác giả của fanfic này sẽ rất vui nếu được góp ý để cải thiện đứa con đầu lòng của mình đó🥹🥹…
Một ngày trời chẳng nắng cũng chẳng mưa, tại trường học Bách Quỷ - một tin động trời bỗng rầm rộ lan truyền.Haruaki-sensei, người thầy nổi tiếng nhất trường (chủ yếu vì quá báo trường báo lớp), lần này lại bị lớp 2-3 đem ra làm vật hiến tế. Phải, đúng nghĩa đen: hiến tế! Chúng nó cắm nến, vẽ ma trận triệu hồi, đọc thần chú nghe như đang đọc thực đơn quán ramen, rồi cứ thế xoẹt một cái, satan thật sự được triệu hồi. Đỉnh điểm là khi Haruaki vừa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị ngài Satan tóm cổ lôi thẳng xuống địa ngục, trước khi chết, ông thầy tội nghiệp còn tiện tay kéo theo Sano-kun - người mà lần nào cũng bị lão biến trở thành nạn nhân của những trò nghịch dại.Nhưng chuyện chưa dừng ở đó, Mame, Hijita và Beniko - Lũ chủ mưu của vụ triệu hồi satan lần này vẫn còn chút lương tâm, vội chạy tới muốn kéo bạn mình ra. Kết quả? Phụt! Cả ba bị kéo theo luôn, theo đúng nghĩa đen. Kết quả cuối cùng: lớp 2-3 mất một giáo viên, một học sinh cục tính và ba đứa nhây chúa.Phòng giáo vụ sau đó phải tổ chức họp khẩn, sau khi họp xong, cả trường quyết định tổ chức lễ tưởng niệm. Một tấm bia được dựng lên dưới gốc cây anh đào già, khắc dòng chữ hào hùng: "Tưởng nhớ Abe Haruaki và bốn thiếu niên cảm tử. Nguyện cầu họ ở dưới kia sống vui vẻ. Amen."Kế bên bia tưởng niệm, đám học sinh ném pháo bông ăn mừng.…
Chương 135 nhưng được viết dưới góc nhìn của chú cáo đen bé nhỏTruyện vô cp, oneshot. Nội dung trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc ooc. Mong mọi người hãy chú ý…
Mối hôn ước ép buộc luôn là thứ khiến con người không can tâm trong con đường tình duyên của mình.NOTE: Haru là fem! Ngoài việc đó ra thì hoan nghênh!…
Một onshot nhằm tham gia sự kiện Ngàn Điều Khả Dĩ của page DouSei - Vì sao không trả lời. Đây là tác phẩm cá nhân của người đăng. Chỉ đăng duy nhất tại Wattpad. Nếu muốn mang đi đâu khác vui lòng hỏi ý tác giả.Lời cuối: Tui yêu DouSei, và tui đói hàng.…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Tro bụi trong tay hắn bị gió thổi tung, tản ra như những hạt ký ức cuối cùng không thể níu giữ.Nắng hạ khẽ rơi trên mái đầu, ấm áp mà xa xôi, còn mây trắng thì tan đi theo làn gió vô định.Gió cứ thổi mãi, lạnh và dai dẳng, như muốn cuốn trôi cả mảnh tình đã vỡ vụn trong tay hắn, để lại trong lòng chỉ còn khoảng trống không biết bao giờ mới lấp đầy.…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…