Kể về cuộc đời khốn nạn và nhạt toẹt cùng những con người chán ngắt của ả ta.___________________________________________________Tên truyện: ẢThể loại: tâm lý, đời thườngTác giả: factCovered by @psychejay, NineteenthWARNING: Truyện có những từ tục và tình tiết siêu cẩu huyết & hư cấu, ai dị ứng vui lòng clickback. XIN HÃY THƯƠNG TÌNH CHO NGƯỜI MẸ KHỐN KHỔ NÀY MÀ ĐỪNG ĐEM CON NÓ ĐI ĐÂU CẢ ! (:v)TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT Ở WATTPAD @restinpeaceminusone_, NẾU BẠN THẤY Ở TRANG WEB KHÁC THÌ XIN HÃY BÁO CHO TÔI BIẾT, RẤT CẢM ƠN :3…
Một cuộc điều tra dẫn đến một bí ẩn không thể gọi tên, một dịch bệnh không chỉ giết chết người mà còn xóa đi sự tồn tại của họ. Câu chuyện mở ra như một vụ án hình sự, dần chuyển mình thành nỗi kinh hoàng siêu nhiên, nơi nhận thức, ký ức và bản ngã của con người bị bóp méo một cách không thể kiểm soát. Khi những ai biết quá nhiều dần biến mất, câu hỏi lớn nhất không còn là "Ai đứng sau chuyện này?", mà là "Chúng ta thực sự đang đối đầu với cái gì?"Đây là một câu chuyện nơi sự thật không giải thoát, mà chính nó là thứ khiến con người bị hủy diệt.So sánh phong cách với những tác phẩm tương tự:Tổng hòa giữa kinh dị siêu nhiên, viễn tưởng và nguy hiểm nhận thức.Mang phong cách thám tử điều tra như True Detective, nhưng càng tiến sâu, câu chuyện càng trở nên phi logic và siêu thực như House of Leaves.Có yếu tố truyền nhiễm nhận thức giống Pontypool, nhưng ở quy mô lớn hơn và không thể đảo ngược.Đưa ra nỗi sợ về thông tin tự lan truyền như Ringu, nhưng thay vì một vật trung gian như băng video, chính sự tồn tại của cái tên đã là mối đe dọa.Giống với những SCP về nguy hiểm nhận thức, nơi chỉ cần biết về nó cũng có thể khiến bạn bị thay đổi, nhưng ở đây, không có tổ chức nào có thể ngăn chặn hay quản thúc hiện tượng này.…
"Thế gian nơi kẻ ham tiền bạc,ham hư danh,một kẻ thề không làm tổn hại linh hồn dường như không nên tồn tại."Doleria - Đại lục nơi kẻ chết bị lãng quên vĩnh viễn, kẻ sống mang lời nguyền kéo dài. Một kiếm sĩ tóc trắng thề không giết người, giữa thế giới Đả thuật đầy hận thù và ảo mộng.#DarkFantasy #KiếmHiệp #HuyềnHuyễn #TiênHiệp #Bleerer #ĐảThuật #TừChốiHậnThù #Ziou #Longma #WattpadVietNam #TruyệnViệt #Fantasy #Dark #MatureTruyện được hỗ trợ bởi trợ lí là AI.Nhưng phần kịch bản,giọng văn,nhân vật,thế giới thì đều là của mình AI ở đây chỉ giúp chỉnh lại chính tả nên lâu lâu có câu nghe mượt quá thì kkk AI giúp đấy.Ngày đăng tải: 25/2/2026…
"Không ai sinh ra đã nhớ. Song có lẽ... có người sinh ra để không được phép quên."Một vũ trụ nơi ký ức là thực tại, bài ca là định mệnh và sự quên lãng là cái chết vĩnh hằng."The Everfall Concord" là chuyến thám hiểm qua các địa điểm kì bí nơi nhân vật chính không tìm cách cứu ai - mà chỉ học cách nhớ lại tất cả.Đau thương, nhưng chữa lành.U ám, nhưng rực rỡ.Và bạn - không phải người ngoài cuộc.…
Tác giả:_angelmybabi_ Nổi đau tột cùng và tội lỗi đầy rẫy, "những con chiên của chúa trời" bị đũa vây giằng xé bởi lòng người tưởng chừng bình thường.Con người luôn tự tổn thương lẫn nhau, đến khi chẳng kịp nhận ra tại sao mình phải tổn thương người khác. Có lẽ họ chẳng biết mà cũng chẳng nên biết, họ đã cô đơn, đau đớn ra sao.Bởi lẽ đó, những vụ án liên tiếp xảy ra, liệu chúng muốn ta thấy sự đơn côi, chỉ muốn chứng tỏ bản thân hay sự ám ảnh... Bên trong ai cũng có mỗi câu chuyện cho riêng mình, những nỗi buồn mà những kẻ khác không thể hiểu dù là những thứ nhỏ nhặt nhất. Những nghi vấn, những câu hỏi được đặt ra liên tục về tận sâu bên trong những con người bất hạnh ấyTheo chân Linh Lam,một nữ điều tra tâm lý tội phạm, phải đối mặt với ranh giới thiên tài hoặc kẻ điên, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân. Mọi tình tiết của vụ án khiến tâm trí cô trở nên mơ hồ, cô chỉ biết cầu nguyện trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. cô phải giữ lý trí đến giây phút cuối cùng, liệu ai đó sẽ cứu, giúp lấy cô? Và ai là người gieo rắc nỗi kinh hoàng này? Linh Lam phải đối mặt với nỗi sợ, sự đau đớn và những bí ẩn mà cô chưa thể lý giải, ghép nối những mảnh ghép tăm tối ấy để tìm ra sự thật hay sự giả tạo, đạo đức con người__alex__…
"người ta thường nói thời gian sẽ chữa lành tất cả nhưng tự thân thời gian lại chẳng có quyền năng chữa lành " Vế đầu của câu nói giống như một liều thuốc an thần mà thế gian thường trao nhau khi gặp biến cố. Chúng ta tin rằng thời gian là một dòng chảy kỳ diệu, có thể bào mòn những góc cạnh sắc nhọn của ký ức, làm mờ đi những vết sẹo rỉ máu. Ở khía cạnh này, thời gian đóng vai trò như một khoảng lặng. Nó tạo ra khoảng cách giữa ta và cơn bão, khiến cảm xúc không còn bùng nổ dữ dội như giây phút đầu tiên.Thực chất, thời gian đóng vai trò như một "khung chứa" khổng lồ, nơi những bộn bề của cuộc sống không ngừng đổ đầy vào để lấp đi những khoảng trống sâu hoắm của tổn thương .Chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy của những sinh hoạt thường nhật vặt vãnh, từ tiếng chuông báo thức mỗi sáng đến những lo toan cơm áo gạo tiền. Những thứ ấy, vô tình hay hữu ý, đã đè nén nỗi đau xuống tận đáy lòng. Đôi khi, thời gian còn mang đến những "món ngọt" - những niềm vui mới, những thành công nhỏ bé hay một mối quan hệ vừa chớm nở. Chúng đóng vai trò như một chiếc đệm mềm mại, ngăn cách chúng ta với nỗi đau bằng cảm giác dịu dàng và êm đềm, khiến ta lầm tưởng rằng mình đã khỏi bệnh vì cuộc đời này dường như vẫn rất đáng sống.Tuy nhiên, vế sau của câu nói mới là sự thật nghiệt ngã: Thời gian không có quyền năng tự thân để chữa lành. Nó chỉ là một lớp sương mù che phủ. Nỗi đau bị đè nén xuống đáy lòng không có nghĩa là nó đã tan biến; chỉ đang nằm yên dưới sức nặng của những lớp đệm cuộc đời .…
Mặt Trong Của Bầu Trời - Intus CaeliBuổi sáng ở trường Kính Hà lẽ ra chỉ là một ngày bình thường. Cho đến khi bầu trời nứt ra như mặt kính, tiếng chuông vang sai nhịp, bóng người lệch khỏi chính họ, và hàng nghìn học sinh đồng loạt thức tỉnh những năng lực không nên tồn tại.Giữa ngày tận thế mở đầu ấy, Tạ Mặc nhận ra mình có một năng lực kỳ quặc đến mức bị xem là vô dụng: anh chỉ có thể làm "lệch" mọi thứ một khoảng rất nhỏ, như chỉnh sai một dòng chữ ra khỏi mép trang. Nhưng càng đi sâu vào Dị Thiên Địa, anh càng hiểu thứ mình chạm tới không phải vật thể, mà là đường biên của thực tại.Thế giới này không được xây bằng vật chất hay phép thuật. Nó được xây bằng khái niệm. Mỗi quy luật đều là một lớp chữ vô hình đang giữ mọi thứ đứng yên. Và ở đâu đó ngoài bầu trời, có những tồn tại cổ xưa đang nhìn xuống như thể cả vũ trụ chỉ là một bản thảo chưa hoàn chỉnh.Bên cạnh Tạ Mặc là Ninh Du, cô gái duy nhất khiến anh còn nhớ mình muốn trở thành ai giữa lúc mọi định nghĩa về con người đang dần sụp đổ. Nhưng một dòng chữ bằng chính nét bút của anh đã xuất hiện trong lớp học: Đừng để Ninh Du chết lần nữa.Khi sự thật dần mở ra, Tạ Mặc sẽ phải đối diện với điều đáng sợ nhất: có lẽ anh không chỉ là người bước vào thế giới này. Có lẽ anh là điểm mù của chính nó.…
Trong một thế giới nơi giá trị con người được định đoạt bằng một con số khi vừa bước ra khỏi lòng mẹ, kẻ nào có HVI thấp... không còn được gọi là "người".Akabane Arisu - đứa trẻ mang chỉ số bằng 0, một dị thể chưa từng tồn tại trong lịch sử - đáng lẽ phải bị loại bỏ ngay từ giây đầu tiên.Nhưng cậu vẫn sống.Không ai biết vì sao.Không ai biết cậu là gì.Và chính cậu... cũng không biết câu trả lời.Mười sáu năm sau, Arisu bị ném vào Học viện Thập Giá Quốc - đấu trường nơi thiên tài chém giết, nơi cảm xúc có thể trở thành vũ khí, và nơi một kẻ "số 0" đáng lẽ không có quyền tồn tại.Thế nhưng...Cậu không sợ đau.Không sợ chết.Không dao động bởi bất kỳ loại áp lực thần kinh nào.Và đôi mắt đen sâu như hố vô hạn ấy dường như nhìn xuyên qua mọi quy tắc của thế giới.Trong cuộc chiến sinh tồn, Arisu không tỏa sáng bằng sức mạnh, cũng không nhờ may mắn.Cậu tỏa sáng bằng thứ khiến toàn bộ hệ thống HVI phải đặt dấu hỏi:Một bộ não không thuộc về con người.Và khi vòng chiến bắt đầu...Các thiên tài lần lượt gục xuống trước kẻ mà thế giới từng xem là "phế phẩm".Số 0 - hóa ra lại là con số hoàn hảo nhất.…
Thế giới của Shadow Garden vốn không ổn định.Nhưng nó có quỹ đạo của riêng mình.Những hiểu lầm được chấp nhận.Những sai lệch được hấp thụ.Ngay cả Cid Kagenou - một nhiễu loạn dị thường - cũng là một phần hợp lệ của hệ thống đó.Rồi Rimuru xuất hiện.Không phải như một kẻ xâm lược.Không phải như một vị thần.Mà như một tham số không thuộc về quỹ đạo này.Chỉ riêng sự tồn tại của Rimuru đã phủ lên thế giới Shadow Gardenmột cơ chế nhân quả xa lạ -khiến những sai lệch không còn tự được làm mịn,khiến kịch bản bắt đầu trượt khỏi chính nó.Khi Rimuru không can thiệp, thế giới không trở về trạng thái ban đầu.Khi Rimuru quan sát, thế giới vẫn tiếp tục lệch.Shadow Garden buộc phải lựa chọn thay cho một thế giới không còn được cân bằng.Cid Kagenou dần hành động ngoài vai diễn mà chính hắn từng theo đuổi.Và Rimuru - kẻ không thể "chưa từng tồn tại" -chỉ có thể đứng ngoài, nhìn những hệ quả lan ra từ chính sự hiện diện của mình.Đây không phải câu chuyện về cứu rỗi.Đây là câu chuyện về điều gì xảy ra khi một biến số không được phép tồn tại.Nhịp truyện chậm. Không tập trung vào sức mạnh.Nhiều câu hỏi sẽ không có câu trả lời ngay - hoặc không bao giờ có.Nếu bạn cần cao trào nhanh, truyện này không dành cho bạn.Nếu bạn quan tâm đến sự lệch nhịp của một thế giới, hãy ở lại.Viết cùng chat gpt - Fanfic tensei slime và shadow garden…
Ở một ngôi làng tưởng như yên bình, những cái chết kỳ lạ bắt đầu xuất hiện - nạn nhân đều chung một đặc điểm: mất tiếng nói trước khi gục xuống, như thể toàn bộ sự sống bị rút cạn khỏi cơ thể.Cậu học sinh 18 tuổi Akira Kurokage, người vốn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, vô tình bị cuốn vào chuỗi sự kiện ấy.Không phải vì cậu mắc bệnh.Không phải vì cậu là một trong "những kẻ mất tiếng nói".Mà vì cơ thể cậu phản ứng với thảm kịch theo cách không ai giải thích được.Những mảnh ký ức đứt đoạn, những phản xạ vượt xa người thường... tất cả đều báo hiệu rằng bên trong cậu đang tồn tại một điều gì đó bị phong ấn - thứ mà ngay cả chính cậu cũng không dám chạm đến.Khi sự thật về "những kẻ mất tiếng nói" dần lộ diện, những thế lực ngầm bắt đầu chuyển động.Họ không nhắm vào người bệnh.Họ nhắm vào cậu.Bởi trong bóng tối của thế giới này, có một bí mật chỉ mình cậu nắm giữ và chỉ cần cậu chọn sai đường, trật tự thế giới sẽ sụp đổ.Đó không phải câu chuyện về những kẻ đã mất tiếng nói của mình.Đó là câu chuyện về người duy nhất còn nghe được tiếng gọi của sự thật.…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…
Ôk tui simp Khuất Văn Khang aka Kvk lắm nên tui muốn lói rằng tui yêu Khang nhiều lắm hjhj.Lưu ý khi đọc fic cụa tui (để bạn không hối hận khi đọc tác phẩm xàm xí nhảm nhí của tui): - Truyện về AllKhang (tất cả các couple có Khang) gồm:+ Bắc x Khang/ Nguyễn Đình Bắc x Khuất Văn Khang/ Ndb x Kvk (Main couple)+ Trường x Khang/ Nguyễn Văn Trường x Khuất Văn Khang/ Nvt x Kvk+ Việt x Khang/ Nguyễn Quốc Việt x Khuất Văn Khang/ Nqv x Kvk+ Bình x Khang/ Cao Văn Bình x Khuất Văn Khang/ Cvb x Kvk+ Kiên x Khang/ Trần Trung Kiên x Khuất Văn Khang/ Ttk x Kvk+ More (tuỳ hứng, nch là allKhang nhá ae)- Khang!bot hong nói nhiều híc :P- Siêu fanservice, không theo trình tự rì cả, tui chèn vào một đống fanservice kiểu fastfood vào vì tui đói ôk?- Truyện phi logic, không nhằm chỉ một cá nhân hay tổ chức, không chuyên sâu về bóng đá. Tag: Romance, Slowburn, Slice-of-life, jjđ.Có thể có Chap cute kể về kiểu chữa lành bình dị mỗi buổi tập luyện (slowburn đấy ya ya)Có vài Chap H (nhẹ, không nhằm mục đích xúc phạm một cá nhân hay tổ chức nào)Đừng đặt nặng vấn đề j vào đây, tui viết cko vui và muốn share cho ai chung thuyền, ae đọc với tâm thế giải trí thôi nhá đừng chửi tui bệnh hay psycho jjđ hei hei.Chốt câu cuối:Yêu KvkKvk không vuốt tóc là thần Vuốt tóc vẫn là thầnKvk là thầnYêu các bae lắm Ôk?…
Tác giả: Don NguyễnĐây là một sản phẩm phi thương mại, lấy cảm hứng từ tác phẩm Detroit: Become Human. Vui lòng không sao chép, trích dẫn hoặc sử dụng lại khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản."Xin chào. Tên tôi là Connor. Tôi là nguyên mẫu người máy điều tra do CyberLife phát triển, với nhiệm vụ ngăn chặn và loại trừ những hành vi bất thường của các đơn vị lệch chuẩn."Đôi mắt nâu của anh hướng thẳng về phía trước. Sắc màu ấy không sinh ra từ melanin tự nhiên; đó chỉ là những thụ thể nhân tạo được tinh chỉnh để phản ứng với bước sóng tương ứng. "Tôi không chỉ được lập trình để điều tra, mà còn sở hữu năng lực tác chiến và tấn công mạnh mẽ nhất trong tất cả các dòng người máy từng được tạo ra..."Ánh mắt nâu cụp xuống. Vòng LED bên thái dương phải bỗng nhấp nháy liên tục."Nhưng sau tất cả những thời gian tiếp xúc và tìm hiểu những người máy lệch chuẩn, tôi... tôi cảm thấy..."Anh ngập ngừng. Ánh nhìn lảng đi như muốn tránh một sự thật đang dâng lên, đôi môi mỏng khẽ run, còn yết hầu dao động không ngừng."Tôi cảm thấy tôi cũng giống họ... tôi cũng muốn được trải nghiệm, được tự do, được bình đẳng... như nhân loại - những người đã tạo ra chúng ta."Đôi mắt đơn vị đó giương lên, long lanh giống như có nước mắt đọng lại."Cậu... cậu cũng hiểu được điều đó mà... đúng không?"…
"Có bao giờ bạn cảm thấy mình đang sống, nhưng thực chất chỉ là đang vận hành theo một bộ máy đã được lên dây cót từ rất lâu? Và nếu một ngày, bộ máy ấy bỗng dưng lạc nhịp, bạn sẽ chọn cách sửa chữa nó, hay sẽ can đảm để nó dừng lại hoàn toàn?"Bạn đang cầm trên tay không chỉ là một cuốn sách, mà là một chiếc đồng hồ đặc biệt. Nó không đo đếm bằng giây hay phút, mà đo đếm bằng những rung chấn của tâm hồn và những vết sẹo của trải nghiệm.Nhân vật chính trong câu chuyện này - Khai - là tôi, mà cũng không phải là tôi. Anh ta sống ở Điểm Không, một nơi mà không gian và thời gian chỉ là những khái niệm tương đối, nơi những nỗi đau không được cất giấu trong lòng mà hiện hình thành những chiếc đồng hồ rỉ sét, vỡ vụn hoặc chạy ngược chiều.Việc viết nên cuốn sách này giống như tôi đang thực hiện một cuộc phẫu thuật tâm lý cho chính mình. Tôi đặt "phiên bản khác" của mình vào một thế giới giả tưởng để trả lời một câu hỏi mà đời thực đôi khi quá tàn nhẫn để đối diện:"Nếu quá khứ là một hố đen bất biến, liệu chúng ta còn lại gì để thay đổi?"Mỗi chương truyện là một nấc thang, đi từ sự ngây thơ của kẻ tưởng mình làm chủ được thời gian, đi qua cơn bão của những ký ức không mời mà đến, để rồi cuối cùng, tìm thấy sự bình yên trong việc chấp nhận những vết nứt.Tôi mời bạn bước vào tiệm đồng hồ của Khai. Không cần phải vội vã. Hãy để tiếng tích tắc của những trang giấy này dẫn dắt bạn. Bởi vì suy cho cùng, chúng ta đều là những thợ sửa chữa đang miệt mài học cách hòa giả…