Tác phẩm: Xuyên Thành Cưới Vai Ác Phế Vật Tác giả: Thất Thiên Chiết HíThể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ côngPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngQT: RubyRuan_69…
_Tại đây là ưu tiên các tình yêu mềm, nặng, ác, cực đoan, chiếm hữu, hung bạo, côn tông trùng và mỗi loại đều liên kết cộng lại trong các cốt truyện_. Mình là Trâm trâm, viết lách vì đam mê và muốn ấp ủ câu truyện tự tạo bằng suy nghĩ khi xảy ra điều gì đó với mình...Mong các cậu ủng hộ dù biết nó sẽ khó đặc biệt gì đối vơi mình cả. Nội dung có thể liên kết tiếp tục hoặc tách ra, các nhân vật đều là mình tự vẽ miêu tả lên bằng suy nghĩ hành động- Liên kết một số câu chuyện thời đại năm cũ và hiện tại-cảm ơn mọi người ủng hộ___________________________________________________________________________________ Trích xuất : 22/12/2025 - 06: 27 Pm…
Tôi là một học sinh bình thường luôn tìm kiếm một cuộc sống yên bình và hạnh phúc. Sống, ngắm nhìn, trải nghiệm thế giới này và chết đi... Chỉ thế thôi.Nhưng một lần nữa, mọi thứ đều theo đúng quỹ đạo của nó.Rằng... mọi thứ đều không thể thay đổi.…
Câu chuyện kể về Phương, một cô bé sinh ra trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương. Là con một, Phương được cả nhà cưng chiều hết mực. Nhưng rồi, khi Phương lên hai, em gái Vân ra đời, và mọi sự chú ý của cha mẹ dần chuyển sang em. Hai năm sau, em trai Dũng chào đời, và Phương cảm thấy mình bị bỏ rơi.Mẹ Phương thường xuyên so sánh Phương với Vân, chê bai ngoại hình, học lực của Phương, và ca ngợi Vân là đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất nhà. Dũng, dù nghịch ngợm, lại rất thân thiết với Phương. Khi gia đình chuyển đến một nơi ở mới, Vân kết giao với những người bạn xấu, và dần trở nên hỗn láo, coi thường Phương. Mẹ Phương, thay vì can ngăn, lại im lặng làm ngơ, khiến Phương càng thêm tổn thương.Phương cố gắng tìm kiếm sự an ủi từ bạn bè, nhưng rồi lại bị họ phản bội. Nỗi cô đơn và tuyệt vọng khiến Phương nhiều lần nghĩ đến cái chết. Phương và Dũng trở thành một đội, chống lại Vân, người ngày càng trở nên độc đoán và ích kỷ. Cha Phương, người nhận ra sự bất công trong gia đình, đã cố gắng nói chuyện với Vân, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.Mâu thuẫn giữa ba chị em ngày càng gay gắt, và gia đình dần trở thành một chiến trường, nơi những lời nói cay độc và sự hận thù ngự trị. Phương, từ một cô bé vui tươi, hoạt bát, đã trở thành một người trầm lặng, tự ti, mang trong lòng những vết thương lòng khó lành.Trong một lần cãi vã đỉnh điểm, Vân đã buông lời nguyền rủa Phương, nói rằng An là "đồ vô dụng", "không có tương lai". Những lời nói đó như dao cứa vào tim Phương, khiến cô gục ngã. Phư…
Nếu ai đã đọc truyện này của @phuongtudiepthao105 rồi thì cái này là p2 mà mình viết tiếp vì mình làm mất nick đó rồi. Xin lỗi các bạn đã ủng hộ truyen của mình suốt 22 tập cũ.…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Tên: TIỂU SƯ MUỘI, MUỘI VẬY MÀ GỌI LÀ PHẾ VẬTThể loại: Nữ phụ pháo hôi, Tu tiên tông môn, Huyền huyễn, Tu tiên, Tiểu sư muội, Hài hước, No CPChiêu Dương - cô gái hiện đại mê truyện tranh - đang ngồi nhai hạt dưa đọc "Tiểu sư muội là bảo bối của toàn tông môn", vừa đọc vừa chửi:"Cái con Linh Nguyệt đó là tiên nữ? Tiên nữ cái đầu bếp! Ăn máu người ta như ăn cháo mà mặt dày như chảo gang!"Hạt dưa nghẹt cổ, cô ho sặc sụa, đỏ bừng mặt, mắt trợn ngược... CHẾT TẠI CHỖ!Rồi gục xuống bàn và... XUYÊN KHÔNG!Chiêu Dương xuyên vào nguyên chủ - đệ tử ngoại môn bị nữ chính hút máu. Tỉnh lại giữa cảnh bị trói, sư huynh tưởng như "thân thiết" nhưng tay cầm kiếm, tay cầm... ống dẫn máu. Tức? Rất tức. Thoát? Rồi thoát. Và bằng thần kỳ, cô khiến Vân Linh Tông náo loạn.Trốn truy nã, Chiêu Dương cải trang nam, gia nhập Thiên Huyền Tông - tông môn bàn đạp cho nữ chính nguyên tác. Ai ngờ, giờ Chiêu Dương xuất hiện, để xem ai cứu ai!Dàn sư huynh tại Thiên Huyền Tông:Đại sư huynh - Tạ Trường Uyên (Kiếm tu): Lạnh như băng, nội tâm cá mặn.Nhị sư huynh - Ngô Triệt (Đan tu): Thông minh, khóc vì canh "đặc biệt" của Chiêu Dương.Tam sư huynh - Bùi Chu Hành (Phù tu): Mê tiền, sẵn sàng tặng bùa miễn phí.Tứ sư huynh - Tề Thanh (Khí tu): Miệng như pháo, đấu khẩu không hồi kết với Chiêu Dương.Ngũ sư huynh - Thời Vũ (Kiếm tu, hóng drama): Luôn theo sát mọi "dưa" liên quan Chiêu Dương.Sư phụ - Trác Thiên Phong: Đạo mạo nhưng hỏi nhiều, mặt nghiêm trong khi chẳng hiểu gì.Chiêu Dương khiêm tốn:"Muội chỉ là một phế vật thôi..."Các sư huynh đồng…
- Tên truyện: 12 chòm sao - Bí mật học viện Starlight.- Author: Fueesweetyy- Thể loại: Học đường, lãng mạn, đời thường. - Nội dung:Sư Tử và Bảo Bình - hai "con mặt giặc" của thành phố Zodiac - bị đuổi học khỏi ngôi trường danh tiếng Rainbow một cách nhục nhã. Vì tiếc cho tài năng hiếm có của hai cô gái, hiệu trưởng trường Starting đã mời Sư Tử và Bảo Bình nhập học. Starlight cũng là một ngôi trường danh tiếng không thua kém trường Rainbow, cả về học sinh lẫn đội ngũ giáo viên. Nhưng, sau khi bước chân vào ngôi trường Starlight này, Bảo Bảo và Sư Sư mới phát hiện ra một điều: ngôi trường có một bí mật động trời mà người ngoài không thể biết được..... --------------------2026 update. Thật sự bộ này tui viết lâu lắm r luôn! Nay update và chỉnh sửa lại, mong là sẽ dẫn đến 1 cái kết chứ theo mạch cũ là chưa thấy đc tới kết đâu, chỉ thấy ngõ cụt =)))-------------------Sản phẩm trí tuệ và ĐỘC QUYỀN tại wattpad và mangatoon "@fueesweetyy", vui lòng KHÔNG sao chép, KHÔNG mang đi nơi nào khác, KHÔNG CHUYỂN VER cũng như COPY dưới mọi hình thức ( cap màn hình truyện,...) . Truyện được đăng ở bất kỳ nơi nào khác đều là ăn cắp!Ngày đăng: 21/6/2018Bìa: Credit by Sun ( LacYBao102)…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…