ivantill. vì sao lại có tuyết?
tựa màn đêm buồn thăm thẳm.…
tựa màn đêm buồn thăm thẳm.…
xé toạc trời đêm…
đem lòng yêu một ai đó là điều vĩ đại biết nhường nào.middle ages au!tự biết cp độc lạ bình xăng r…
chuyện cặp vợ chồng trung niên…
nắng xuống, trời lên sâu chót vót;sông dài, trời rộng, bến cô liêu.(tràng giang - huy cận)…
sẽ ra sao nếu na jaemin không lựa chọn con đường trở thành ca sĩ?@rainbowbowwww…
anh hai là số một…
trời hôm nay xám ngoét, biển cũng vậy.…
Martin Edwards Park chưa bao giờ gặp bất cứ đứa học sinh nào không cảm thấy sợ hãi trước nó, kính nể nó hay thậm chí là rơi vào lưới tình với nó, cho tới khi sự xuất hiện của học sinh chuyển trường Kim Juhoon làm xáo trộn cuộc sống của nó.Vóc người nhỏ bé, tính cách thì trầm lặng, còn thêm cả đôi mắt rõ lạnh lùng, chả thèm liếc nhìn tới mấy trò hề của nó dù chỉ một lần. Martin có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, thằng nhóc kia còn không thèm che giấu sự khinh bỉ dành cho nó.Thế rồi Martin bắt đầu trở nên ám ảnh, nó không hẳn là muốn có được sự quan tâm của Juhoon, mà chỉ đơn thuần là niềm khao khát mãnh liệt muốn nhìn thấy một phản ứng khác của cậu._Author: neo_got_ma_backTranslator: lnrbowBản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Tên gốc: 岁月神偷 Tác giả: yezi_hazeNguồn: asianfanfics- Mô tả: Ngôi sao nam hàng đầu × Nữ diễn viên thực lực- Lời mở đầu: Câu chuyện về hai nhân vật mạnh mẽ trong ngành giải trí. Không quá drama, yên tâm thưởng thức.*Bản dịch không chuẩn, dùng để lưu trữ*…
những lời thấu tỏ…
tưởng không dễ mà dễ không tưởng (?)@rainbowbowwww…
Toki đã quên rằng KO bỏ mình....…
vẫn chua và ngọt…
Tình yêu, suy cho cùng, là một thứ tôn giáo không có tín đồ nào tỉnh táo. Thứ gọi là bẫy tình không được ngụy trang bằng gai góc, mà được phủ lên bằng mật ngọt dịu êm của những lời thề nguyện và ảo ảnh về một bến đỗ bình yên. Người ta lao vào nó với tất cả sự thuần khiết, tự nguyện dâng hiến cả tự do lẫn kiêu hãnh, để rồi khi quay đầu lại, con đường dẫn về thuở ban đầu đã bị sương mù của những đổ vỡ xóa sạch dấu vết.…
"Em còn thích chị hơn cả Rainbow Sherbet nữa"…