Bạn biết không ? Với một người luôn đứng trên đỉnh cao như đứng dưới ánh nắng mặt trời chói lóa nhưng tôi thì khác, chìm sâu vào bóng đêm sâu thẳm, không một tia sáng. Tưởng chừng như cuộc đời tôi sẽ luôn chìm sau vào nơi này nhưng người ấy đã cho tôi hy vọng - một vị cứu thế. Một câu chuyên về xã hội và sự chênh lệch giàu nghèo mà mình viết, được lấy cảm hứng từ Ghost Blade phần Lone Wolf (bộ nì rất đỉnh mà art đẹp nữa, mỗi cái là người ta đánh bản quyền nên dịch 1 2 chap mỗi năm hoi ). Chỉ là có hai nhân vật chính là Obito và Kakashi thôi chứ chưa chắc là hai người yêu nhau trong đây UwU…
làn gió lạnh thổi qua mái tóc của An Ly Cô nhẹ nói " lạnh quá cậu đang lai mình đi đâu vậy" Hoàng Đức cười quay lại đáp " ngắm bình minh "Con người ấy mà không cuộc sống ấy mà đôi khi ta cần phải là con người nhìn suy xét từ hai hướng khác nhau cón với tôi đôi khi ma quỷ không đáng sợ, đáng sợ là lòng người,sự ngủ dốt, ích kỉ đến cùng cực…
Hai người xa lạ, gặp nhau, yêu nhau, một tình yêu mãnh liệt trong thanh xuân của một đời người. Họ lưu giữ kỉ niệm đẹp nhất của nhau, họ cất giấu ở một nơi mà chẳng ai có thể chạm tới hay lay động được họ. Họ chỉ đơn giản là hai con người xa lạ, vì động điệu má quấn lấy nhau,rồi trao cho nhau một tình yêu không ai có được. Nhưng dòng đời vốn nghiệt ngã, một người dần mất bóng sau làn tuyết trắng hôm ấy.…
Tuổi 35-40, người ta không còn nhiều mộng mơ, nhưng lại dễ mất ngủ hơn.Không hẳn vì cà phê, mà vì những thực tại chồng chéo: công việc không cho phép dừng lại, gia đình cần mình đúng lúc mình mệt nhất, những mối quan hệ cũ chưa kịp khép, và một cảm giác rất quen - rằng mình đang cố gắng rất nhiều, nhưng hiếm khi được hỏi xem có ổn không.Người trưởng thành học cách sống ổn.Hào sảng hơn, dễ cười hơn, và giỏi giấu mệt mỏi sau những câu đùa tưởng như vô tri. Ban ngày là người lớn đúng nghĩa, ban đêm lại cần một chỗ để thở - có khi chỉ là một bản nhạc cũ, một trò chơi quen, hay một góc nhỏ đủ yên để không phải giải thích điều gì.Với Ngọc Anh và Vinh, chỗ đó là Audition.Một trò chơi tưởng như chỉ dành cho tuổi trẻ, nhưng lại âm thầm ở lại với họ đến tận bây giờ. Trong những căn phòng nhảy sáng đèn lúc nửa đêm, nơi mode C4 vang lên những bản nhạc quen, họ gặp nhau - không ngoài đời, không qua sắp đặt, chỉ tình cờ bước vào cùng một room và... ở lại.Một người mang nick Dreamer - ngủ mơ, hay cười, hơi ngáo ngáo nhưng lì lợm.Một người là Insomnia - mất ngủ, hào sảng, trêu đùa giỏi, nhưng quen gánh mọi thứ một mình.Họ chơi game cùng nhau.Nghe nhạc hợp gu.Trêu nhau cho vui.Không đòi hỏi, không hứa hẹn.Và chính sự đơn giản đó khiến mọi thứ trở nên dễ chịu.Câu chuyện này không nói về tình yêu ồn ào hay những cảm xúc bốc đồng. Nó kể về những người trưởng thành tìm thấy nhau trong một không gian rất quen, về cách một trò chơi cũ trở thành nơi chữa lành, và về cảm giác ấm áp khi có ai đó chọn ở lại - dù…
Tôi chỉ ngáo thôi...Trên một chuyến tàu điện ngầm ồn ào và tấp nập có hai chàng trai rõ ràng rất thu hút ánh nhìn, có lẽ bởi vì vậy mà Kim Dokja cũng phải rời mắt khỏi điện thoại để nhìn về phía họ vài lần, cả hai có vẻ là người nước ngoài, họ thật sự trong giống như những quý tộc thời xưa, Một người trong số họ dường như nhận ra bản thân bị nhìn chằm chằm nên đã đưa mắt về phía Kim Dokja, Kim Dokja nhanh chóng quay đầu nhìn đi chỗ khác, có vẻ thật thô lỗ khi anh ấy nhìn chằm chằm vào người khác.Đây có lẽ là một trò đùa của các vị thần cũng có thể là một cuộc thử nghiệm khác, điều này khiến Cale cảm thấy thật đau đầu, việc bị dịch chuyển đến một thế giới khác đã là một rắc rối khó chịu, việc khó chịu hơn cả là người đồng hành cùng cậu lại chẳng phải ai khác ngoài Clopeh, tại sao điều này có thể xảy ra? Người đàn ông mang họ Sakke này thậm chí còn có thể điên hơn cả Ngôi Sao Trắng! đây có phải một trò đùa chết tiệt nào đó không?…