Myron Hale - Sinh viên năm nhất của trường đại học cách xa quê nhà hàng dặm. Lần đầu tự bước đi ở nơi xa lạ, khám phá cái tương lai không có bất kì sự đoán trước nào. Cậu mắc cái xu hướng hạ thấp bản thân, rất nhạy cảm với tâm trạng của mọi người, đề cao người khác bất chấp họ làm anh ấy ghê tởm, cảm thấy nhẹ nhõm khi không phải đưa ra quyết định, dùng sự hèn nhát và tự ti như một cách để sống sót. Ở đó, cậu gặp được Zane Mercer - bạn cùng phòng của cậu.Cái cậu con trai ong bướm, cột redflag biết đi ấy, khác xa hoàn toàn với cậu, thậm chí là có hơi quá xa. Tốt nhất là không nên quá gần, nhưng dần dà..mọi thứ càng ngày càng lệch khỏi sự hiểu biết của Myron, khiến cậu ấy không thể kiểm soát được nữa.…
15 năm trước. -Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục làm chồng .Cậu bé ngũ quan thanh tú liếc mắt sang:-Em có tư cách đó sao??Cô bé nhếch mép cười:-Em không cần phải có , cần gì em phải có tư cách mới lấy được anh !Cậu bé thở dài , quay lưng cầm máy tiếp tục chơi game , đồng thời nói với cô bé :-Lớn lên rồi em thích người khác thì sao ? Giờ em vẫn còn nhỏ nên chuyện này đợi lớn lên rồi hẵng nói đi.Cô bé mím chặt môi mắt rưng rưng khóc đôi mắt ửng đỏ tay bám chặt chiếc áo len đen:-Em không giống anh . Nhất Quả Mộc này nói được sẽ làm được!Cậu bé tròn mắt nhìn tay bụm miệng cười :-Hahaha , Em nói rồi đấy nhé sau này lớn em nhất định phải gả cho anh.Tiểu Mộc vỗ vỗ ngực tự hào nói :-Tất nhiên em sẽ gả cho anh.Hai đứa trẻ giơ tay móc ngoéo . Đồng thanh nói:-Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục vào 15 năm sau. Một lời đã định . Thành giao!!Sau này tôi mới biết nhờ lời hứa năm đó của tôi mà Thất Lục đã biến thành một người hoàn toàn khác.…
Hán Việt: Mộ thiếu, nhĩ lão bà hựu trọng sinh liễu Tác giả : Hoa Hoa Liễu Tình trạng :hoàn thànhNguồn : https://wikidich.com/truyen/mo-thieu-lao-ba-nguoi-lai-trong-sinh-WuCtru8h7GG8caeaVăn án : Nàng chết không nhắm mắt trên sông trôi ba ngày ba đêm , nhưng đến nhặt xác vẫn không phải chồng nàng. Nhìn nam nhân khẽ hôn thi thể hư thối của chính mình, nàng trong lòng cảm động liền nghĩ nếu có thể sống lại nhất định sẽ gả cho hắn... Sau, nàng thật sự sống lại còn trở thành muội muội của hắn. Mộ Dung Thừa nói : "Em thử chết nữa xem, tôi không ngại trở thành biến thái cùng thì thể động phòng đâu" Nàng khóc không ra nước mắt, ca ca của ta! Ngươi như vậy còn chưa đủ biến thái sao!?…
Truyện: Quỷ Y Chí TônTác giả: Phương QuỳnhEdit: Hoàng Tử Y--------------------------------Nàng, hiện đại là ẩn môn môn chủ, tập hợp các sở trường biến thái quỷ tài, tinh thông y độc, giỏi ám sát, trong mắt thế nhân biến thái yêu vật, một lần ngoài ý muốn bỏ mình, lại trùng sinh thành một thiếu nữ bị hủy dung ở một thế giới khác.Cái gì? Dung nhan bị hủy, thân phận bị thay thế? Trở về gia tộc xa xa khó vời?Thân phận có thể không cần, gia tộc có thể không trở về, nhưng thù này nàng nhất định phải trả, nàng phải chỉnh bọn hắn đến gà bay chó sủa vô cùng thê thảm như thế mới xứng với danh xưng độc y của nàng? Một khi Phong Vân đột khởi, quần hùng tranh bá! Lại nhìn nàng một bộ Hồng Y làm bá chủ thiên hạ, kiếm chống quần hùng chấn Thương Khung! Danh Dương Tứ Hải kinh thiên địa!---------------------------Nữ cường - Nam cườngNữ chính: Phượng Cửu (Phượng Thanh Ca)Nam chính: Lăng Mặc Trần (Hiên Viên Mặc Trạch)…
Anh xuất thân là một trinh sát và một tay súng bắn tỉa. Một người trinh sát đối với người hay đối với sự việc đều có một loại nhận thức chính xác cùng năng lực phân biệt đặc biệt.Mà là một tay súng bẳn tỉa, một khi đã nhắm vào một sự vật chỉ cần làm duy nhất một việc, chính là bóp cò súng. Thực bất hạnh anh lại là con người tiêu biểu, dung hòa của hai năng lực này.Sau đó đối với cô càng không may, bởi vì cô là mục tiêu của anh.Nghiêm Chân: Hai người chúng ta không biết lẫn nhau, chúng ta không thể nào kết hôn.Cố Hoài Việt: Có thể chậm rãi làm quen dần.Nghiêm Chân: Chúng ta trong lúc đó lại không có tình yêu.Cố Hoài Việt: Tình yêu này nọ lại không quan trọng.Nghiêm Chân Được rồi, tôi nói thật là tôi không muốn gả cho một quân nhân.Đây không phải là sự sùng bái về thiên thời địa lợi nhân hòa, cũng không phải là tình yêu sâu đậm cảm động trời đất.Hai người có hai linh hồn đứng trên hai bắc bán cầu của tình yêu, chỉ trong phút ngẫu nhiên ngắn ngủi đã gặp được nhau.Chỉ là từ lúc ban đầu, cô cũng không biết rằng lời hứa hẹn của quân nhân khi nói ra khỏi miệng chính là suốt đời...…
Sau khi tất cả bảo thạch được biến đổi thành nguyệt nhân thì trận chiến đã kết thúc. Còn Phosphophylilte thì có được sức mạnh của Kongo, cô đã rơi vào tuyệt vọng không lối thoát. Chính lúc này khi những bảo thạch biến thành nguyệt nhân đang hạnh phúc thì cô lại tuyệt vọng, cô đã làm tất cả vì nhưng họ chẳng hiểu lại vì thế mà đập vỡ và cuối cùng họ được hạnh phúc còn cô phải tuyệt vọng. Thương cảm cho người bạn của mình vua Admirabilis đệ nhị Ventricosus đã xuất hiện, sau khi giải cứu tất cả dân chúng của mình cô mới có thể đến với người bạn của mình.Ventricosus đã mang Phosphophylilte xuống biển và ghép lại từng mảnh vỡ trên người cô. Sau khi Phosphophylilte ngủ đông 2000 năm, thì cô tỉnh dậy Phosphophylilte đã được đưa đến một cánh cổng không gian do con người tạo ra và đi vào đó. Cô đã tới thế giới nơi mà 80% dân số đều sở hữu những siêu năng lực đặc biệt được gọi là Cá tính (個性 Kosei?) và nó đã được coi như một chuẩn mực của xã hội. Trong một xã hội siêu nhiên đó xuất hiện các "anh hùng" với sức mạnh vượt trội, chiến đấu để bảo vệ thế giới.…
Thứ Hai. Jisoo đang trên đường đến lớp thì một chàng trai bất ngờ bước đến và kéo cậu vào một cái ôm thật chặt.Thứ Ba. Jisoo đang băng qua sân trường thì có người nắm tay cậu và đan những ngón tay vào nhau trong khi đi bộ.Thứ Tư. Jisoo cảm thấy buồn nôn khi một người đàn ông bế cậu lên và bế cậu đến phòng khám theo kiểu cô dâu.Thứ Năm. Jisoo đang ngồi một mình trên một trong những chiếc bàn trong thư viện thì một chàng trai ngồi đối diện cậu và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu.Thứ Sáu. Jisoo đang trôi bồng bềnh trong cõi mộng khi cậu tỉnh dậy vì cảm giác có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc và vuốt ve đôi má cậu.Thứ Bảy. Jisoo đang lấy đồ từ tủ đồ ra thì một đôi tay ấm áp quấn lấy cậu và vùi mặt vào gáy cậu.Chủ Nhật. Jisoo tìm kiếm tất cả những người đã khiến anh trở nên đặc biệt trong suốt cả tuần, để rồi thấy bản thân cô đơn. Lại một lần nữa. Như mọi khi.Được trans từ bản gốc " Wake Up And Look At Me" của SpillTheUnicornBlood.…
Gửi bạn cũng như những người đang đọc lời tự sự này... "Mình và bạn có thể sẽ là những kỉ niệm mà mình nhớ nhất trong những ngày cuối cùng..."Xin chào, đây có lẽ là tác phẩm đầu tay do chính mình sáng tác, cảm ơn bạn vì đã dành thời gian cho cuốn tập thơ "Còn lại gì sau những buổi chia ly". Mình có nghe ở đâu đó có một câu nói như vầy "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/ Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,/ Lợi danh như bóng mây chìm nổi/ Chỉ có tình thương để lại đời." 3 năm cũng là một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn, nhưng có thể khiến ta vương vấn một ai đó. Mình Cũng vậy, ở những ngày tháng cuối cùng mình mới nhận ra mình quý trọng bạn đến nhường nào! Mình là 1 kẻ nóng nảy, hung dữ và cũng rất chiếm hữu. Mình đã từng làm tổn thương nhiều người để rồi mình nhận ra, tính cách bốc đồng ấy lại vô tình khiến những người thật sự yêu và quý trọng mình tổn thương, mình thất bại quá nhỉ?Đây là tập thơ ngắn do những cảm xúc đan xen trong mình viết nên, mình hy vọng những người đang đọc đến dòng này, sẽ hiểu và đồng cảm với những cảm xúc đang dần trào trong nó. Nó không chỉ là một tập, nó còn là một tâm tư, một tình cảm hay thậm chí là một ngọn lửa đang dần dần tắt trong lòng mình, hy vọng bạn sẽ yêu thương cũng như đồng hành với nó và coi nó như một người bạn thân đang kể lại chuyện tình của họ nhé!Gửi bạn - những người quen và những người không quen, cảm ơn bạn vì đã cầm trên tay đứa con tinh thần đầu tiên của mình. Cảm ơn bạn vì đã đồng hành với mình từ những ngày đầu tiê…
Hắn từng là một đứa trẻ ngoan, ôm lấy chút hy vọng nhỏ nhoi để sinh tồn giữa giá lạnh. Hắn từng tưởng rằng chỉ cần mình đủ ưu tú, đủ phục tùng, ánh mắt người ấy sẽ thôi ghẻ lạnh.Nhưng đổi lại là gì? Một lần vứt bỏ, một lần phản bội, và vạn trượng thâm uyên chẳng thấy ngày về.Khi Tâm Ma Kiếm xé toạc ranh giới thực tại, hắn nhìn thấy một bản thể khác của chính mình - một "Lạc Băng Hà" được ôm ấp trong hơi ấm, được nâng niu như báu vật. Còn Sư tôn của hắn? Chỉ là một cái xác không hồn bị treo lên như minh chứng cho hận thù.Nếu hạnh phúc là thứ có thể cướp đoạt, hắn sẽ xới tung cả tam giới để mang nó về. Dù phải dùng máu tươi làm dẫn, dùng linh hồn làm vật tế, hắn cũng phải ép người ấy... ôm lấy hắn thêm một lần.…