Hai linh hồn cô đơn gặp nhau giữa một thành phố nhộn nhịp, tưởng như vô tình nhưng thật ra là định mệnh. Họ yêu nhau giữa những tổn thương cũ chưa lành, giữa những mất mát chưa được gọi tên. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ cho ai tất cả. Một người phải ra đi. Một người phải ở lại. Một tình yêu bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại - như một cơn mưa chưa kịp rơi trọn vẹn.…
-cover-Mời bạn thương mến ghé quán rượu trong ngõ gặp bàchủ quán rượu *Lesyouxdenini* nhưng bán say lòngngười. Lại tạc sang tiệm ăn nho nhỏ của người yêu chịta.- Trong quá trình chờ tác giả phản hồi -- Tên tác giả: Mộng Tưởng Gia -Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/299634003?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=hip_bp&wp_originator=qtrOuVCpFegVM9zepUAVzHkу%2FmjDYafsykgKPJOOt8okaCoytUuNхsYQko5VaPASZ|I22ijwsr410jwfZc5jdI8X6LMQbawRJmzfJQwBnGO1mssrVuRJuW9LzbF%2Bp%2FaV…
"Chào mừng đến với cuộc sống đầy bất ngờ của Phương Chi Nguyên, một nhân vật phụ "bình thường" trong khu biệt thự dành cho những người tài giỏi! Mọi thứ thay đổi chóng mặt khi anh dọn đến đây. Anh phát hiện ra rằng thế giới không chỉ có một, mà là 3000 thế giới song song, và những người hàng xóm của anh đều là nhân vật chính của những câu chuyện ly kỳ.Nhưng cuộc sống của Phương Chi Nguyên lại không hề "bình thường" chút nào. Anh phải đối mặt với những hóa đơn "trên trời rơi xuống", từ tiền ăn uống, đến tiền nói chuyện, thậm chí là tiền... gặp chồng! Vâng, bạn không nghe nhầm đâu, người chồng yêu dấu của anh, Tần Thần, đã biến mất một cách bí ẩn.Trong khi cố gắng tìm kiếm tung tích của chồng, Phương Chi Nguyên còn phải đối mặt với những vị khách kỳ lạ, những "đồng nghiệp" của chồng đến thăm, và cả những tình huống dở khóc dở cười. Liệu anh có thể tìm lại được Tần Thần, hay anh sẽ phải chấp nhận số phận "nhân vật phụ" mãi mãi? Và liệu anh có đủ tiền để sống sót qua ngày mai, khi mà cuối cùng anh cũng gặp lại được... chồng mình, đang chuẩn bị kết hôn với người khác?Phương Chi Nguyên: "???"Tần Thần: "Không, ta không phải, ta không có!"…
Anh trai tôi vào giờ tự học bỏ tôi lại một mình trong thư viện mà biện bạch rằng "anh cần phải đi tìm một người bạn gấp" thế là anh đi biệt tích hơn 1 tiếng đồng hồ. Khu vực tôi chọn rất ít người qua lại vì tôi ghét chốn ồn ào, tiếng bước chân lại gần chỗ tôi vang vọng, một cậu chàng với mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng đôi đồng tử xám khối hút hồn nhẹ nhàng chào hỏi.- Xin chào tôi là Cedric Diggory huynh trưởng Hufflepuff năm 5, hiện ở ngoài kia có khá nhiều người, không còn chỗ cho tôi ngồi nên tôi có thể ở ở đây được chứ?-cậu chàng chẳng hề ấp úng hỏi.- Nếu anh muốn.-tôi ngước mặt lên và cũng chẳng chằn chừ trả lời.-...Bỗng vẻ tự nhiên lúc nãy vụt biến đi, anh ta đứng im bất động như tảng đá giọng hơi run run nói.- A! T...tôi đã quên mang theo sách mất rồi nên tôi quay lại lấ-- Đang ở trong tay anh.-tôi cắt ngang anh ta rồi nói một cách ngắn gọn.-...Anh ta để chiếc cặp táp và mấy quyển sách dày lên bàn rồi ngồi đối diện với tôi nhưng chẳng thèm nhìn mặt tôi một lần. Chắc do lúc nãy tôi đã nói chuyên quá lạnh nhạt rồi chăng?-Khi nãy đã thất lễ, huynh trưởng. Tôi là Anastasia De Alarie năm 2 nhà Slyntherin. Lần đầu gặp mặt. - Lần đầu gặp sao?-anh thì thầm.- Sao? Anh nói gì tôi không nghe rõ.-tôi bình thản đáp.- Không, không có gì. Tôi chỉ ngạc nhiên vì xuất thân của em. Thật vinh hạnh cho tôi khi được làm quen.Nói rồi ai cũng tự làm việc của mình trong cái không khí ngượng ngập nọ. Như chẳng có ai để ý rằng cậu thiếu niên ấy đang thầm thì trong lòng một sự thật chua chát "Cô ấy đã quên mình thực rồi..."…