là ngàn dòng tâm tư, gửi các cậu nơi miền xa với đậm nỗi nhớ.-note: 1. không phải fanfiction.2. chỉ là cảm xúc cá nhân, bạn có thể đồng ý với mình hoặc không.3. nếu cảm thấy bất đồng về quan điểm, bạn có thể góp ý để xem xét thái độ của mình trước khi đưa mình lên cfs, mình thật lòng cảm ơn nếu bạn làm thế.…
Hoa hồng không có gai, em bừng lên như là nắng maiGió nhẹ len vào khẽ tóc ai, thổi mùi hương thơm của hoa làiEm như là sóng xô, anh vẫn đang lơ lửng nhấp nhôXanh đại dương màu em vẫn tô, đi xa khỏi thành phố... Hoa hồng không có gai, anh chỉ muốn được bên em mãiHoa hồng không có gai, chẳng điều gì có thể trở ngạiHoa hồng không có gai như cái cách anh không quan tâm chi saiHoa hồng không có gai…
truyện phần lớn dựa trên trí tưởng của mình nên sẽ có OOC mong cậu đọc với một tâm tình thoải mái và vui vẻ!mình viết ra cũng để thỏa mãn sự vã của mình nữa-))))…
Calefaction[danh từ] [đếm được]Sự ấm áp----------Tất cả những nhân vật được nêu trong truyện không thuộc quyền sở hữu của tôi (VS), và tất cả sự kiện xảy ra trong truyện chỉ là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tôi (VS).…
'Duyên nợ là một quan niệm về sự gặp gỡ của người với người. Sự gặp gỡ mà đem lại điều tốt đẹp và hạnh phúc cho nhau thì được gọi là duyên. Sự gặp gỡ mà đem lại khổ đau, phiền não thì được gọi là nợ.'Lee Minhyung và Ryu Min-seok liệu có phải gặp nhau bởi một sợi dây duyên nợ không thể cắt đứt? Hay tất cả chỉ là sự ràng buộc bởi những mắt xích vô hình, trói chặt hai tâm hồn lạc lối vào một mối quan hệ vừa đau thương, vừa không thể dứt bỏ?…
"you're the apple of my eye""ủa sao tao lại là quả táo? nói gì xàm vậy""...điều gì đưa đẩy khiến tao vớ phải một đứa học ngu như mày làm bồ nhỉ?""ê nói vậy xúc phạm tao nha, thiếu có 9 điểm là tròn 10 anh chứ nhiêu"…
đây là lần đầu Zikay viết truyện về thế giới ABO nên có gì sai sót mọi người bỏ qua nhaSangho:top (alpha trội)Juwon:bot(lúc đầu là beta bị chuyển hóa thành omega)OocLệch nguyên tác, không giống truyện gốcTất cả nhân vật thuộc về bộ truyện windbreaker…
Trăm người xuất hiện cũng không bằng một người quay về.____________|Lee Minhyung x Ryu Minseok|Cảnh báo: Truyện có yếu tố OOC. Tất cả tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng.Truyện được đăng tải duy nhất trên nền tảng wattpad, vui lòng không reup lại khi chưa có sự đồng ý.…
"nếu như nhìn thấy sao băng, các anh có điều gì muốn ước không?" minseok nghiêng đầu nhìn những người đang đứng ngay phía sau, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt chợt xuất hiện một nụ cười có phần giễu cợt. "tôi thì có đấy.""ước gì tôi không còn trên đời này nữa thì hay biết mấy."...tác giả: ceesawy…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…