[seankeon] Sea salt, soft winds, and Sean
Sea salt, soft winds, and Sean…
Sea salt, soft winds, and Sean…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
trăm tình ngàn ái,dành trọn riêng em.…
Textfic ,soft ,lần đầu viết nên nhạt🙊.…
keonho thích seonghyeon 2 năm…
và rồi sẽ chẳng còn một nỗi đau nào nữa…
Thông báo khẩn.…
anh có thể cho em hết đời mình, nhưng em làm cho anh ghét niềm tin.…
thành phố những năm ấy, rạp hát của nghiêm sơn hoàng là nơi rộn ràng nhất mỗi khi hoàng hôn buông xuống. người ta thường tìm đến không chỉ để nghe tiếng đàn, giọng hát mà còn để xem "vở kịch ngoài lề" về sự theo đuổi kiên trì của cậu út an khánh huy.…
w. r16-17, nhân thú, nsfw, occ…
Keonho sinh viên đại học năm hai, cao mét tám, thành viên CLB bơi lội và thích ăn sữa bột. Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thật. Không mang truyện đi nơi khác nha.…
thích huy là thứ thằng hưng sẽ chẳng bao giờ nói được⚠️: ooc, CÓ SEANKEON, CÓ SEANKEON, CÓ SEANKEON…
juhoon keonho yêu nhau seonghyeon thất tình…
a sean e cún…
Em Huy thua Anh Hoàng bù lỗ để ẻm bớt buồn…
đọc vui th…
"nếu mẹ em biết em ăn phở nhà anh, mẹ em sẽ chặt chân anh mất."sơn hoàng tiệm phở gia truyền chú phàm (top) x khánh huy tiệm cơm tấm cô tiên (bot) hai quán ăn gia truyền nằm đối diện nhau trong một con ngõ nhỏ. hai gia tộc thâm thù đại hận.…
Tết này anh cũng chẳng chơi hoaVì môi em cười như chứa cả vườn xuân...…
:đèo mẹ mày làm cái đéo gì thế!!!!?? :bố mày lỡ mồm…