Sẽ ra sao khi Jimin dần nhận ra rằng bản thân đã đem lòng yêu thương da diết cái người mà đã cưỡng bức mình vào một đêm trời tăm tối.. Và sẽ ra sao nếu như vào lúc tưởng chừng như có thể kề vai sát cánh bên nhau thì lại bị giai cấp xã hội chia cắt ròng rã suốt mấy năm trời.. Cuối cùng cũng gặp lại nhau nhưng liệu tình cảm đôi bên có còn trọn vẹn như lúc ban đầu ?…
Ngọt.Văn phong non không hợp với nhiều người, đã không hợp thì đừng cố đọc mà hãy ra ngoài và bấm nút chặn acc.plot mỳ ăn liềnMột gia đình bốn người, cùng nhau đi dạo trên bờ biển. Ánh hoàng hôn soi rọi từng bước chân của họ. Từng đợt sóng biển rì rào như gió thu, vỗ dập dìu vỗ đi những âu lo. "Anh Hyeonmin!! Chờ em với..!" "Em mau đi nhanh lên đồ chân ngắn." "Ahh!! Chân em dài lắm đó, em có thể sút anh từ đây bay tít xa luôn đấy." Jeong Jihoon bật cười nhìn hai đứa nhóc đang tung tăng chạy trên cát. Cậu khẽ liếc mắt nhìn sang người bên cạnh, chính là Lee Sanghyeok. Ánh mắt cậu dịu dàng như làn gió thoảng đang làm bay tóc anh. "Sao em cứ nhìn anh thế? Mặt anh dính gì hả?" "Không.. Không có, chỉ là em thấy hạnh phúc quá đi mất... Cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh em." Lee Sanghyeok mỉm cười khẽ cất giọng. "Ơn nghĩa gì kia chứ, chúng ta là vợ chồng mà."Jeong Jihoon níu tay anh lại, cậu kéo nhẹ Lee Sanghyeok lại gần mình. Jeong Jihoon nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn, một nụ hôn chứa đầy tình cảm cậu dành cho anh. Trong vai diễn anh là vợ cậu, và ngoài đời vẫn là như thế. Dù cho hiện tại hay sau này anh vẫn mãi là vợ của cậu.…
Một tuyển thủ Taekwondo gia trưởng, ghét sự thiếu trách nhiệm và không chung thủy, bất đắc dĩ ở chung phòng với một tuyển thủ bơi lội đào hoa, vô tư. Sự đối lập trong tính cách khiến cả hai liên tục va chạm, từ ghét ra mặt dần trở thành sự quan tâm khó hiểu. Hành trình từ ký túc xá đến đấu trường quốc tế, qua những thăng trầm của sự nghiệp và khủng hoảng niềm tin, họ buộc phải đối diện với chính mình để trưởng thành. Liệu người chỉ biết chiếm hữu và kẻ sợ bị trói buộc có thể tìm được tiếng nói chung trước khi quá muộn?…
"Trong cuộc hôn nhân kéo dài như mùa đông vĩnh viễn không tia nắng, Doyoung chấp nhận là người hy sinh duy nhất. Anh chỉ mong một ngày cậu sẽ thấy được cố gắng nơi mình, hạ thấp hàng rào chắn cho Doyoung tiến đến gần hơn."…
❄️Lần thứ hai mươi ba phép màu cho ta gặp nhauKim Kwanghee từng hỏi Jinseong rằng"Em có biết nhà là thế nào không?""Mấy cô bảo rằng nhà là nơi có người em thương ở cùng em ạ"…
ừm thì mình cx xem BSD và mình vã nhất là Dachuu nhưng PoeRan cx ko kém mà trên watt lại ít có PR nên đói hàng vãi🙉💦nên mình quyết định viết sơ sơ về PR cho đỡ vã;3Là Poe x Ranpo…
⚠️OOC⚠️ở đây có các cp tôi sìnBajiFuyuHakkMitHanKisaWakaSenKakuIzaSanRinTakeoShinsẽ có vài cp được thêm vào mà không được nhắc ở phía trên.(do tôi nổi hứng thì thêm thôi)Cảm ơn đã ghé qua đây♡…
[Peanut x Doran]"Anh ở đâu, em sẽ ở đó. Em sẽ mãi bên anh."Họ đã từng hứa như thế, trong những tháng ngày rực rỡ và đầy ắp hy vọng. Nhưng thời gian, giấc mơ và sự khắc nghiệt của hiện thực đã dần kéo họ xa nhau, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại những khoảng trống lặng thầm.Giữa những tiếng hò reo chiến thắng và cả những giọt nước mắt thất bại, mối liên kết sâu sắc của họ là điều duy nhất khiến trái tim không tan vỡ. Nhưng liệu tình cảm cất giữ trong lòng có đủ để níu giữ nhau lại, hay chỉ để lại những lời không bao giờ được nói?…