Summary: ""Nếu ai khiến ngươi muốn khóc, hãy khiến họ chết trước khi nước mắt kịp rơi."Lần đầu nghe câu nói đó, Judal chưa hiểu.Lần thứ hai, cậu nghe thấy nó khi đang nằm dưới sàn đá, máu rỉ từ đầu gối vì không kịp né roi của Gyokuen.Lần thứ ba, cậu nói lại chính câu đó, mảnh băng sắc nhọn đâm xuyên trái tim của những kẻ phản bội mà Al-thamen mang đến"Tags: noncp, abuse, ooc, drabbleWrite by me ^^…
Đây là một câu chuyện nửa có thực và nửa hư cấu, là món quà nhỏ mình viết tặng bạn gái là nhân vật Hoàng Thiên trong truyện, mong mọi người sẽ thích!…
Có những chuyến xe buýt không bao giờ chạy mãi.Nó dừng lại ở năm mười bảy tuổi của tôi - nơi có một người từng bước vào thanh xuân, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.Tôi từng nghĩ mùa hè năm đó sẽ kéo dài mãi mãi... cho đến khi tôi hiểu rằng, có những lời hứa sinh ra chỉ để dang dở.…
có chút yếu tố thực xen lẫn Các bạn có tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên ko, nếu ngày đó ta ko gặp nhau trên chuyến xe đó thì mk có yêu nhau ko nhỉ. Muốn bít thì Cùng nhau vào đọc nhoa...…
Câu chuyện kể về Hoàng Khang-một cậu trai cao, gầy, trắng trẻo là hotboy nổi tiếng trong trường. Trong một lần đi xe buýt về bởi vì quá mệt nên cậu đã chớp mặt một lúc trên ghế, người cậu lắc lư, gật lên, gật xuống, bật chợt đầu cậu ngả vào vai của Hải An-Trần Hoàng Hải An một cu cậu đầu gấu có tiếng trong trường. Cu cậu này khác biệt hoàn toàn với Hoàng Khang, nghịch ngợm, chẳng mấy khi chịu học hành, được cái vớt vát về vẻ đẹp bên ngoài nên cũng khối nữ sinh mê... Cuộc gặp định mệnh trên xe buýt này đã kéo họ lại với nhau, hãy cùng đón xem tiếp kết cục như nào nhé...…
[Ý tưởng từ "ÁO CƯỚI GIẤY" nhiều phần ]Dương Hàn Yên là nhà báo viết về các vụ án tâm linh, những thông tin mà các học sinh thực tập gửi cho cô đều sẽ được cô trải nghiệm và giải mã theo kinh nghiệm của chính mình. Bỗng 1 ngày nọ có một người ẩn danh gửi 1 thông tin kỳ lạ về một vụ tâm linh khó hiểu ở các thôn làng đã thành tro tàn cho cô,.... Nhưng lạ thay? Các thôn ấy.. Vẫn còn bóng dáng của ai đó.. lấp ló. Chộp lấy linh hồn cô..…
Tổng hợp những oneshot xoay quanh em Gi và các chàng của ẻm...Những con fic đều được mình lấy từ ao3 và chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup/đem đi nơi khác ngoài wattpad. Hãy ủng hộ fic gốc của tác giả ạ, xin cám ơn!…
Chỉ là nơi mình tự viết các shortfic không đầu không đuôi hoặc để tranh vẽ về họ ở đây.Ship một cp dựa trên người thật nhưng tất cả chỉ là delulu của fan. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái thì cũng đừng buông lời cay đắng nhé.Cp chính là Choker/JeongLee aka Chovy và Faker.thỉnh thoảng sẽ có cameo.Tranh nếu có sử dụng đính kèm đều là tranh mình vẽ, vui lòng đừng mang đi đâu nha 🥺Chúc mọi người luôn vui vẻ hạnh phúc.…
Anh ghét tôi.Tôi đã khiến anh chia tay bạn gái.Tôi đã trói buộc anh vào cuộc hôn nhân này.Nhớ lại cách mình cưỡng ép anh, tôi cảm thấy mình như một con quỷ.-------------------------------------------------------Lee Taeyong x Kim DoyoungTác giả: @ahreum_99 (https://www.wattpad.com/user/ahreum_99)Chuyển ngữ: hana, sweetpotatoBeta: hanaNguồn: https://www.wattpad.com/.../145343447-almost-have-you-%E2...Trạng thái fic gốc: Đã hoàn thànhTình trạng edit: Đan tiến hànhĐăng tải tại blog/wattpad của Vườn trồng cà rốt của thần mèoTruyện được dịch với mục đích phi lợi nhuận, chưa được sự cho phép của tác giả.Vui lòng không re-up, không chuyển ver, không mang ra khỏi đây!…
Một buổi sáng trễ học tưởng như bình thường đã vô tình kéo Tsukiyoru Aoi đến gần hơn với Shizuki Shizuko - cô gái luôn xuất hiện trên chuyến xe buýt mỗi ngày.Một tấm thẻ học sinh bị bỏ quên.Một nụ cười thoáng qua.Nhưng có thật mọi thứ chỉ đơn giản như vậy?Trong bóng tối nơi thành phố chưa từng để ý, một điều gì đó đang lặng lẽ quan sát.…
truyện về một cô gái hiền lành dịu dàng có 1 tuổi thơ thật sự dên tối và có một người bạn ấu thơ là baek nhưng cô ấy ko nhận ra baek chính là ngươi f bạn ấu thơ vad cũng là mối tình đầu…
Căn nhà trên núi hiu quạnh, nó đã bị bỏ hoang hai ba năm nay. Chiếc chuông gió bằng gỗ được treo từ ngày này qua tháng nọ vẫn khẽ rung rinh như một điệu tang thương. Người ở làng không biết chuyện gì thật sự đã xảy ra, người ta nói là nhà Kamado đã bị gấu tấn công. Ôi, thật là buồn biết bao, ai cũng nói họ là một gia đình đáng mến. Xa xa ngoài biển là chiếc tàu đang vượt Thái Bình Dương hướng về Nhật Bản.Chàng trai trẻ tên Haruki đứng tựa vào thanh chắn. Ở một nơi nào đó tại Tokyo, Tamayo mở bức thư có con dấu sáp được niêm phong cẩn thận. Nét chữ được viết nhẹ nhàng."Kính gửi phu nhân Tamayo thân mến, Sau khi đi chu du một khoảng thời gian, tôi quyết định trở về quê hương. Sau hơn một trăm năm không gặp, tôi mong muốn sẽ được gặp lại phu nhân. Nếu ngài không ngại, tôi sẽ đến trong vòng hai tuần nữa. Thân ái, bạn thân thiết, Senju Haruki"Tamayo nhìn bức thư tự bốc cháy sau khi cô đọc xong. Sự trở về của người đó chẳng biết lành hay gở nữa. Cô thở dài, yêu cầu Yushiro:"Làm ơn, Yushiro. Hãy đặt mua giúp tôi một gói trà Gyokuro nhé."Yushiro tất nhiên là đồng ý, nhưng mắt vẫn láo liên, tự hỏi tại sao lần nào phu nhân cũng sử dụng loại trà đắt đỏ này để mời hắn."Vâng, thưa phu nhân."P/s: cốt truyện bắt đầu vào ngay sau Tanjirou hoành thành kì thi sát hạch. Ảnh bìa là tạm thời chưa có sự cho phép của tác giả.…
Manfan, một tân cử nhân, đang rơi vào cảnh phá sản. Trái tim cô tan vỡ, và mọi thứ dường như không còn đúng như chỗ cũ. Trong cảm giác cô đơn, cô thuê Araya, một cô gái đi escort, với sức hút và sự quyến rũ mang lại cho cô sự an ủi. Khi cuộc sống bắt đầu đi đúng hướng, cô tìm được một công việc đầy triển vọng và phát hiện ra rằng Araya chính là Issara, sếp mới của cô. Cú twist này dẫn đến một hành trình đầy căng thẳng lãng mạn và những cảm xúc phức tạp.(Buy My Boss ฉันซื้อเจ้านายกิน) của FoxyFox…
chàng trai đau khổ bước lên chuyến xe buýt bị ám và cứ trong khoảng 1 tuần luôn có 1 con ma , quỷ, quái vật, thiên sứ đọa lạc đến... vai chính phải xử lí nguyên nhân nỗi tuyệt vọng của những oan hồn.Mỗi lần xử lí xong một câu chuyện sẽ rơi ra báu vật hoặc năng lực để dễ dàng vượt qua hơn vì có quái vật, ma, ... bậc E,F,D,C,B,A,S,SS,SSS càng cao quái vật càng mạnh, vật rơi càng hiếm. Đến cuối cùng muốn thoát khỏi phải lấy được "Luân hồi thời không"…