Truyện người ngoài
Linh tinh lan man về những người khac. Hoi tục một tý nhưng mà cũng vui…
Linh tinh lan man về những người khac. Hoi tục một tý nhưng mà cũng vui…
truyện hơi hướng tâm lí Taboo…
Có những năm tháng trôi qua nhanh đến mức mình chẳng kịp nhận ra mình đã lớn.Chỉ đến khi vô tình nghe lại tiếng quạt trần quay lạch cạch trong một buổi trưa nắng, hay nhìn thấy ánh sáng nghiêng nghiêng rơi xuống cuối lớp học, mình mới chợt nhớ à, hóa ra mình từng có một quãng thời gian như thế.Thanh xuân của mình không bắt đầu bằng lời tỏ tình, cũng chẳng có điều gì quá rực rỡ.Nó bắt đầu bằng một lần thầy giáo đổi chỗ ngồi.Bằng tiếng ghế kéo sát lại gần hơn một chút.Bằng việc cậu lục tìm mãi trong cặp mà không thấy bút.Và bằng khoảnh khắc mình đưa cây bút của mình sang, như một phản xạ rất tự nhiên.Mình không nhớ hôm đó trời có nắng hay không.Chỉ nhớ tim mình khẽ chệch đi một nhịp.Sau này nghĩ lại, có lẽ thanh xuân vốn là như vậy không ồn ào, không gọi tên,chỉ lặng lẽ... vương lại.…
warning: trôn có lài, r18, không phù hợp cho người nhạy cảm và dễ mất kết nối…
Đây là bản dịch từ chap 641-hết phần 1 của bộ "kẻ vô lại nhà bá tước" mà mình tự dịch. Vì dịch một mình nên sẽ ra hơi lâu nhé…
📌Lưu Ý 📌 {Băng Ca × Thẩm Viên ở đây là Nhân Vật Chính trong mỗi chương ‼!Tác Giả Không Đục Thuyền Phiền Đọc Giả Đừng Suy Già Đoán Non Cảm ơn }…
All Faker! Faker Bot !…
Chỉ là vài ý nghĩ vu vơ và mông lung... không có mở đầu, cũng không có kết thúc!…
Một chút occ, ngọt, soft và khá chillĐây là bộ đầu tay của tớ nên có sai sót gì, các cậu thông cảm nhé:3…
by: uocmocuaban…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…
"nyc thôi chứ có gì mà né""tại em sợ thak cha đó đù em ra đẹ"…
Những câu chuyện có thật...…
Đây là những ảnh đôi mà mình sưu tầm, share cho các bạn cùng xem nha!Nguồn: nhiều nguồn nhé…
Câu chuyện về hoa khôi nhà phú nông và chàng trai cuối làng nghèo khó.…