Sơn Hoàng cứ nằm vậy, vốn chỉ định vào rồi ra nhưng mà cậu vào đó hơi lâu, tầm 15 phút rồi. Livestream cũng không có gì đâu, chỉ là có chàng trai nọ giấu mặt bán áo khoác, cái kiểu áo khoác ôm bụng ấy, nhưng đó không phải gu thời trang của Sơn Hoàng. Sơn Hoàng ở lại vì cái cơ bụng của người ta thôi.…
Hành trình anh Hoàng hàng xóm cưa đổ em Huy qua đường dạ dàySEANKEON (HE)Huy: "Hôm nay em thèm bánh khọt quớ, nay anh có bán hum?"Hoàng: "Anh không nơi... nhưng Huy thèm lắm hông nè? Chiều anh mở nha."5h p.mHoàng: "Alo, Huy ơi. Anh bán bánh khọt rồi nè, em ra ăn lẹ cho nóng, anh dọn sẵn cho em nha?"Huy: "Nam mô, vô chùa không biết lạy ai luôn á anh Hoàng ơi."…
nghiêm hữu kiên từng đinh ninh cho rằng cuộc hôn nhân của ba mẹ nó chỉ là một tờ giấy mỏng manh đầy khiên cưỡng, đến với nhau vì chữ hiếu, và ở lại cạnh nhau cũng chỉ vì cái nghĩa. nó càng có cơ sở để tin vào duyên tình bạc bẽo đó khi tận mắt chứng kiến mẹ mình đứng lặng thinh, không rơi lấy một giọt nước mắt trong suốt đám tang của ba.thế nhưng, suy nghĩ ấy bắt đầu lung lay khi một chuỗi sự kiện kỳ dị xảy ra, kéo nó ngược dòng thời gian, rơi thẳng về những năm tháng ba mẹ còn trẻ dại, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cả nó của hiện tại. và hóa ra, có những xúc cảm sâu nặng không chỉ có thể nhìn ra trên khóe mắt, và có những chân tâm chỉ có thể hiểu thấu khi ta cùng họ đi qua những tháng ngày xưa cũ.xuyên không. thời điểm miền tây việt nam những năm 60. ooc, lowercase.…
"nếu mẹ em biết em ăn phở nhà anh, mẹ em sẽ chặt chân anh mất."sơn hoàng tiệm phở gia truyền chú phàm (top) x khánh huy tiệm cơm tấm cô tiên (bot) hai quán ăn gia truyền nằm đối diện nhau trong một con ngõ nhỏ. hai gia tộc thâm thù đại hận.…
ngài tôi nói ngài cay đắng lắm, ngài đã từ từ vụt mất những gì đáng ra thuộc về ngài. sự yêu thương ngài trao đi đã dần méo mó theo tín ngưỡng, ngài chỉ muốn làm mọi thứ để thiên sứ của ngài trở về nơi đây.…