Thời gian mang theo những dư vị của xúc cảm lặng lẽ biến mất, cũng đột ngột xuất hiện. Tình yêu là thứ ai cũng mong cầu có được, chỉ là khi có được, họ có còn biết trân trọng hay không?Bộ truyện "Không buông" là bộ kể về những cảm xúc khi yêu của con người. Đắng, cay, ngọt, bùi qua từng nét khắc hoạ nhân vật."An, sau này chúng ta đừng xa nhau nữa nhé!""Được, mãi mãi không buông"…
Tên cũ: Thương Lắm Mùa Ô Môi"Người phương xa có nhớ chăng?Nhớ tóc em thơm mùi biển.Dưới mùa ô môi buồn rụng,Anh dối em đâu... mà lệ vương đầy mắt em."Câu chuyện kể về mối tình người đời không thể chấp nhận giữa Dư và An. Ngay cả việc hầu và chủ đã là không thể thì việc hai người đàn ông lại càng thêm sai trái.Thuở miền Nam chìm vào tay giặc, mấy năm đó dân khổ liên miên, nhiều đồn cao su mọc lên dẫn dụ người ta vào ngục tù không lối thoát. Vốn nhà nghèo, nay thêm đủ thứ thuế, con người rồi sẽ bệnh, cậu thiếu niên Dư cũng gói tư trang đến Tây Ninh làm phu cao su. Từ đó, khổ đau mới bắt đầu nhưng cũng là cái duyên mà ông Trời đã mở ra cho hai người, một người là cậu chủ cao quý, một người lại chỉ là tên hầu. Đối với dân đen lúc bấy giờ, ngay cả một con chó có khi còn sướng hơn con người.Người bảo "Chó ăn bát sứ, người ăn bát gáo dừa."…
Nhà Trịnh là nhà có tiền tài và thế lực lớn quyền quý,nhà Lâm là nhà cũng có tiền tài và thế lực nhưng cũng sau nhà họ Trịnh Ấy thế mà 2 nhà không ganh ghét nhau mà còn là tình bn bền chặt từ thuở ông bà đến nay! 2 nhà thân nhau đến mức có thể gọi "huynh đệ kết nghĩa", người ngoài ai cũng biết ( Nhưng lại có ai đó đem lòng thương người.....)…
lowercase chào mừng đến với vani trắng và brownies đắngcái ngọt dịu của vani sẽ quyện cùng chiếc brownies làm từ socola đắng, để rồi thứ hương vị này xâm nhập tới thần kinh, ngọt đắng xoa dịu lẫn nhau, tựa như tình đôi ta fic này nói chung là otto/achieve void/luocha cùng welt yang/joachim chỉ là fanfic, headcanon và nhiều thứ nữa…
" Kiếp trước ta và nàng đều là hai nữ nhân , mọi người đều thấy chúng ta quấn lấy nhau như ' hai chị em ' nhưng họ đâu biết rằng chúng ta là một đôi"" Phải tình yêu đồng tính , một tình cảm chân thành và trong sáng của đoi ta khiến bọn họ không biết được , em là một thiếu nữ trong sáng thuần khiết, còn ta là một quý cô đầy vẻ kiêu hãnh, chúng ta đều xinh đẹp và tài giỏi."" Cứ ngỡ chuyện tình ' lén lút ' của chúng ta sẽ êm đềm mãi thì mối quan hệ của chúng ta đã bị hai gia đình phát hiện, mặc dù đã cố gắng van xin cho cả hai được ở bên nhau nhưng ông trời thật tàn nhẫn làm sao , nỡ lòng nào tàn nhẫn chia rẽ đôi ta ."" Ngày mà em chơi cũng là ngày ta phải kết hôn với một người không phải em mà là một người hoàn toàn xa lạ đều là hôn nhân được sắp đặt rằng sẽ không có hạnh phúc , ta biết chứ cả hai đều là bị gia đình ép buộc và uy hiếp ta sợ em sẽ bị làm hại và ta cũng thế nên phải chấp nhận mối hôn sự tàn nhẫn này."" Ngày ta gặp lại em ở trên cầu là nơi chúng ta đã gặp và yêu nhau tại đây bây giờ cả hai không còn là của nhau nữa rồi, hôm đấy ta và em đều mặc trên người chiếc áo tấc trắng thể hiện rằng cả hai vẫn còn trong sạch, trời mưa nhẹ mặt sông lềnh bềnh những bong bóng nước hệt nhún tình cảm của chúng ta ."" Tiếc thật , nếu kiếp này chúng ta không thể yêu vậy hãy gặp nhau vào kiếp sau vậy. Mặt song yên ắng bỗng có 'sóng' nổi lên . Cả ta và em mãi dừng ở tuổi 18 bào kiếp này"" Có lẽ ông trời là đanh thương sót cho đôi ta chăng ? ta và em gặp lại nhau ở kiếp này nhưng là trong thân xác…
Minh Tuyết và Khánh Ly gặp nhau vào một mùa hạ tưởng chừng không có gì đặc biệt - chỉ có nắng, bụi phấn và vài lời giới thiệu đầu giờ. Nhưng cái chạm mắt đầu tiên đã gieo xuống mảnh đất lòng một thứ gì đó khó gọi tên.Giữa những định kiến, khoảng cách và cả những điều chưa dám nói, tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ, dịu dàng, như một đóa hoa dại nở ven đường. Câu chuyện không ồn ào, không vội vã, chỉ là hai người dần đi về phía nhau - để rồi nhận ra, có nhau, đời hóa ra dễ thương đến vậy._ _ _Mình viết truyện này cho những năm tháng tuổi trẻ...Cho những rung động đầu đời vụng về mà chân thành,Cho những ánh mắt ngại ngùng, những cái nắm tay lỡ làng rồi day dứt mãi.Cho những người từng lướt qua nhau trong một mùa hạ tưởng như rất dài,Để rồi sau này, chỉ còn lại một cái tên khiến tim mình xót lại._ _ _Giới thiệu đôi dòng từ tác giả:Chào mọi người, mình là một tác giả nghiệp dư chính hiệu, chỉ vì lỡ yêu những ánh nhìn dịu dàng giữa hai cô gái mà bắt đầu viết nên những câu chuyện nhỏ.Truyện mình viết có thể không hoàn hảo, câu chữ có khi còn vụng về, cảm xúc đôi lúc hơi quá tay hoặc chưa tới... nhưng tất cả đều là tấm lòng mình gửi gắm vào từng dòng chữ.Nếu bạn đọc thấy đâu đó một nỗi buồn quen, hay một đoạn tim rung khẽ, thì đó là niềm vui lớn nhất của mình rồi.Cảm ơn bạn đã ghé qua, và nếu có sai sót gì, mong được mọi người nhẹ nhàng bỏ qua nha.-Trà quýt meo meo -…
Trong thần thoại Nhật Bản thì con Quỷ thường đi đôi với cái chùy, nếu Nguyễn Huy là quỷ thì cái chùy của hắn là Đỗ Nhật Hoàng, chỉ khác là cái chùy này có hình bông hoa.Nên thỉnh thoảng họ lại quên sức sát thương của cái chùy...Nguyễn Huy x Đỗ Nhật Hoàng…
Ai trên thế giới này cũng biết rằng. Con người trong mắt của ác quỷ bóng tối thường rất yếu đuối. Họ chỉ xem con người là nguồn dinh dưỡng để nuôi sống cơ thể bất sinh bất diệt ấy của mình. Nhưng nếu giữa con người và ác quỷ nảy sinh tình cảm với nhau thì sao? Tình yêu giữa con người và ác quỷ có thể thành một câu chuyện cổ tích đầy lãng mạn được hay không? Hay nó sẽ trở thành một bi kịch gây ám ảnh đối với người trong cuộc?…
(Xin trân thành cám ơn chị H.C.Kim đã đóng góp và giúp đỡ cho cuốn sách này)Chị Kim đã là một bạn đọc lâu nằm của Bên Kia Của Sự Sống, nhưng phải đến tận ngày hôm này thì chị mới chia sẻ với tôi một số câu chuyện tâm linh mà chị đã từng gặp trong cuộc sống. Xin được nói trước là những câu chuyện mà chị kể lại đã được tôi biên soạn và sửa đội đi ít nhiều để cho phù hợp hơn. Tôi có hỏi chị coi là chị muốn đặt tên truyện là gì, nhưng chị bảo để tôi đặt. Thế cho nên, tôi xin mạn phép được gọi truyện số 14 này là "Những Truyện Về Vong Quỷ" với hy vọng rằng khi bạn đọc xong cũng sẽ có cảm giác những truyện này rất gần gũi và luôn luôn hiện diện quanh ta.…
"trong 5 vạn năm nay, ta có rất nhiều thân phận, là hua, là anh kiệt, là tinh vệ tiên nhân, cũng là fu hua""trong 5 vạn năm nay, ta trải qua sự phản bội và dối lừa, cũng tận mắt chứng kiến những người mình yêu quý chết đi, vì mình mà thương tổn""trong 5 vạn năm nay, ta dùng cả đời mình bảo vệ người khác, tiêu diệt honkai, vốn nghĩ đó là sứ mệnh bản thân, cuối cùng nhìn lại, chỉ là con đường người khác vạch sẵn"•••lưu ý:- ooc nhân vật, fu hua trong đây có lẽ sẽ tiêu cực hơn trong nguyên tác- nhà lữ hành trong fic là lumine- fu hua không phải người duy nhất xuất hiện ở đây, sẽ có các nhân vật khác, nhưng chủ yếu ở dạng thể ký ức- lowercase- đang cập nhật . . .CRE BOOKCOVER: @_jenii- | broccoli team…
" Người tớ yêu nhất chính là cậu. Dù thế nào cũng không ai thay đổi được điều đó . "" Đối với tớ không ai quan trọng bằng cậu. Không ai có thể ngăn cấm tớ yêu cậu. "" Cậu mãi mãi cũng chỉ có thể là của riêng tớ. Không ai có khả năng cướp cậu khỏi tay tớ. "" PARK JIMIN cậu hãy nhớ rằng KIM TAE HYUNG này yêu mình cậu. "~ Lời nói dù nói ra bao nhiêu thì cũng sẽ thành giả tạo. Nhưng hành động sẽ chứng minh được tất cả mọi thứ. Chờ đợi 1 ngày cậu bước tới gần hơn......chầm chậm nhẹ nhàng tiến tới.....Khẽ nói câu " Tớ đồng ý " thì tớ dù cho mất hết tất cả cũng cam lòng. Vì trên thế giới này không có gì quý giá hơn cậu.......Tớ chỉ cần mỗi cậu..... Vì tớ........đã lỡ.........Mù quáng yêu cậu..... ~P/s: Truyện này của Won Su Eun. Viết không hay đâu. Chỉ mong mọi người đọc chứ đừng đem đi đâu. Kamsa ❤❤❤…
Đặng Vũ Minh - một cậu trai trẻ tuổi đem lòng mến thương cậu Bùi Ngọc Thiên từ cái nhìn đầu tiên. Ấn tượng của cả hai về nhau đều bắt nguồn từ tài năng nghệ thuật. Họ gặp nhau ba kiếp đời - một cuộc gặp gỡ định mệnh về một mảnh tình tuổi 18. Tình cờ va chạm vào cuộc sống của nhau,họ đã trở thành tri kỉ,trở thành tuổi xuân của nhau từ kiếp trước.Trọn kiếp nửa vời mất nhau,thất lạc nhau trong tiềm thức thời gian mà thề hẹn mãi sau: " Chí ngài vươn tới giang sơn , Tim em là bến đỗ , là nguồn . Dẫu phong ba bão táp ngoài khơi , Tình ta vẫn sáng tựa ánh trăng soi . " ( Bùi Ngọc Thiên ) " Dưới trăng sáng hai trái tim thề : Kiếp sau yêu mãi,chẳng rời xa mê ! Dẫu bão tố ,tình vẫn vững bầu ... Nguyện bên nhau mãi,kiếp này và sau ." ( Đặng Vũ Minh )…
Từ khoảng năm 1800 - 1900, thế giới loài người lần đầu đối mặt với sinh vật bí ẩn mang tên Fangire - sinh vật bóng đêm bất tử, sống bằng cách hút năng lượng sinh mệnh của con người. Chúng chỉ xuất hiện vào ban đêm, và được phân cấp từ cấp thấp, trung cấp, cao cấp cho đến thủ lĩnh tối cao - Volkath, kẻ được xem là "Vua của màn đêm".Trước khi xã hội hiện đại xuất hiện, nhân loại không có trường học hay chính phủ quy củ, mà tồn tại các dòng tộc cổ xưa nắm giữ huyết mạch sức mạnh siêu nhiên. Những dòng tộc này âm thầm huấn luyện đời sau trở thành Slayer (kẻ săn Fangire), bảo vệ nhân loại khỏi bóng tối.Bước sang thời hiện đại, Fangire bất ngờ tái xuất mạnh mẽ hơn, buộc loài người phải thay đổi cách tồn tại. Thay vì ẩn giấu, các quốc gia thành lập Học viện Chiến đấu, nơi học sinh vừa học kiến thức bình thường, vừa được rèn luyện năng lực chiến đấu.Tại đây, học sinh được chia lớp theo cấp độ sức mạnh, tham gia các trận giao chiến thực chiến để tăng cấp, leo hạng và bảo vệ nhân loại.Mỗi đêm, thế giới trở thành chiến trường. Mỗi học sinh, không đơn thuần là học sinh - mà là hy vọng cuối cùng của nhân loại.…
Người lớn lúc nào cũng hiện hữu trong dáng vẻ đầy bận rộn, áp lực cùng những suy tư khó hiểu. Hồi còn bé, em chỉ thấy được sự hào nhoáng bên ngoài của ba mẹ, sự thoải mái của cô dì, sự tự do của chú bác hay sự lấp lánh của anh chị. Bởi thế em lại có một ước muốn sâu sắc - đó là trưởng thành. Em, một đứa trẻ vẫn còn sống dưới cái nôi an toàn của cha mẹ, sự quan tâm săn sóc của người lớn nên chẳng thể hiểu được cái vất vả, cực nhọc mà người lớn cố giấu phía sau nụ cười mỉm kia. Ấy vậy mà chỉ khi chạm chân tới cái tuổi mươi mấy đôi mươi, em dần cảm thấy sợ hãi hai chữ "trưởng thành", hai chữ mà em đã cố chạy theo năm xưa. Em vẫn thích sự lấp lánh, hào nhoáng, tự do tự tại của việc làm "người lớn" nhưng em lo mình không thể giấu đi những áp lực, khó khăn hay thử thách.Nói lo nói sợ là thể nhưng em vẫn phải lớn mà, và em chấp nhận việc em sẽ lớn, sẽ đi làm, sẽ tự lo cho bản thân và sẽ chẳng thể làm cô bé mè nheo của ba mẹ nữa. Và em cứ lớn, cứ lớn dần theo thời gian. Qua ngày này năm nọ, em đã không còn là một đứa trẻ vô tư chạy nhảy giữa cánh đồng xanh, thỏa sức đắm mình trong làn nước biếc hay nằm vắt vẻo trên cành cây. Em sẽ trở thành một thiếu nữ mới lớn, một cô nàng nhiệt huyết, một người phụ nữ lạnh đạm hay một người vợ, người mẹ của gia đình. Nhưng mà từ từ khoan đã, em vẫn chưa đi hết chặng đường ấy đâu, bây giờ em vẫn đang là một cô gái đầy nhiệt huyết, rực cháy với tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Nhưng em vẫn có những tâm tư, suy nghĩ thầm kín mà em c…