Truyện do tui tự viết , nhân vật và hoàn cảnh , bối cảnh trong truyện hoàn toàn là hư cấu , không đánh đồng với bất kỳ điều gì vui lòng không tô xít tui nghen , tui viết truyện để giảm căng thẳng thui à , không muốn vì viết truyện mà tạo thêm 1 áp lực mới , cảm ơn bà con :')…
Những suy nghĩ của mình về "crush" người bạn cùng bàn của mình ( cũ ) .Giống như nhật kí, nó sẽ kết thúc cho đến khi mình không còn thích bạn ấy nữa ...Tất cả sự kiện đều là trải nghiệm đã qua của mình.…
Hạ Thư đã yêu thầm Nhật Hạ nhiều năm, khiến cho câu chuyện của hai người vốn không cùng một thế giới bắt đầu diễn ra. " Chỉ cần anh hạnh phúc, em chịu đau lòng một chút cũng không sao"_ Truyện được lấy cảm hứng từ "chuyện có thật" nhưng đã có sự thay đổi chỉnh sửa_…
Câu chuyện tôi muốn kể cũng bao nhiêu câu chuyện khác nó bắt đầu từ năm tôi học lớp 6Ngày hôm đó tôi bước vào lớp tôi cứ như một thằng khờ trước mắt tôi là những người xa lạ cô sắp tôi ngồi kế một người bạn nữ và thế là chuyện tình tôi và cô ấy bắt đầu từ đấy…
Trong thanh xuân tưởng chừng tẻ nhạt của tôi xuất hiện một chàng trai như gió. " tui thích Thịnh , Minh Thư thích Lê Thanh Thịnh "" Thư có rãnh thì qua tết tui đi , thư xuống tiễn tui đi nghĩa vụ nhe "" oce nhe "…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…
Tăng Phúc từ ngày được Neko đại đế ban cho biệt danh Hải Ly thì em có vẻ sống rất đúng với bản chất. Mỗi ngày em dựng cho mình một vài viên gạch để xây thành con đập mơ ước.Em viết nhật ký không đầu không đuôi như một thói quen từ lúc gia nhập show Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Thực ra em không hề hay biết đến một ngày lật lại. Trong nhật ký của em từ bao giờ. Từng chữ từng chữ đều là hắn.Còn hắn có một cái nết rất gợi đòn là vô cùng thích chọc ghẹo mọi người xung quanh, đặc biệt là những người dễ thương nhưng hay hờn dỗi. Đối tượng chọc ghẹo của hắn ở ký túc xá Ka Ka thì nhiều vô kể. Trong số đó đặc biệt là Hải Ly em bé được hắn bế lên hẳn top 1 vì phản ứng của em khi bị ghẹo rất gây ngứa ngáy trái tim mèo mềm xèo của con mèo Neko.…
Hội Mũ vành can thiệp một lần nữa, và trước khi chúng tôi nhận ra, bên cạnh chúng tôi đã là một cây ngân diệp chói lòa ánh bạc. Thầy của chúng tôi, thầy Qifrey, không còn ở bên chúng tôi nữa. Thầy không bỏ chúng tôi, chỉ là chúng tôi không biết cách mang thầy trở lại....Truyện được lấy theo góc nhìn của Agott, kể lại những ngày tháng sau đó của lũ trẻ khi thầy của chúng giờ đây chỉ là những cành lá màu bạc vô hồn. Có yếu tố tình cảm nhưng không rõ ràng, dừng lại ở mức platonic nên kể cả khi bạn là fan noncp vẫn có thể thưởng thức tác phẩm ^^ Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Nothing much, chỉ là chuyện về 1 cô gái yêu chàng trai nọ.... She fell firstShe fell harderBut...He never fellAnd there she was, Suffering.Mình viết ngẫu hứng, thơ tự do, truyện thơ ? Idk…
Tổng hợp những câu chuyện tình yêu buồn,dựa theo những dòng tâm sự của những người đã từng trải qua và một số bài nhạc. Truyện được phát truyện bởi Tuệ Lâm…
Tử đằng trồng mười năm mới nở được hoa.Ta cũng mất mười năm đợi chờ để cho nhau một câu trả lời.Em cũng mất mười năm đợi chờ để nhận một sự hồi đáp từ anh.Chỉ là không biết phải mất thêm mấy lần "mười năm nữa" ở bên cạnh anh, ở bên cạnh người mà em luôn yêu một cách chân thành.…
Tôi nhìn thấy Hải Đăng thì bật dậy ngay. Tuy là chưa hết phê hẳn. Lên lớp Kiều Trang mới hỏi tôi "Sao? Mùi crush tao như nào?". " Đm mày nói giọng kiểu gì đấy? Thái độ gì?"- Tôi đáp lại. " Tại sao lúc crush tao đỡ mày mà mày không né?". " Lúc đấy đang phê phân biệt được à kuu?"…
Giữa 7 tỉ người,gặp anh là do định mệnh..em thương anh là do sự say nắng......anh không thương em đó là sai lầm của anh.....khi đã đánh mất em...cô gái thương anh hơn cả bản thân cô ấy :( Xin anh hãy tôn trọng tình cảm của em,khi em còn thương anh....…
Đây là truyện tui viết về vài chuyện vụn vặt trong lớp và chuyện tình đơn phương của tui với thằng bạn nên các thím không thích có thể lượn~~~Dùng từ "tui" thế này các thím có thể thoải mái thả trí tưởng tượng của mình nha!!…
'Cậu là người đưa tớ món quà vào giờ ra chơi sáng nay đúng chứ?'Chiếc điện thoại được đặt tùy tiện nơi góc bàn bỗng phát lên tiếng 'ting' chói tai. Tôi buông bút dừng bài toán đang dang dở, khẽ đưa mắt quét sơ những dòng tin nhắn đang hiển thị ngay ngắn trên màn hình."V-vãi! Nhắn thật à?"…