Thầm
Năm ấy mùa đông dường như không còn lạnh nữa…
Năm ấy mùa đông dường như không còn lạnh nữa…
kể về những giấc mơ…
Tổ hợp điều vụn vặt mà có lẽ chỉ mình tôi hiểu…
yêu là hết.…
fic kể về câu chuyện tình của chú Hùng và em Bống…
nói gì thì nói, tự vả rất dễ lây…
Ngon- thơm - nhẹ nhàng…
Vì tuyệt vọng do bạn gái hãm hại,tôi trùng sinh…
trai đẹp và thằng ex bám dai như đỉa của anh ấy…
Anh nhìn cô,nhìn mãi,nhìn đến khi đáy mặt ngập tràn hình ảnh của cô bé tóc hạt dẻ ngang vai,đôi mắt to tròn chớp chớp,chuyển động không ngừng. ------------Lúc cô nhận ra mình yêu anh,cũng chính là lúc sự trớ trêu của định mệnh chia rẽ hai người. Làm sao tìm được nhau,trong biển người mênh mông?-----------------------Hoá ra,không phải người đi đâu đó xa xôi, mà người luôn ở gần bên ta, Ngay trong tim.…
Một cô gái với mong ước viển vông với những nông nổi tuổi trẻ, quyết theo nghề mà mình đam mê. Dù đã cố gắngnhưng mọi người chỉ coi việc cô đang làm là không có tương lai, đam mê cũng chỉ là đồ bỏ đi khi mà không có năng khiếu. Tiền bạc, thu nhập, kiếm chồng mới là quan trọng.... Nhắn nhủ tới người đọc, tác giả mong muốn mọi người có thể theo đuổi cái ước mơ của mình. Đừng bao giờ vứt bỏ nó thay vì những bon chen, những lời nói không xứng đáng của người khác để sau này tiếc rẻ mà thốt lên hai chữ "GIÁ NHƯ.... "…
Diệu khi bước chân vào trường đại học cũng là lúc cô và Hoàng chính thức quen nhau, nhưng vì nhiều lý do họ chia tay, Diệu gặp được Phúc, một người đem lòng yêu cô si mê, tình yêu của Phúc làm cho nhiều người chắc chắn sẽ ghen tỵ với Diệu, trớ trêu thay cuốc sống của Diệu gặp muôn vàn trắc trở, nhưng đến cuối cùng sự mạnh mẽ của bản thân đã giúp cô tìm được nửa kia hoàn hảo cho chính mình đó là Nam…
" Haru ni saku hanaNatsu hirogani sara yo Kokoro no naka niKizamarete kirameku "- Cậu giữ hộp nhạc, tớ giữ chiếc chìa khóa này. Mai này xa nhau, cũng ko sợ lạc nhau nữa.- Uk, nhất định nhé Karu. Gặp nhau chỉ là tình cờ hay là có một sợi dây định mệnh đã buộc họ lại? Nếu sau này gặp lại liệu họ có nhận ra? Nếu nhận ra thì liệu hai người phải trải qua bao nhiêu khó khăn, thử thách mới được đến với nhau? Mời các bạn đón đọc truyện " Ước mơ bên anh "…
Nhìn đi ngoảnh lại, cũng đã 12 năm trôi qua rồi.Thời gian trôi, mọi thứ theo tự nhiên mà chuyển khác, và dĩ nhiên chúng nó ai cũng đều thay đổi. Con nhỏ mắt kính dày năm đó cũng thực hiện được ước mơ của mình trở thành một nữ bác sĩ ngoại khoa tài giỏi, thằng quậy phá nhất lớp không ai không khỏi bất ngờ rằng nó lại là nhà văn nổi tiếng chuyên viết truyện trinh thám, thằng nhiều chuyện nhất lớp thì trở thành nam ca sĩ được mến mộ khắp đất nước,...và còn nhiều chuyện khiến tôi bất ngờ hơn nữa.Nhưng cũng không có bất cứ thế lực tự nhiên hay siêu nhiên nào có thể thay đổi một điều rằng:"Năm 18 tuổi của chúng tôi rất rực lửa!!"…
TỔNG HỢP NHỮNG GIẤC MƠ KỲ QUÁI CỦA CHÍNH TUI!Hy vọng bạn sẽ tìm thấy nó thú vị, kỳ lạ, kinh dị, biến thái... Sao cũng được. Tôi chỉ kể lại thôi!----Giấc mơ là bằng chứng cho thấy chúng ta vẫn sống tiếp trong giấc ngủ, nó cũng là trải nghiệm trong cuộc đời. Tui đã từng quên rất nhiều giấc mơ kỳ lạ, hay ho sau khi tui thức dậy.Nên tui sẽ cố ghi lại nó kể từ bây giờ.----Tác giả: DUCMUP…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Riel :) cá săn gã 😲hơi hướng r18 1 chút,ko đem ra khỏi địa bàn…