Tiên giới dưới, có cửu thiên đại thế giới, thượng ba nghìn, trung ba nghìn, hạ ba nghìn, vô số tiểu thế giới.Từ Tử Thanh kiếp trước ốm yếu, đời này nguyên nghĩ vu sơn thủy trong lúc đó tự tại độ nhật, không ngờ mười ba tuổi năm ấy, nhân sinh một khi biến ảo.Thân đủ linh cái, liền phải bước trên tiên đồ, nếu không muốn trở thành người khác dưới chân chi thạch, cũng chỉ có thể nghịch lưu thẳng thượng, thật mạnh phá quan.Thiên Tôn dưới giai con kiến, Từ Tử Thanh sinh như bụi trần, lại nguyện thủ vững nguồn gốc, lấy tâm hướng nói, thân hóa côn bằng, lên như diều gặp gió, đạp biến cửu thiên!…
Tôi lọ mọ trong góc tủ của phòng mình, đây là nơi chôn giấu trăm triệu bí mật của tôi từ thời còn chưa biết gì về đời tới lúc trải qua bao nốt thăng trầm của cuộc sống.Bên trong không có gì ngoài bụi, khiến tôi phải lết tấm thân ra ngoài mà ho sặc sụa, đã bao lâu kể từ ngày cuối tôi đụng vào nó rồi nhỉ?Tôi không nhớ rõ chuyện ấy lắm, chỉ nhớ thời điểm gần nhất tôi đụng vào nơi đó là năm cuối cấp ba. Ngày tháng thì không rõ, nhưng lí do tôi bỏ mặc góc nhỏ ấy thì vẫn nhớ như in trong đầu.Quyển sổ nhật kí thời ấy của tôi vẫn còn trong đó. Nó chi chít chữ viết, nhưng tôi không nhớ gì về nội dung bên trong cả. Kí ức ấy bay biến đi từ khi tôi lặn lội vào đời rồi. Một lần nữa trở lại, tôi cổ vũ mình bò vào nơi vừa tối vừa bụi ấy để lấy một thứ quan trọng. Tôi đánh số trên mỗi hộp giấy để tiện lấy ra lấy vào, hình như thứ quan trọng ấy ở thùng số tám. Sau một hồi chật vật với đống đồ bên trong thì tôi cũng đã an toàn ra ngoài. Bên trên thùng giấy được dán một miếng dán số tám đè lên lớp băng dính trong bám đầy bụi.Tôi nhanh tay mở ra, mong chờ thứ quan trọng ấy xuất hiện. Nhưng thứ đập vào mắt tôi sau khi thành công mở thùng giấy là một quyển sổ giày cộp với vẻ ngoài xinh xắn đã bám bụi gần hết. Bên góc phải tấm bìa mà tôi cho là xinh xắn xuất hiện một dòng chữ nhỏ, cuối câu còn có một hình trái tim được viết bằng mực đen."Đinh Trần Đăng Khôi và Vũ Hoà Minh Chi ♡"____________________23/08/2023Bìa : internet, des by Dương Hoạ Hi Linh…
Giấc mơ? Là báo hiệu tương lai của một xã hội hoà nhập và coi trọng bất kể con người, giới tính, hay tình yêu nào? Hay chỉ là những ảo tưởng của những con người khát khao quyền công bằng và tự do?…
Thể loại: Nam sống lại, sủng ngọt sâu răng, truyện nhẹ nhàng, nữ chủ ko ngốc, diễn biến có thể hơi nhanh, HE Số chương: 69 chương + 1 ngoại truyệnRaw: nhờ một người em tìm choEditor: lamnguyetminhTrong mắt mọi người thì Diệp Cửu Chiêu là con người ngang ngược khó thuần phục nhưng nay lại được sống lại,vào khoảng thời gian khi Loan Loan vẫn còn sống sao?!Khi Loan Loan mới vừa học đại học thì cô đã ngẫm ra được một chân lý đo là lời đồn không thể tin!Bằng không vì sao nghe nói nam thần Diệp cao cao tại thượng, ít khi nói cười lại dùng ánh mắt bức người nhìn mình hàng ngày chứ?Đây là chuyện về một vị nam thần không phải kẻ cặn bã, sống lại liền yêu thương cô gái đã bỏ lỡ ở kiếp trước.Anh đi học, chạy bộ, ăn cơm cùng em. Em khát anh rót nước cho em, em đói bụng anh sẽ nấu cơm cho em, em mệt nhọc anh sẽ ôm em ngủ. Em bị bệnh anh cõng em đến bệnh viện, em mệt mỏi liền dựa vào người anh......Loan Loan, chỉ xin em cho anh cơ hội yêu em thật tốt!Trước khi sống lại, Diệp Cửu gia làm người ta nghe tiếng đã sợ vỡ mật. Sau khi sống lại, Diệp Cửu gia giống như thu hết gai nhọn, trở nên dịu ngoan thuần lương. Nhưng chỉ cần có người tới gần Cố Loan Loan, anh liền biến thành đao nhọn, luôn luôn phòng bị.P/s: Văn sủng, ngọt ngọt ngọt, không ngược nữ chủ, hơi ngược tâm nam chủ.* Nhận xét tác phẩm:Diệp Cửu gia ngang ngược khó thuần phục trong miệng mọi người đã sống lại, trở về tám năm trước, lúc đó đối tượng thầm mến còn chưa gả cho nam cặn bã....Biết trước tương lai, bảo vệ người yêu trong lòng, yêu chiều c…
Là nơi để "giải quyết nỗi buồn"Muốn biết nhiều về tôi hơn? Cứ vào đi, đây sẽ là nơi lộ rõ cái bản chất thật của con au này...Đừng căng quá! Thoải mái đê... *Lưu ý: Nhiều khi sẽ có một số từ tục tiểu, cần cân nhắc trước khi xem…
Dương Tiễn từ nhỏ vì thìch Lam Ly nên nữ cải nam trang, chẳng ai biết sự thật này ngoại trừ Na Tra và Kỳ Liên bạn thân của Dương Tiễn.Mọi chuyện ra sao Dương Tiễn sẽ thành công chinh phục Lam Ly không?Lưu ý: Những nhân vật này đều có lực lượng như thường nha mấy chế.…
Trích truyện:Lâu dần, tình cảm của tôi dành cho nó không còn dừng lại ở mức bạn bè đơn thuần. Tôi nhận ra bản thân không tự chủ mà ngắm khuôn mặt tốn gái của nó, trong lòng dâng lên cảm giác đố kị, khó chịu khi trông thấy nó thân thiết với những người con gái khác, quan tâm tới nó hơn bình thường. Chẳng khó để tôi nhận ra rằng: TÔI THÍCH PHAN HOÀNG THIÊN!Cre bìa: Pinterest…
Tên khác: Nam đế và hậu cung của bé.Tác giả: Nhật MinggBeta: Lục Bảo NgọcLấy cảm hứng từ những buổi đêm khuya bé Mingg kể chuyện cho bé Lục Bảo Ngọc nghe (●'⌓'●)Note: Người thật không thuộc về tôi nhưng nhân vật thuộc về tôi 😼Cps: R1SE x Châu Chấn NamTag: Fanfic, BL, NP, H+, cổ trang, cung đấu, hài, ngọt, mất não phi logic, có yếu tố rape.!WARNING: Chống chỉ định thanh niên nghiêm túc, những con người tam quan chính trực, người mắc bệnh thẳng giai đoạn cuối, người không ăn mặn, độc tôn các cp khác trong R1SE và các thành phần khác.…
uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời hôm đó anh vô tình nhìn em lâu thêm một chút...fic lấy bối cảnh như ngoài đờiCác tình tiết trong fic chỉ là hư cấu(or no:))…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
Vào cuối năm 2008, tại Hà Nội, Tề Vũ An Tường , một học sinh trung học, không quan tâm đến nhãn hiệu và thích chơi trò chơi điện tử với người bạn Nguyễn Duy Anh có biệt danh là " Đậu Phộng". Một ngày nọ, anh được giáo viên của mình chọn trở thành đại diện của lớp với Đặng Ngọc Linh, một cô gái rất dễ thương. Anh ấy sẽ trải nghiệm tình yêu đầu tiên và sự thất vọng của mình. Tuổi thanh xuân trôi qua đầy màu sắc, cảm xúc của tràng trai trẻ khi bất nhờ nhận ra tình cảm của người đã luôn ở phía sau anh, một người con trai luôn ủng hộ anh. Cậu ấy là Văn Vũ Hoài Nam. khi đã nhận ra người đó thì thời gian đã không còn quay lại nữa rồi.…
Ích kỷ lâu lâu tôi lại muốn ích kỷ một chút với anh tôi luôn muốn anh ở bên tôi mãi mãi yêu tôi. Lần đầu tiên tôi gặp anh từ cái ánh nhìn đó tôi luôn dõi theo anh từ nhỏ đến lớn.Tôi luôn rụt rè không dám nói tình cảm của mình đối với anh. Được ở bên anh tựa vào bờ vai đó tôi cảm thấy không an toàn một cảm giác sợ hãi mất đi anh luôn hiện diện.Tôi hỏi anh._"Anh có yêu em không"?_ "Anh...............". Cậu ấp úng không trả lời. Tôi biết là anh ấy sẽ không trả lời được tôi biết điều đó. Tại sao? Tại sao vậy? Em đã rất cố gắng để làm cho anh yêu em nhưng anh sao lại không thể nói thích hay yêu em một lần vậy? Nếu tình yêu này không có kết quả lại làm chính mình đau,khổ sở thêm vậy em thà rằng không yêu anh.Em quá mệt mỏi rồi, em thật sự không thể chịu đựng thêm nữa. Từ bỏ phải từ bỏ thôi......…