[Gong Ji Cheol x Lee Dong Wook]---Tháng mấy lời thương chưa tỏ.Tháng mấy thì những cơn mưa thôi nặng hạt.Tháng mấy bầu trời nhạt màu giữa đêm.Tháng mấy biển xanh lại dạt vài bờ cát.Tháng mấy... em nhớ anh.---Một lần xa, bao lần nhớ?Một lần xa là bao lần nhớ?Tình yêu đi qua tim vụn vỡ.…
•• Tác giả: Ayumi Amamiya Ngân.Matcha Trà Xanh <3 Mãi Yêu. _Amy_"Trái tim của em, anh không làm sao hiểu hết được... Nhưng anh sẽ cố gắng yêu thương em bằng tất cả khả năng mà anh có ... Yêu em hết mức có thể, cho đến khi sức cùng lực kiệt, cho đến tận ngày thế giới này tận thế, vẫn không ngừng yêu em...">Khuyến cáo: Vui lòng đọc phần "Lời mở đầu" trước khi đọc truyện.>Thể loại: Đô thị tình duyên, hiện đại, ngôn tình, lãng mạn, fanfiction, 1 nữ nhiều nam (harem), ...>Cặp đôi: Nishizawa -- Misaki Tenten x Harem. ( Kiba, Lee, Kankuroo, Sasuke, ...)Ayumi Amamiya x Harem. (Gaara, Neji, ,...)Cùng một số nhân vật khác: Haruno Sakura, Ino Yamanaka, Sabaku no Temari, Huyga Hinata, Akatsuki, Sai, Uzumaki Naruto ....…
ý tưởng nhen nhóm từ sau Real Talk vì siêu thích concept. tính ngâm lâu hơn để viết được dài dài nhưng có vẻ thời gian không cho phép nên kệ nhắm mắt đăng luôn =)))))…
Jungkook tắp vào quán cà phê gần trường lần đầu là để trú mưa, lần thứ hai vì cậu cần thứ gì đó ngọt ngọt giúp cậu tỉnh táo và lần thứ ba vì cậu u mê anh chàng barista nhỏ xíu, dễ thương làm ở đó.--Đây là một chiếc fic hội tụ đầy đủ các yếu tố "Tôi muốn món nào ngọt nhất ở đây", "Con cún anh vẽ trên cốc latte nhìn giống cún nhà em ghê. Cùng nuôi Miri đi anh.", "Em giữ lại tất cả mấy cái ly anh viết tên em lên, mà em không biết trên đó còn có số điện thoại của anh nữa."…
Khi tình yêu là điều xa xỉ đối với những kẻ đã chết. Nhưng thứ tình cảm đẹp đẻ ấy không quá đắc đỏ đối với những kẻ luôn nung nấu chấp niệm.Vox và Alastor là hai kẻ mang nợ nần lớn nhất thế gian.…
Thẩm Tranh là một học sinh lớn lên trong gia đình có mẹ nghiêm khắc và luôn đặt nặng thành tích. Từ nhỏ, cậu đã quen với việc bị so sánh với anh chị, sống trong áp lực và thiếu đi sự quan tâm đúng nghĩa.Trong những năm cấp hai, Thẩm Tranh âm thầm thích một người tên Thiên Vũ, nhưng chưa từng dám thổ lộ. Đến khi lên cấp ba, hai người gặp lại nhau, tình cảm năm đó dần quay trở lại. Lần này, Thẩm Tranh quyết định không trốn tránh nữa.Cả hai bắt đầu một mối quan hệ nhẹ nhàng nhưng chân thành. Tuy nhiên, trước áp lực từ gia đình, nhà trường và tương lai, tình cảm ấy dần gặp phải nhiều biến cố. Một sự việc xảy ra khiến Thiên Vũ phải đưa ra lựa chọn, và rồi cậu rời đi mà không để lại lời giải thích.Sau này, Thẩm Tranh tiếp tục cuộc sống của mình, thi đỗ đại học và trở thành một tác giả. Những gì đã trải qua trong quá khứ trở thành nguồn cảm hứng cho câu chuyện mà cậu viếtNhiều năm sau, khi cả hai đã trưởng thành, một cuộc gọi bất ngờ đã kết nối họ lại lần nữa.…
Bạn có biết?Ừ, hẳn là bạn biết.Cơ mà tui không biết.Nên lượm lặt nhét vào đây. Nhỡ mà mai mốt chém gió, cũng không đến nỗi bay nóc nhà.Warning: Chống chỉ định những tâm hồn mong manh, các trái tim yếu đuối, cùng những bạn không hảo trinh thám không hợp những thể loại màu mè, à nhầm, máu me điều tra kinh dị nhá.Vẫn như cũ ạ. Tuy kiến thức là lượm lặt, nhưng vẫn là do chủ nhà cất công tìm hiểu ghi chép. Vả lại kiến thức có hạn bể học lại mênh mông, khẳng định sai sót là không cách nào tránh khỏi. Xin tuyệt đối miễn đăng lại dưới mọi hình thức ạ. Thân mến,Chiêu Khang 2019ALL RIGHTS RESERVED…
Tác giả: Ức Tích NhanThể loại: Ngôn Tình / Trùng SinhTình trạng: RAW đang tiếp tụcTiếng trung: 重生90甜军嫂 - https://www.xs8.cn/book/10416284503494203_Đặc chủng quan quân Lục Bắc Kiêu, từ trước đến nay lấy nắm đấm thu phục người, cùng Diệp Kiều hảo sau, lấy cẩu lương ngược người!!!Cái gì bạch liên hoa, trà xanh biểu, hồ ly tinh, nam nhị, nam tam, nam bốn... Toàn bộ bị cẩu lương tạp chết!------Trọng sinh trở lại 20 năm trước, đối mặt 21 tuổi khi Lục Bắc Kiêu, Diệp Kiều có loại "Nữ đại lão VS tiểu chó săn" cảm giác quen thuộc!Nữ xứng: Hồ ly tinh! Cư nhiên câu dẫn Lục thiếu!Lục thiếu: Là ta câu dẫn nàng.Bạch liên: Lục thiếu không phải ngươi có thể mơ tưởng.Lục thiếu: Là ta mơ tưởng nàng.Trà xanh: Lục thiếu chỉ là chơi chơi nàng.Lục thiếu: Là nàng chơi ta.Nữ chủ: Bị Lục thiếu câu dẫn, mơ tưởng là vinh hạnh của ta, ta không phải chơi chơi hắn, ta là muốn cùng hắn kết hôn.Lục thiếu: Ngày mai liền đi lãnh chứng!Nữ xứng, bạch liên, trà xanh mặt bị đánh sưng, thả bị thành tấn cẩu lương tạp chết......…
"Tonomachi nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ trôi qua thật bình thường và không có gì thú vị đúng như cậu mong muốn 1 cuộc sống thật bình thường và quên hết về quá khứ nhưng vào ngày 10 tháng 4 cậu và shido đã gặp thứ đã thay đổi cậu và buộc cậu trở lại làm 1 anh hùng..."Lưu ý tonomachi sẽ gọi là shido thay vì itsuka vì cặp bạn thân nào chẳng gọi tên thay vì họ phải không? Và thiết kế omnitrix được sử dụng không phải của tôi nó thuộc về @MisakaLovesYou cùng với đó là date a live không thuộc về tôi nó thuộc về koushi tachibana và ben 10 thuộc về Man of Action…
Ở đâu đó trong thung lũng sương mù u ám lại có một cánh cổng dẫn đến một vùng đất kì bí. Vùng đất xinh đẹp đó là nơi ở của một cậu phù thủy nhỏ, vốn tính tò mò nên đã trốn mẹ để đi đến thế giới của loài người đầy rẫy nguy hiểm, nơi mà phù thủy bị xem là tội đồ, xui xẻo và kinh tởm bật nhất. Và rồi như một bi kịch cậu bị mắc kẹt lại ở thế giới loài người xa lạ này. Ở đây cậu gặp được anh, là một người tốt bụng và dịu dàng. Anh là người bạn con người đầu tiên của cậu, anh rất thích đọc sách vẫn hay thường xuyên ghé qua cửa tiệm chỉ để tìm gặp cậu, cứ lẽo đẽo theo sau cậu mà luyên thuyên mãi, để rồi từ khoảnh khắc ấy đã bắt đầu hình thành nên một sợi dây định mệnh được sắp đặt khiến cho hai người phải không ngừng vượt qua, chấp nhận và chịu đựng, để đến cuối cùng thứ tình cảm ngang trái ấy chớm nở bước qua làn ranh giới để ở bên nhau. thể loại: fantasy, ngọt, ngược, niên thượng. con người, 16 tuổi Điền Hủ Ninh x phù thủy, 13 tuổi Tử Du.…
Cứ ngỡ những tháng năm thanh xuân sẽ trôi qua một cách tươi đẹp,nhưng cuộc sống làm gì có "cứ ngỡ"cơ chứ.Đấy chỉ là những ngày bình yên ngắn ngủi,trước khi vũ bão kịp ghé qua trần đời.Chẳng ai trong chúng ta nghĩ rằng mình sẽ thành đôi,thành cặp với đối phương.Nhưng do duyên số lại vô tình để ta gần nhau,khiến hương hồng bay theo gió mai,khiến ta tin rằng tình sẽ chẳng phai.…
kimi chống tay, hơi nghiêng đầu về phía max, nó nhếch mép lên, cười giảo hoạt, đôi miệng lanh lảnh gọi tên anh."max ơi, nếu em biến thành con giun thì anh có-""cún con à, nọ em làm gián rồi, giờ thành giun nữa à."lưu ý:1. top andrea kimi antonelli x bottom max emilian verstappen, là một chuỗi os, incorrect độc lập nhưng thuộc cùng một dòng thời gian, mỗi câu chuyện nhỏ đều là một phần cuộc sống của họ.2. viết theo hướng hiện thực, nhưng phi logic, đồng thời hai người chưa vợ chưa con. 3. trong aka33 ai là người yêu trước? la t.ai là người yêu nhiều hơn? vẫn là t.ai là người luỵ không buông được? do chinh la toi...4. fluff, soft, vì cuộc đời đã quá mệt mỏi rồi. smut, chích bông tán tỉnh nhau, maxie cá nóc thích uống rẹt bu chơi sim nghẹo mèo là công chúa cưỡi xe đua, còn kimi là hoàng tử nhỏ của mẹc vẫn đang bù đầu vì bài tập toán và deadline.5. đừng vô kêu ooc. vì nó ooc vãi bíp ra, hai thằng cha này ngoài đời thẳng tưng méo yêu nhau đâu. nên là để im cho t hiulinh khi cày deadline khổ như chó.6. thiết lập: em cừu non hả một phát ngáp luôn được anh sư tử hà lan kimi x anh sư tử hà lan bị (sói nhỏ mà anh tưởng là) cún con tha về ổ mà không nhận ra max.7. top em cừu x bot anh sư tử, không switch vì anh sư tử thích chiều em cún con của anh.…
Nước mắt Jisung vỡ òa, giàn giụa trên khuôn mặt gầy gò. Mọi sự kiêu hãnh, mọi lớp vỏ bọc cứng rắn mà cậu cố gắng dựng lên suốt sáu tuần qua sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của thực tại."Vậy tôi phải làm sao đây?!" Jisung gào lên nức nở, hai tay bấu chặt lấy vạt áo bệnh nhân. "Cậu nghĩ tôi muốn thế này sao? Tôi là thành viên của Stray Kids! Chúng ta sắp ra mắt album mới! Tour diễn thế giới sắp bắt đầu! Hàng triệu ánh mắt đang nhìn vào chúng ta! Nếu chuyện tôi mang thai bị lộ ra ngoài... sự nghiệp của nhóm sẽ tan tành. Công sức mồ hôi nước mắt của anh Chan, của mọi người... tất cả sẽ đổ sông đổ biển chỉ vì tôi!"Jisung khóc đến mức thở không ra hơi, cơ thể co rúm lại vì những cơn nấc nghẹn. "Cậu không hiểu đâu, Hyunjin... Dispatch sẽ xé xác tôi. Công ty sẽ đuổi tôi. Các fan sẽ quay lưng... Tôi thà chết... thà chịu đau đớn một mình còn hơn là trở thành tội đồ phá hoại Stray Kids..."-----------------------Được thôi," Hyunjin lùi lại, giọng điệu trở nên lạnh lẽo, vô cảm "Nếu cậu đã muốn coi nó là một tai nạn, thì tôi sẽ làm theo ý cậu. Từ giờ trở đi, Han Jisung, tự mà lo cho cái mạng sống của cậu đi."…
Luôn có những điều, người ta ko biết. Luôn có những thứ, người ta không hiểu. Cố gắng tìm kiếm câu trả lời, nhưng lại là tìm hoài không thấy. Hay là, cứ để thời gian trả lời đi.…
Truyện được lập ra chỉ vì quá vã những ship bè lá (hoặc hiếm) của mình nên lập ra để thỏa mãn đam mê.Những ai không thích hoặc là NOTP, Anti ship thì mời mấy bạn out khỏi truyện, đừng ở đây gây war.___________________________________________LƯU Ý:- Các nhân vật trong truyện hầu hết đều OOC hoặc OOC nặng, mong các bạn cân nhắc. - Các nhân vật thuộc quyền sở hữu có Mihoyo nhưng số phận của họ ra tôi quyết định. - Là các mẩu truyện ngắn rời rạc không có liên kết, nếu bạn không thích thì mời out ra.- Các ship trong đây đều do mình thấy hợp nên ship, không có chủ đích cụ thể hơn nên mình không nhận những lời nói chứng minh những nhân vật này không quen nhau hay bla..bla..Cre ảnh bìa : Cần tìm nguồn…
Triều Uyển là một nữ khoa học gia có tiếng trong giới khoa học. Vốn dĩ cô có thế cứ thế thuận lợi bước đến đỉnh nhân sinh, vậy mà chỉ vì cứu một con chó nhỏ liền bị xe đụng chết. Chết thì cũng chết đi, đầu thai cũng không sao. Thế nhưng tại sao cái hệ thống kia lại xuất hiện. Nhưng điều đáng đánh của nó lại không chỉ là một chức năng mà là nhiều chức năng. Mỗ nữ nào đó gào thét: Hệ thống quân!! Bản cung từ chối nhiệm vụ!!Mỗ hệ thống nào đó: Được nha! Ta lại đổi cho ký chủ cái nhiệm vụ khác. Mỗ nữ nào đó: Khỏi đi. Bản cung sợ hãi ngươi.…
Author: Ayumi Amamiya Ngân.Bản quyền ý tưởng thuộc về tớ. Mọi hành vi đạo nhái hay sao chép đều là VI PHẠM BẢN QUYỀN. HÃY TÔN TRỌNG Ý TƯỞNG VÀ CÔNG SỨC CỦA TÁC GIẢ.…