Anti :)
tiêu đề .-.…
."Thẩm Minh, chúng ta dừng lại đi.""Ý em là gì? Dừng hợp đồng?""Phải, em mệt rồi."Diệp Chi ngắt lời anh, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.Hai năm qua cô như con ngốc cố gắng vun đắp hôn nhân của họ, yêu đơn phương khiến cô bị che mờ mắt. Thật ra có không ít lần Thẩm Minh làm tổn thương cô nhưng vì giữa họ có hợp đồng hôn nhân, vì cô yêu hắn nên cứ âm thầm bỏ qua tất cả mà thôi.Hắn cưới cô để gia đình không ép buộc hắn nữa, hắn lựa chọn cô... bởi cô chưa từng đòi hỏi bất kỳ thứ gì từ hắn.Chúc Đan Hoa quay về, hắn liền vui vẻ đón chào cô ta.Cô vừa rời đi, hắn lại tiếc nuối?…
" Cô gái khựng lại, sững sờ. Một giây. Hai giây. Rồi chậm rãi bước tới. Đôi mắt ấy... lúc gần hơn... ánh lên chút run rẩy khó nói.Hắn thấy khó chịu.Rất khó chịu.Không phải vì cô không xinh. Mà vì cô quá giống một người.Hai năm trước. Cũng đôi mắt long lanh như thế. Cũng vẻ yếu đuối khiến hắn vừa muốn ôm vào lòng, vừa muốn phá tan nát."---Bên ngoài, mưa phùn vẫn rơi, từng giọt nước gõ nhịp lên khung cửa sổ cũ kỹỞ một nơi khác, trên tầng cao của Montdegrise, Teck cũng nhìn ra màn mưa mờ ảo phía trời Âu. Ly rượu trong tay vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt cậu lại lạc đi, như đang tìm kiếm một điều gì đó không hiện diện trong bữa tiệc xa hoa này.Khoảnh khắc ấy, chẳng ai biết, hai con người ở hai nửa thế giới đã cùng nhớ về nhau - nhưng vết xước đang ghim sâu trong tim và rào cản không cho phép nỗi nhớ ấy trốn thoát…
Thì ra không phải vô tình mà mọi thứ đều nằm trong sự sắp đặt của anhtôi hận vì đã mềm lòngTHỂ LOẠI:Ngược,lãng mạn,ngọt sũng,gia thế giàu có…