Một bên là Hứa Vĩ Kiện- cơn gió hoang bất kham, lúc nào cũng ồn ào, ngỗ nghịch, không biết khi nào mới chịu ngồi yên. Một bên là Lý Toàn Lâm- là mặt hồ ngày đông phẳng lặng, kỷ luật đến từng chi tiết nhỏ, ngay cả bước chân cũng đều đặn như thước kẻ.Được viết bởi: thy_17‼️Vui lòng không re-up dưới mọi hình thức.…
Sumarry: Khoa âm nhạc dạo này rộ lên tin đồn, Thanh An năm ba và Trung Hiếu năm nhất ghét nhau đến cái độ mà trường khác còn biết. Xui sao cả hai đi đâu cũng vô tình đụng mặt nhau, cơ mà... có đúng là họ ghét nhau không? có chắc là vô tình gặp nhau?...Warning: có thể không đúng 100% tính cách nhân vật.…
Tình, chúng mình, tương lai, mãi mãi, trường tồn, vĩnh hằng, từ biệt, cố nhân, thâm tình -------------------- Tớ viết fic này vì để giải toả cái sự u mê char Windbeaker. Văn phong tớ vẫn còn lủng củng, nhí nhố và xàm xí nhưng chủ yếu tớ viết fic này để chia sẻ sự mê muội trai Hàn ( Có Nhật với Anh ) đến với các độc giả - Truyện được viết theo ý tưởng, cảm nhận và dưới góc nhìn của tớ nên nó có thể sẽ khá kì lạ ( tớ cũng có đi xin ý tưởng từ vài fic khác or các bài nhạc, chủ yếu là nhạc sẽ đem ý tưởng lớn cho tớ ) Tớ không quá kì vọng truyện sẽ hot nhưng tớ mong muốn có những độc giả bình luận dưới các fic của tớ. Chê hay khen gì tớ cũng thích hết vì điều đó chứng tỏ cậu đã bỏ thời gian ra đọc fic của tớ. Xin cảm ơn rất nhìuu 💝…
Hi hi~ Cam ngọt tới rồi đây.> Oneshot hai cp Tinh Kiệt và Hành Ân.Cảnh Báo‼️ Truyện có yếu tố 21+, từ ngữ thô tục có thể không phù hợp với một số người.‼️Trôn có lài, trôn có lài, trôn có lài.> Mom nào dễ gãy xin hãy out ngay chứ tui không chịu trách nhiệm đâu đó!!…
Một câu chuyện ngắn về NaibEli, họ thầm mến người kia và...Lần đầu mình viết, mong các bạn góp ý và yêu thương NaibEli nhéeeee, cảm ơn các bạn đã đọc <3…
📌📌📌MÌNH KHÔNG ĐỒNG Ý CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC NHÉ !!!📌📌📌Cậu đã Crush và theo đuổi Off Jumpol tận 3 năm cấp 3 , nhưng cậu không được đáp lại tình cảm ấy mà đáp lại bằng những sự kì thị , khó chịu từ mọi người xung quanh ngay cả ANH cũng vậy . Sau những năm tháng bị sỉ nhục từ bạn bè và cả người mình yêu thì cậu quyết định đi du học . Chuyện tình này liệu sẽ có một cái kết HE chứ . Mới m.n đón xem !!!!Link Facebook Của Tui Có Trong Trang Cá Nhân ❤❤❤…
Này không phải truyện mà là về tranh của tui và những plot tui nghĩ ra ngẫu hứng, có thể là tiền đề truyện mới hoặc để đó coi thui hê hê Nhưng mà hầu hết là cuti đồ này kia nên là chéc ít để xây dựng 1 bộ..Tại tui thic vẽ mà toàn vẽ Harie thui nên là tự nhiên nghĩ ra cái nì Couple: AllHarry p/s: do là tranh nên thường chỉ có 1 trang thui chứ tui vẽ truyện tranh k tốt lắm hjc Notes: Plot và Art có thể mang đi nhưng phải có sự đồng ý của tui. Tui cảm ơn nhìuuuÀ vì hầu hết đều là sketch color nên khi cậu nhắn riêng tớ sẽ hoàn thiện lại.…
hmm mơ mộng một chút, nhẹ nhàng đáng iuumình để y/n top đảnggggthích có thể hong thì thôi nhéeeecảm ơn các tinhiuuuucòn giờ thì tưởng tượng điitruyện này chỉ có ngọt thôi tại mình hong nỡ ngược huhuuu…
"nếu số phận nói trước cho tôi, rằng tôi sẽ gặp một người như thế, vậy tôi có thể chọn làm quen với cô ấy sớm hơn không? rất lâu sau đó, tôi luôn nghĩ về hình ảnh đó rất nhiều lần, khi cô ấy đứng dưới mái hiên, đôi mắt long lanh ngắm nhìn mưa rơi. ánh mắt đó, như muốn nói với tôi rằng ánh sáng của tôi đến rồi"…
Đơn phương một người lại mất cả một thanh xuân ♥️Engfa : Tại sao không nói với chị một lời mà đã đi ? Charlote : Em có viết thư cho chị rồi mà.Engfa : Thư nào ? Chị đâu có nhận , chị không biết bây giờ em về rồi, em phải chịu trách nhiệm với chị .Charlote: chị không nhận được thư ????…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…