Bánh Bao -Chan lần này làm cho mấy bạn 1 Creepypasta Fanfiction về anh Jeffrey nhà ta nha! Theo như tiêu đề thì các bạn có thể hiểu nữ chính và Jeff là 2 oan gia đó.Nhưng sau đó vì một lí do xàm xí và sến súa nào đó mà 2 người yêu nhau. Đó là cốt truyện nhàm chán này.Nếu bạn nào muốn đọc thì cứ đọc nhưng làm ơn đừng đọc chùa. Nếu thấy không hay làm ơn để lại một ý kiến góp ý vì đây là bao công sức của BB nha!…
''Anh chỉ đang cứu em mà thôi! Jeffrey! Đó là... sự cứu rỗi của anh dành cho em! Em trai đáng thương của anh! ''_______________________________________________Làm như vậy, anh có hối hận không? Nếu không... vậy tại sao anh lại khóc? Tại sao anh... lại cười đau thương như vậy? ...Liu?!_____________________________________________Hãy tôn trọng bản quyền truyện và cả tác giả Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình Cảm ơn vì đã ghé đọc ^^…
"Cậu ấy không biết.""Sợ anh biết, sợ anh không biết muốn anh biết, lại muốn anh không biết."Tôi có một bí mật.Vào mùa hạ năm 17 tuổi, tôi đem lòng thích bạn cùng lớp của mình.Thật may vì cậu không biết tình cảm của tôi, nhưng cũng thật đau vì cậu không biết. Tôi âm thầm thích một người."Có rất nhiều lần tôi từng mong cậu ấy nhìn về phía tôi dù chỉ là một chút."Từng cố gắng rất nhiều để đổi lại một ánh mắt của cậu ấy.Rất muốn cậu biết tôi đã nỗ lực như thế nào. "117 nhịp/phút"Trái tim của tôi như con nai nhỏ, chạy loạn xạ, mỗi khi bắt gặp ánh mắt của cậu.Rất muốn cậu nghe thấy được.1016 ngày tôi thầm thích cậu.Từng ngày, từng tháng đều âm thầm nhớ nhung cậu đến thế.Rất muốn cậu ấy biết có một người luôn nhớ cậu ấy.Nhưng mà vốn dĩ, tình yêu của tôi dành cho cậu ấy là thứ tình cảm không có dũng khí. Sự nỗ lực của tôi chỉ mình tôi biếtHay âm thanh của trái tim cũng chỉ có mỗi mình tôi nghe thấy.Hay những ngày nhớ nhung cậu ấy cũng chỉ có mình tôi biết."Cậu ấy không biết".Mãi mãi cậu ấy cũng không biết.Có một người luôn chờ đợi cơn mưa xuân ấy.Nhưng mà vỗn dĩ, cơn mưa xuân ấy mãi mãi chẳng đến.Cũng như thứ tình cảm này chỉ mãi mãi chìm trong mùa đông chứ không thể nảy mầm đợi đến xuân sang.Hàng ngàn câu hỏi nhưng chỉ có một đáp án."Cậu ấy không biết."…