khi người bạn cũ mà cậu từng mạnh miệng nói sẽ bảo vệ sau bao nhiêu chuyện xảy ra lại trở thành vị tổng tài bá đạo công khai sủng ái cậu,cái con người nhát như thỏ kia sau mấy năm lại trở thành cáo già nhe nanh múa mép ăn hiếp con cừu nhỏ là cậu chứ.…
Đây là truyện đầu tiên mà mình viết nên mong mọi người sẽ bỏ qua cho mình nếu có sai xót và mình rất vui khi các bạn sẵn lòng góp ý cho mình.Nếu mà đọc thấy truyện không hay thì mong mọi người thông cảm và next qua xem chuyện khác chứ đừng có cmt tiêu cực mình block thẳng tay đó.Cuối cùng là cảm ơn các bạn đẫ xem truyện mà mình viết.Phần mở đầu:....:Nhiệm vụ như thế nào rồi, có chắc chắn thành công hay không.???: Nhiệm vụ không thành vấn đề chắc chắn thành công, người không cần lo lắng....:Được. À phải rồi bên IPF sẽ cử người tiếp tục thăm nhập vào trong tổ chức.???: Chết nhiều người như vậy vẫn chưa sợ sao mà còn muốn tiếp tục cử người thâm nhập. Có cần trợ giúp hay không....:Không cần, làm tốt nhiệm vụ của mình được rồi. Với lại lần này IPF chơi lớn nha, cậu đoán thử xem lần này là cử ai đi.???:Lần này được cử đi sẽ không là tổ đội mật danh chứ....:bingo, cậu đoán đúng rồi. Lần này IPF chính là thật sự chơi lớn.???:Thật thú vị (cười nhết mép)...: Được rồi, nếu có chuyện gì tôi sẽ thông báo cho cậu biết.???:được.…
Đam mỹ, ngọt sủng, he, ngược nhẹCường công x nhu thụThiếu gia nhà giàu: Lục Dương Kì (Công)Học bá ốm yếu: Lâm Duy (Thụ)Mạch truyện chậm, có ngọt, có đắng"Ngọt Như Mộng, Đắng Như Tan" là lời thì thầm của một thứ tình cảm đẹp đến mơ hồ, dịu dàng như giấc mộng. Như một giấc mơ đẹp mà ta tỉnh dậy giữa chừng, chỉ kịp giữ lại dư vị ngọt ngào và nỗi buồn không thể chạm.1x1…
Diệp Nguyệt vì muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của mình và cô cũng muốn đầu thai để sống cuộc sống sung túc. Nên đã nhận lời của Quách Tùng bậc thầy giải phong ấn và bắt ma chuyên nghiệp, xuyên không về thời cổ đại thay đổi số phận cho vương gia đen đủi. Nàng cải trang thành nam nhi từng bước từng bước giúp vương gia thay đổi số phận. Và rồi cuối cùng khi hắn thật sự hạnh phúc thì nàng lại trở về hiện tại. Liệu chuyện tình của nàng và vương gia có thể nào..." Nguyệt Thất! Ngươi lại vì năm lượng bạc mà bán ta cho nữ nhân kia! Ta thật là tin lầm ngươi rồi!"" Nguyệt Thất! Sao mặt mũi ngươi lại đỏ bừng thế kia? Lẽ nào ngươi trúng xuân dược. Không được! Ta phải đưa ngươi đến thanh lâu giải độc!"" Vương gia tiểu nhân muốn ăn thịt vương gia cơ? Cho tiểu nhân cắn người một miếng!"Nói dứt lời nàng cởi bỏ xiêm y và tiến về phía hắn. Hắn kinh ngạc rồi cười nhếch mép:" Nguyệt Thất thì ra ngươi là nữ nhân!"…
Một người đàn ông ký vào bản vẽ kè sông và nghĩ rằng mình đang làm điều đúng.Vài năm sau, con trai ông cũng ký vào một dự án đập điều tiết lũ.Cả hai đều tin rằng mình đã tính toán đủ kỹ. Nhưng nước không bao giờ đứng yên như trên bản đồ.Giữa những con số an toàn và những ngôi nhà sát mép sông, "Phạm Xuân Chính" là câu chuyện về trách nhiệm, về lựa chọn, và về cảm giác khi nhận ra mỗi chữ ký đều có trọng lượng - dù không phải lúc nào mình cũng nhìn thấy ngay hậu quả của nó.…
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đã biết sẽ có một ngày cô rung động vì anh. Từ lần đầu tiên anh đưa ô cho cô, cô đã biết sẽ có một ngày trái tim cô lỗi nhịp vì anh. Từ lần gặp lại cô cũng đã biết nhất định sẽ có một ngày cô yêu anh. Thế nhưng... cô lại không biết sẽ có một ngày cô sống chết cũng muốn ngừng yêu anh... * * *Một cơn gió thổi qua làm cho cái lạnh càng thêm ê buốt. Nhấp một ngụm cà phê cô trấn tĩnh lại bản thân mình. Người đàn ông đang ngồi đối diện cô ngũ quan không tồi mà nói thật lòng thì quả thật đẹp đến mê người. Chiếc mũi cao vút thật quyến rũ, đôi môi mím chặt khi cười sẽ để lộ ra chiếc răng khểnh bên phải trông rất có duyên như ánh mặt trời mùa đông vậy- thật sự rất ấm áp...Cô khẽ nhếch mép cười giễu bản thân mình. Người đàn ông này từ khi bước vào đây à mà không, không thể nói là bước được là đưa vào thì đúng hơn...khuôn mặt lúc nào cũng sa sầm lại, ánh mắt lạnh lùng chưa bao giờ rơi trên người cô cả. Vậy mà cô lại nhớ rõ, nhớ rõ đến từng chi tiết lúc anh cười. Khuôn mặt ấy vốn dĩ đã từng quen thuộc với cô, rất quen thuộc... quen thuộc đến từng hơi thở... Nhưng nó vốn đã không còn thuộc về cô kể từ 2 năm trước nữa rồi... * * *" Anh An, mai Noel rồi đó, đêm mai chúng ta đi ăn gì nhé?"" Anh An, hay mình đi ăn món Hàn ?" " Hay đi phố A ăn sushi nha anh?" " Hay em nấu cho anh ăn nhé?" " Anh An...?" - " Anh muốn ăn em. Hửm?"Diệp Hiên Lam: "..."…
Tại thanh liên Thiên Vực, truyền thừa thái cổ thời kỳ vạn trọng chiến tông tổ từ bên trong, mang theo một trương thần bí bức tranh: bức tranh phía trên một cái lão giả lưng còng diện mục dữ tợn, gào thét tinh thần, có lời người này là tổ sư Vương Thanh người dẫn đường, cũng có người nói đây chính là Vương Thanh tổ sư tự họa tượng......" Bỗng dưng một ngày, quần áo lam lũ Tần Vũ đứng tại tổ từ bên trong, nhìn qua truyền thừa vô số năm thần bí bức tranh, lông mi có chút không vui chi sắc, hắn lẩm bẩm nói: "Vương Thanh, tiểu tử ngươi đối với ta oán niệm tương đối nặng a?"Nguồn : https://truyena.net/thai-co-cuong-ma.113426…
Đã bao giờ tin rằng mình có mối nhân duyên chưa?Mà nhân duyên đó lại có bằng cách bị kéo xuống gầm giường?? Dưới gầm giường không những không có bụi mà là cực kỳ trơn nhẵn mát lạnh?Hơn nữa trên giường còn không ngừng rung lắc, chiếu cảnh trẻ nhỏ không nên nhìn? Gì chứ cậu chưa đủ mười tám... _Đây là câu chuyện kể về một thiếu niên 'ngây thơ trong sáng' một hôm đang ngủ thì bị kéo xuống giường, chưa kịp ngủ tiếp liền phát hiện mình đang ở dưới giường của người khác, mà người ta thì đang làm chuyện phòng the! Làm chuyện phòng the có thể, nhưng hai thằng đàn ông làm thì có hơi kịch tính rồi đấy...Kịch tính trôi đi nhưng một người trên giường lại bị đá xuống?! Đây chính là ăn xong chùi mép phủi mông đuổi người đi!!? Quá là tra!Chờ khi mọi chuyện êm ắng xuống, cứ ngỡ là tên tra kia đã ngủ ai ngờ vừa ló mặt ra liền bị bắt quả tang!... ".......Ngươi đã thấy thân thể của ngô, sao ngô còn mặt mũi nhìn người khác... ngươi phải chịu trách nhiệm với ngô!""Ngươi có tiền không?""Ngô đương nhiên có, ngươi muốn bao nhiêu, ngô cho bấy nhiêu""Được, có tiền thì mua quần áo mặc đi, lõa lổ thô bỉ quá""..."Tag nội dung: Xuyên không, tiên hiệp tu chân, hơi ngược chút thôi ....…
Tác giả: Là m, không phải muội a !Văn án :Mycroft công tác phiếm vây rất rộng, hắn muốn duy trì mi6, hắn muốn trở thành Anh quốc chính phủ, hắn còn muốn làm mặt khác công tác.Hắn vi cia công tác khi, cần tiếp xúc fbi bau, hắn vi mụ mụ công tác khi, hắn muốn nhận thức California Institute of Technology trung đám kia thiên tài quái già, công tác thật sự rất bận !Mà vỏn vẹn làm sinh hoạt điều hòa, hắn chỉ là tìm tâm lý chuyên gia dr.lecter cùng nhau nói chuyện chính mình cái kia tức giận cao công năng ấu đệ !Kim ngư thế giới bên trong thiên tài như thế nhiều, ấu đệ lại vẫn bận rộn như là một little bee !Sherlock vô lễ ngạo mạn lại tự đại, tính cách dứt khoát để người phát điên, trừ John dứt khoát không người có thể chịu đựng.Như vậy đến cùng là thế nào giáo dục có thể dưỡng thành loại này quái thai?Chỉ có thể là không hề có khắc chế kiêu sủng để người vô lễ tùy hứng ngạo mạn tự đại.Mycroft nhìn cái kia từ tiểu sủng đến đại tiểu quyển mao khóc thê thảm quỳ trên mặt đất khi, cũng chỉ có thể nói:"oh,sherlock,what have you done?"so, Mycroft nhận thức rất nhiều người, rất nhiều người đối với hắn lại chỉ có một đánh giá: Yêu đệ thành tật !Khiến ta mang ngươi tiết lộ Mạch ca mép tóc tuyến lui về phía sau chi mê !-- hùng hài tử chuyên chú bán huynh một trăm năm !m chuyên chú thuần yêu ngọt sủng một trăm năm !Vô cp chú mục ! ! ! !Nội dung nhãn: Anh mĩ kịch Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Mycroft. Holmes ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
15 năm trước. -Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục làm chồng .Cậu bé ngũ quan thanh tú liếc mắt sang:-Em có tư cách đó sao??Cô bé nhếch mép cười:-Em không cần phải có , cần gì em phải có tư cách mới lấy được anh !Cậu bé thở dài , quay lưng cầm máy tiếp tục chơi game , đồng thời nói với cô bé :-Lớn lên rồi em thích người khác thì sao ? Giờ em vẫn còn nhỏ nên chuyện này đợi lớn lên rồi hẵng nói đi.Cô bé mím chặt môi mắt rưng rưng khóc đôi mắt ửng đỏ tay bám chặt chiếc áo len đen:-Em không giống anh . Nhất Quả Mộc này nói được sẽ làm được!Cậu bé tròn mắt nhìn tay bụm miệng cười :-Hahaha , Em nói rồi đấy nhé sau này lớn em nhất định phải gả cho anh.Tiểu Mộc vỗ vỗ ngực tự hào nói :-Tất nhiên em sẽ gả cho anh.Hai đứa trẻ giơ tay móc ngoéo . Đồng thanh nói:-Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục vào 15 năm sau. Một lời đã định . Thành giao!!Sau này tôi mới biết nhờ lời hứa năm đó của tôi mà Thất Lục đã biến thành một người hoàn toàn khác.…
√ Tác Giả : Tào Ngu√ Tên Gốc : Lôi VũTình yêu từ những lỗi lầm của người đi trước để lại hệ quả khôn lường cho thế hệ sau. Để rồi họ bị nhấn chìm trong những rắc rối, đớn đau và chỉ có thể thoát ra trong bi kịch.…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, hài hước, 1×1Nhân vật chính: Hứa Tư Hàn × Dương Hạo Hiên‐-------------"Mẹ kiếp, thằng nào đạp ông mày hả?""Tôi xin lỗi" Thanh niên đó không mặn không nhạt vứt lại đúng ba từ xong quay mặt bỏ đi."Đứng lại, đạp lên người tôi đâu phải cứ xin lỗi là xong chuyện"."Vậy cậu muốn sao?"--‐------------Dương Hạo Hiên liếc nhìn bụi hoa gần đó, nhếch mép cười: "Dạ, hình như em mới thấy có bạn trốn ở bụi hoa đằng kia".Lão Trương bước tới vạch đám hoa ra, trán ông hiện ba vạch đen: "Lại là ba đứa này". Ông nhức đầu nói: "Bộ ngày nào không gặp thầy các em ăn không ngon ngủ không yên hả?"Ba cậu thanh niên đứng lên xếp thành hàng ngang, ba cặp mắt hình viên đạn bắn về tên đầu xỏ gần đó.Dương Hạo Hiên tỏ vẻ không có gì, nhún vai bỏ đi.----------------Đây là tình huống mở đầu cho cặp đôi oan gia của chúng ta, hãy đọc truyện để biết liệu giữa họ còn tình huống trái ngang gì nữa không nha.…