8cs || habseligkeit
điều hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc sống…
điều hạnh phúc nhỏ nhoi trong cuộc sống…
Mỗi 1;2chương sẽ có cốt truyện khác nhau, có ghi chú nhận biết.Đọc đc thì đọc, khôg thì nextKhôg toxic!Dâm…
Bí mật! Đọc truyện rồi sẽ được bật mí hehe…
Chuyện kể về một cặp thanh mai trúc mã với tính cách trái ngược nhau. Nàng Cherry trên hành trình tán đổ người bạn từ thời thơ ấu của mình liệu sẽ thành đôi khi cả hai đã xem nhau như người thân? Nhưng có vẻ như chỉ có chàng Mắt kính xem nàng ấy như một cô em gái nhỏ. Dù cho có như thế nào nàng Cherry vẫn sẽ quyết tâm phá đi cái rào cản "anh trai em gái" để có thể đường đường chính chính trở thành một người "đặc biệt" hơn đối với người mà nàng yêu.…
-Thể loại: nhiều thể loại-Tác giả: nhiều tác giả"Nụ hôn có vị của người mình yêu hòa quyện với vị tình yêu." "Em có thể hôn anh được không?" Cô ngước nhìn chàng trai, mỉm cười, nghiêng nghiêng cái đầu nhí nhảnh sang một bên mà trông gương mặt ngạc nhiên của anh. Lần này anh mỉm cười và nhẹ gật đầu. Và... cô choàng tới hôn lên đôi môi anh - đôi môi đầy vị café đen." Đây là lần đầu mình đăng truyện nên ko ít sai sót, mong m.n bỏ qua và ủng hộ ạ 😊😊 ___ €njoy ___…
Tên cũ: Thương Lắm Mùa Ô Môi"Người phương xa có nhớ chăng?Nhớ tóc em thơm mùi biển.Dưới mùa ô môi buồn rụng,Anh dối em đâu... mà lệ vương đầy mắt em."Câu chuyện kể về mối tình người đời không thể chấp nhận giữa Dư và An. Ngay cả việc hầu và chủ đã là không thể thì việc hai người đàn ông lại càng thêm sai trái.Thuở miền Nam chìm vào tay giặc, mấy năm đó dân khổ liên miên, nhiều đồn cao su mọc lên dẫn dụ người ta vào ngục tù không lối thoát. Vốn nhà nghèo, nay thêm đủ thứ thuế, con người rồi sẽ bệnh, cậu thiếu niên Dư cũng gói tư trang đến Tây Ninh làm phu cao su. Từ đó, khổ đau mới bắt đầu nhưng cũng là cái duyên mà ông Trời đã mở ra cho hai người, một người là cậu chủ cao quý, một người lại chỉ là tên hầu. Đối với dân đen lúc bấy giờ, ngay cả một con chó có khi còn sướng hơn con người.Người bảo "Chó ăn bát sứ, người ăn bát gáo dừa."…
Vì mò mò dc 1 quyển xuất bản năm 1929, xúc động quá nên type lại với chính tả 2017, là 88 năm sau ((((: --Lời nói đầu: Người xưa dẫu khuất, truyện cũ còn ghi. Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ. Nói một câu mà muôn đời sử xanh còn chép, luận một lẽ mà mấy kiếp miệng thế còn truyền. Nhất ngôn hưng bang nhất ngôn táng quốc, một lời nói ra mà nước vững nhà yên, một lời nói ra mà bể dao núi động. Quan hệ thay là lời nói ! Xét ra các bậc đế vương, vĩ nhân, anh hùng, hào kiệt ; chí khí hiên ngang, công danh cái thế, sự nghiệp ngang tàng, non song chung đúc, kể đã bao phen vật đổi sao dời, mà tiếng tăm còn lừng lẫy, muôn thuở nào quên. Ấy chẳng phải là những người đã dìu dắt dạy khôn cho hậu sinh ư ! Gương sáng ví tầy nhật nguyệt, khí thiêng tựa với càn khôn ; những lời vàng tiếng ngọc đó, ta há nỡ quên sao ? Vậy nên lưu giữ lấy mà mở mang chí khí, mà nghiền mà nghĩ cho kỹ càng cho thấm thía, họa may óc non đổi nên sắt đá, khỏi phải như sáp, mà muốn nặn vuông nên vuông, nặn tròn nên tròn, mang tiếng nhược nhu. Vậy thì anh em ta, đang lúc ở vào buổi Âu Á dao thời này, cũng nên đọc mấy câu cổ ngữ sau đây chẳng cũng là một phương thể thao cho tinh thần ư ? Mong thay ! Mong lắm thay !Ngày mồng 3 tháng chạp năm Mậu Thìn(13 Janvier 1929)T. T. V.…
Tình yêu không có lỗi,luôn là như vậy...Khải...dù người anh chọn là ai cũng mong anh hạnh phúc. Vy khép mắt lại,mọi thứ chìm vào hư vô...…
Truyện viết về chuyện tình lãng mạn, kịch tính đầy sống gió nhưng không kém phần vui vẻ, hài hước, ảo ảo xí hứa hẹn sẽ để lại ấn tượng tốt trong lòng các bạn đọc giả!…
Đồng Nhân Nguồn : 宇宙飞猴(写文小号版)…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
Thẩm Du Dương 29 tuổi - Một Bác Sĩ Ngoại Khoa Alpha có tính kiêu ngạo và cái Tôi cao ngất , nhưng lại đổ gục và trở thành con người dễ khóc dễ đau lòng khi gặp đúng nửa kia của đời mình .Vương Thái Anh 17 tuổi - Một Cô gái vẫn còn trong trắng , là một Omega nhưng khác một chút rằng cô không giống với những Omega bình thường , là một dạng dị biến tính tình khá ương bướng và mạnh mẽ , ít trải qua kì Động Dục .Chúc mn đọc truyện vui vẻ !…
Người ta nói tình đầu khó phai , tôi không nghĩ vậy . Bởi trong suốt những năm qua tôi đã quên , đã quên đi dáng vẻ thanh tú năm ấy , quên đi giọng nói trong veo của cậu , quên đi từng chuyện nằm lòng thuở xưa . Đến cả cái tên lâu ngày không thốt ra , không ai nhắc , trôi vào dĩ vãng .Chỉ còn một chấp niệm , chấp niệm đã phó mặc . Ròng rã 6 năm , liên tục mơ thấy một người - Lưu Sơ Tình . Hôm nay , ngày mai liệu còn có thể gặp cậu ?Hay Yểu Lạc Hà đây cũng đã trôi về dĩ vãng .[ pose là chiều , tên là ngày - thực ra là ý đồ t đó , không phải nhầm đâu 🥹 ]…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Nếu bản thân các bạn tự cảm thấy tình cảm thầy trò không có gì sai thì hãy thử đọc bộ truyện này. Câu chuyện dựa vào chính cuộc sống của tác giả tạo thành. Những tình cảm chân thành nhất của cô học trò nhỏ Doãn Vy dành cho người thầy Trần Nguyên của mình nhưng rất tiếc họ có duyên nhưng không phận. Cuộc sống xô đẩy để họ gặp nhau nhưng rồi lại đẩy họ ra xa để rồi chỉ còn lại hai trái tim đau đớn.…
Một câu chuyện thường ngày của một thanh niên ở thế kỉ 21.…