Cô đã dùng hết cả tuổi thanh xuân củamình chỉ vì anh.Bao nhiêu lời thề non hẹn biển năm xưa, liệu anh còn nhớ bấy nhiêu?Lúc cô chấp nhận từ bỏ sự thật đau lòngđấy, anh quay trở lại, nhưng không phải vì cô....Liệu tình cảm đã xa cách có hàn gắn lạiđược như những phút ban đầu? Liệu anh có nhận ra, cô đã vì anh mà hi sinh bao điều?Liệu anh còn nhớ, lời hẹn ước đấy....?Dưới cơn mưa, tất cả sự thật sẽ được sáng tỏ.........................................................Đây là truyện mình tự sáng tác, nếu có sai sót gì xin mọi người góp ý ạ <333…
Ái Nàng Ngàn Năm là ngoại truyện cổ đại của bộ truyện Trung học mỹ nam thuộc fanfic BTSNgười đọc chưa từng đọc Trung học mỹ nam vẫn có thể theo dõi trọn vẹn nội dung.…
Đôi lời nhắn với mọi người:. Thứ nhất, vì là thể fanfic, đặc biệt là nam x nam, nên bạn nào không thích có thể click back hoặc next ạ. Thứ hai, mình mới hành văn nên không thể không tránh khỏi những thiếu sót. trong quá trình đọc, nếu các bạn thấy ổn thì hãy cmt và yêu thích tác phẩm của mình nhé. Còn nếu có chỗ nào sai sót, mình mong mọi người sẽ cmt góp ý chân thành ạ umm, tạm thời là như vậy* À hiện tại máy mình đang trong quá trình tu bổ (nói trắng ra là hư rồi, vẫn đang sửa:))) nên mình không thể des bìa truyện được. Vì thế bìa truyện làm đỡ, hơi phèn một chút :V. Ngay cả tên fic mình cũng để tạm thời (nói chung tất cả cái gì ở đây cũng tạm thời :v). Mình sẽ đi tìm thử còn ai để tên giống mình không. Nếu không thì mình không phải đổi . Còn nếu có thì, hmm suy nghĩ lại =)))Cảm ơn mọi người đã nghe dòng tâm sự nhảm nhí này của mình luvv----------------------------------------------------------------------------------- Thanh Xuân Vườn Trường: học hơi bá thụ x học khá tra công :)))Văn án: "Xán Liệt! Muốn thử cùng một chỗ với tớ không?""Được"…
Mười năm trước, trong căn phòng tối cũ kỹ, một lời hứa trẻ thơ đã được định ước qua viên kẹo socola bạc hà và sợi dây chuyền cỏ bốn lá lấp lánh.Mười năm sau, tại ban công lộng lẫy của khách sạn Ritz giữa lòng London hoa lệ, họ gặp lại nhưng không nhận ra nhau. Giờ đây, cô bé nhút nhát năm nào đã trở thành một Hiểu Thần sắc sảo, lạnh lùng, còn cậu bé năm ấy đã là một Cẩm Minh thâm trầm, khó đoán. Giữa những toan tính của giới hào môn và những bí mật chưa lời giải, liệu mùi hương bạc hà quen thuộc có thể đưa họ trở về bên nhau?Đôi lời từ tác giả:Đây là đứa con tinh thần đầu tiên mình viết, gửi gắm rất nhiều tâm tư vào từng chương bản thảo. Vì là lần đầu cầm bút, mình rất mong được mọi người ủng hộ cũng như góp ý nhận xét nhẹ nhàng với mình một chút để truyện ngày càng hoàn thiện hơn.Truyện vẫn đang trong quá trình hoàn thành, mọi người có thể nhấn Theo dõi mình nếu thấy "hợp gu" và cùng chờ đợi những phần tiếp theo nhen! Cảm ơn mọi người nhiều nhaaaa~…
!!MONG CÁC ĐỘC GIẢ KHÔNG LẤY TRUYỆN!!!!BẠCH THIÊN X THANH MINH ONLY!!Đây là lần đầu tiên tác giả viết truyện và lý do viết là hứng thì làm:>Thời gian đăng truyện là tùy theo việc tác giả có ý tưởng và rảnh để làm khôn;-;Nhưng mình vẫn sẽ cố nếu các bạn ủng hộ!…
Gia tộc - Thương trường - Quyền lực.Âm mưu - Bí mật.Đời cha yêu sai, đời con gánh đủ.Lệ Thành và Niên Luân từng là cặp công tử ăn chơi khét tiếng, tiêu tiền như nước, phong lưu phóng túng không ai sánh. Trong một đêm rượu và thuốc, họ vượt qua ranh giới, tìm thấy nơi nhau một tình yêu vừa kịch liệt vừa tuyệt vọng. Nhưng phía sau là hai gia tộc khổng lồ, là định mệnh của những người thừa kế duy nhất. Họ buộc phải rời xa.Lệ Thành liên hôn để giữ lấy quyền lực. Niên Luân trở về tiếp quản công ty, cố gắng tìm kiếm hạnh phúc mới. Thế nhưng một âm mưu bẩn thỉu đã khiến anh rơi vào bi kịch: bị hãm hại, mất tất cả, thậm chí có một đứa con ngoài ý muốn.Để bảo vệ bản thân, anh chọn cách đánh đổi - đặt con mình dưới mái nhà Lệ gia, che giấu bằng một khế ước lạnh lùng:"Tôi có thể ngủ với cậu. Nhưng cậu phải hứa, con tôi sẽ được bước vào Lệ gia, trở thành nhị thiếu gia, là anh em song sinh với Lệ Nam Hành. Bí mật này, chỉ hai ta được phép biết."Một bí mật bị chôn vùi.Một cuộc đời bắt đầu từ sự dối trá. Và khi cặp song sinh lớn lên, sự thật từng lớp dần bị lật mở. Những tội lỗi, ích kỷ và tham lam của đời trước, cuối cùng, đổ xuống số phận của những đứa con.…
An Nhiên - sinh viên năm cuối mê chơi và ghét drama, chỉ muốn tốt nghiệp êm xuôi.Hoàng Minh - trưởng phòng bận rộn, mặt lạnh hơn điều hòa, vô tình "ủi" hỏng chiếc laptop quý hơn mạng người của cô.Đáng lẽ chỉ là tai nạn, ai ngờ kéo theo hợp đồng "giả làm người yêu", ra mắt hai bên gia đình, thậm chí còn... thính tung mù trời.Giữa những lần cà khịa, những cuộc trò chuyện khuya muộn và vài pha rung động không rõ nguồn gốc, An Nhiên nhận ra:Đôi khi, tình yêu đến nhẹ như một cái chạm - nhưng hậu quả thì không hề nhẹ tí nào.…
📌 MÔ TẢ TRUYỆN - "Nếu kiếp sau vẫn là anh"💔 Một mối tình kéo dài suốt 1000 năm.Mười lần gặp là mười lần chia ly.Mỗi lần cô chết đi, là một mảnh ký ức anh giữ lại.⚔️ *Từ kiếp chiến tranh đẫm máu, cô bé hét lên giữa làn đạn:> "Cậu phải sống thật tốt! Hẹn cậu... kiếp sau..."*⏳ Sợi chỉ đỏ luân hồi cứ siết chặt hai người lại với nhau,để rồi mỗi kiếp, cô đều ra đi trước.Anh chẳng còn ai ngoài cô, chỉ biết ôm tro cốt sống lặng lẽ 🩶 Và rồi, ở kiếp thứ mười, định mệnh có cho họ được trọn vẹn...?---…
Athanisa Evelyn Gilbert là công nương của đế quốc Soreria nổi tiếng vì được công tước yêu thương chiều chuộng đồng thời cũng là người kế vị gia tộc Gilbert.Cha cô là công tước Christant Gabel Gilbert là kiếm sĩ đồng thời cũng là người có thần lực mạnh nhất ông ấy luôn trung thành với hoàng thất và cũng là người được hoàng đế tin tưởng.Vào năm cô 3 tuổi mẹ cô đã mất vì căn bệnh Intalent,sau việc đó thế lực của công tước đã suy yếu nhiều người đã có ý định lật đổ công tước,trải qua vụ việc đó năm cô 12tuổi cha cô lại mắc phải căn bệnh đó nhiều người đã cố gắng giết tôi và cha...may mắn có hoàng thái tử đã giúp chúng tôi . Tác giả:_Ngoc Anh_ Bìa :tự sáng tác…
Làm học sinh ghét nhất là gì? Nhất là đối với học sinh lười. Đương nhiên là... quá đơn giản, chính là học. Sao phải học nhiều như vậy khi có phải ai cũng cần những kiến thức này đâu? Thật nhàm chán! Mọi thứ xung quanh cũng chán nản, tất cả cũng chỉ là lặp đi lặp lại. Nhưng nếu bạn chịu để ý kĩ hơn một chút, bạn sẽ thấy đôi khi mọi thứ cũng không nhạt nhẽo như thế.…