Niềm Vui Mỗi Ngày
Niềm vui mỗi ngày…
[ Tống ] Ba Mắt Đỏ
Heishiga Mashi đã chết. Ấy là sự thật, nhưng không hẳn, vì vốn dĩ chỉ có nửa em chết đi thôi mà.Là nửa Heishiga Mashi đã chết và nửa Heishiga Mashi đang dần bị nhúng chàm bởi kẻ đã giết "mình".Hoặc Heishiga Mashi chết lần nữa, hoặc Agou chết, Mashi sẽ thật sự chết theo đúng nghĩa của nó.___________________Truyện chuyển thể từ truyện chat bên M@ng@t••n (giấu tên) với tựa đề "Ba Mắt Đỏ". Truyện 100% của tui và lý do là vì tui muốn truyện có kết cấu chặt chẽ hơn, tạo bí ẩn nhiều hơn (với mấy bạn chưa đọc phần "Asol" ở bển hihi).Tóm lại, nó sẽ là một tác phẩm giống mà cũng không giống với bản gốc, nhưng tuyệt đối sẽ ổn hơn so với bản gốc.…
[BNHA] Ta mới là Vua Nổ!!
Katsuki Bakugo, với cái thế kiêu ngạo và năng lực bộc phá, cậu ta tự tin rằng nắm chắc vị trí số 1. Ít nhất là cho đến khi...."Con nhãi ranh này, có quirk giống tao.""Đúng đó,nhưng tốt gấp bội lần.."…
Phía trên của tấm Bản đồ
Hai bên vương quốc Gió là biển. Phía bắc của vương quốc Gió là một nơi bí ẩn và hiểm nguy. Suốt hơn 100 năm lịch sử của vương quốc, con người chưa thể vẽ thành công tấm bản đồ về phía Bắc nước này. Điều gì đã ngăn chặn con người nơi đây tiến lên phía trên của tấm bản đồ? Cuộc phiêu lưu đầy những điều kì thú của Seally sẽ giải đáp tất cả.…
Bên Dưới Lồng Ngực Là Một Mùa Đông
Ba năm trước, họ rời khỏi nhau trong im lặng.Ba năm sau, anh nằm trên bàn cấp cứu của cô - với bộ cảnh phục còn nhuốm mùi khói súng.Cô là bác sĩ.Anh là cảnh sát.Họ từng yêu.Chỉ là không ai đủ dũng cảm để giữ lại.Có những vết thương có thể khâu lại.Nhưng bên dưới lồng ngực, vẫn là một mùa đông chưa từng tan.…
Nhà tôi
Xoay quoanh về ngôi nhà tôi…
Design + Quotes
Do team tự sáng tạo…
[Đoản](Ngược)Hồi Ức Bị Lãng Quên
Đọc đi (¬_¬)ノ「(゚ペ)…
Tổng tài..tên lưu manh
Um...um....ư...…
choran | không đau nữa rồi
"là anh mất em."…
Thanh Mai Trúc Mã Thật Tốt
Mặc trên người bộ đồng phục dành riêng cho lễ tốt nghiệp tay tôi nắm chặt chiếc nón không buông. Dần dà đôi mắt ũ rũ chợt lóe lên một tia sáng. Một chàng trai tuấn tú mặc trên người bộ đồ giống tôi nhưng trên môi anh là nụ cười nhẹ. Không sáng rực như ánh mặt trời nhưng lại ấm áp đến lạ.Từ đằng sau một bàn tay ôm lấy tay anh, trên tay cô gái nọ còn cầm theo bộ bó hoa hồng đỏ rực tựa như đây là lễ đường. Mà họ là người hạnh phúc nhất, cô dâu chú rể. Nụ cười mới nhoẻn lên trên môi tôi đông lại. Tôi cảm nhận được ấm áp nơi đáy mắt tôi cũng dần tan đi, chỉ còn lại lạnh lẽo. Tởm thật!Thân là một người chị, lại đi tơ tưởng vị hôn phu của em gái mình. Dù chưa có bất kì thứ gì định đoạt nhưng ai ai cũng biết. Họ là thanh mai trúc mã, họ bên nhau từ nhỏ, họ cùng nhau lớn lên, họ cùng nhau tốt nghiệp, họ cùng nhau kết thúc cuộc sống học sinh tươi đẹp, họ...cùng nhau làm vô cùng nhiều thứ. Nhiều đến mức tôi không nhớ nổi và cũng chẳng đếm được trên bàn tay....…
Việt Bắc
Tác giả : Tố Hữucòn gì không nhỉ? Hmmm..hết gòi, tự tìm đi má ><…







