Cậu ấy bình yên bước vào tuổi 16 chưa chín chắn của tôi nhẹ nhàng như một cơn gió. Rồi cứ thế, tôi ngây ngốc ngủ quên trong ngọn gió đầu mùa ấy.Câu chuyện tuổi trẻ nhẹ nhàng, nhưng cũng không kém phần hấp dẫn."Những tình cảm này hay cứ giữ lại trong lòng, lấp lững mập mờ nhiều khi lại là khoảng thời gian hạnh phúc nhất."-Diệp Lục.-Vote, ủng hộ cho tớ nhéee❤️-Rất cần cmt của các bạn <3 ----------------------Tác giả: SimmYuYu*Truyện chỉ được đăng duy nhất ở Wattpad (@SimmYuYu)…
Là một sinh viên nổi tiếng trên mạng, Mục Noãn Tô nổi tiếng không phải vì vẻ đẹp mà là vì tiền của cô.Càng làm người khác thích hơn chính là, cô không chỉ có tiền mà còn hào phóng nữa.Chỉ cần cô vui vẻ, mặc kệ đồ vật đó đắt tiền như thế nào cũng có thể tặng đi.Trong mắt người hâm mộ, cô là một tiểu tiên nữ độc thân bốc đồng lại nhiều tiền.Nhưng không ai biết rằng, ngày sinh nhật 20 tuổi cô đã bị người ta xách đến cục dân chính lĩnh giấy.Một năm qua, cô làm trời làm đất chờ ngày Hoắc Chi Châu ly hôn mình.Thỏa thuận ly hôn còn chưa đến, ngược lại cô đã cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống chim hoàng yến này.Một ngày nọ, Mục Noãn Tô lấy cớ trường học có hoạt động, nhắn tin rồi trốn đi nơi khác.Khi vừa ngâm nga một bài hát vừa mở cửa phòng khách sạn, chân cô mềm nhũn.Hoắc Chi Châu vẻ mặt âm trầm đứng bên cạnh giường: "Bé cưng, anh đối với em còn chưa đủ tốt sao? Cứ như vậy muốn rời khỏi anh?"Mục Noãn Tô hoảng hốt lắc đầu nhìn cái giường đến phát run: "Không... không có."Hoắc Chi Châu đưa tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của cô: "Sợ anh?"Mục Noãn Tô gật đầu, hy vọng anh có thể nhẹ nhàng một chút.Hoắc Chi Châu cúi đầu hôn lên môi cô, mạnh mẽ lại lưu luyến: "Đừng sợ, chỉ cần em không rời xa anh, muốn thứ gì anh đều cho em."Trong mắt người khác, Hoắc Chi Châu là một tồn tại gần như hoàn hảo. Anh không chỉ tuổi trẻ tài cao, năng lực xuất chúng, bề ngoài cũng không thể bắt bẻ.Đồi với phụ nữ mà nói, khuyết điểm duy nhất của Hoắc Chi Châu, đại khái chính là chiếc nhẫn vô d…
Tôi bảo Mr.Q"May mà em thông minh, mỗi lần anh đi qua lớp em là em lại xin đi xin sĩ số rồi tiện thể theo gót anh đi cùng lên trên tầng với anh luôn, may mà em thông minh, đăng ký ăn bán trú ở trường để có thể bám theo anh về nhà anh dễ dàng hơn, may mà em thông minh, tham gia siêu nhiều hoạt động để anh còn chú ý và biết em là ai rồi em còn cố ý viết cả confession nói dối mình đang yêu nhau để giết chết tư tưởng loi nhoi của bọn con gái, hì hì" xong còn bổ sung một câu "may có sự thông minh của em mà giờ mình mới được ở bên nhau! "Tôi nói với giọng điệu đầy tự hào, chả hiểu sao hắn lại nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực rằng cô có bị ngốc không vậy, Mr.Q khe thở dài rồi nói"Ừ em thì thông minh rồi, mất công anh cố tình đi đường vòng loằng ngoằng để đi qua lớp em cho em nhìn thấy, trưa thì ngồi đợi gần một tiếng rồi lại đi đường vòng để đi qua khu kí túc các em, căn giờ đợi em ăn xong mới cố ý xuất hiện trước mắt em, rồi cả việc thanh niên cao 1m86 đòi ngồi hàng ghế đầu để khi em biểu diễn trên sân khấu thì có thể để ý anh rõ hơn, còn về vụ confession thì anh cố ý duyệt bài để chiều theo như nguyện ý của em, đồng thời giết chết tư tưởng loi nhoi của mấy đứa con trai luôn." Nói xong hắn còn chẹp chẹp miệng "nếu không có anh, sao mà em thông minh được cơ chứ." Hắn nói những lời này mà sắc mặt không hề thay đổi, chỉ có tinh thần của tôi là thổn thức lên xuống theo từng nhịp điệu lời nói của hắn, mồ hôi tuôn ra như tắm suối. Cái này là tôi bị hắn lừa sao? Đúng hay không, mời theo dõi truyện để biết thêm chi ti…
Thông tin truyệnTên truyện: Mùa Hạ Gọi Tên CậuTác giả: Thanh Tuyền Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hài hước, HENhân vật chính: Thanh Tuyền × Trần Minh Phong✨ Giới thiệu truyệnThanh xuân là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người.Năm ấy, Thanh Tuyền gặp Trần Minh Phong - chàng học bá cao1m87 nổi tiếng khắp trường.Một người dịu dàng như ánh nắng đầu hè.Một người lạnh lùng như cơn gió cuối thu.Từ những lần vô tình chạm mặt đến những rung động đầu đời, họ cùng viết nên câu chuyện tuổi trẻ của riêng mình.Có tiếng ve, có sân trường, có những bí mật chưa từng được nói thành lời.Và có một người khiến cả thanh xuân trở nên đặc biệt.…
Tình yêu học đường luôn là tình cảm trong sáng và đẹp nhất tớ dành cho cậu. Không chỉ đơn thuần là yêu, mà còn hơn thế nữa. Những kí ức, khoảng khắc có cậu tớ điều khắc ghi trong lòng. Từ bao lần gặp mặt thì giờ đây tớ muốn có thể cùng cậu sánh bước bên nhau. Cùng nhau trải qua những khung cảnh khác trong cuộc đời. Vì vậy đây sẽ là lời bày tỏ với sự hy vọng và mong rằng tình yêu với cậu sẽ may mắn mỉm cười.Tui vã Ohmnanon và bạn cũng thế:DMỗi tình huống, khung cảnh, hành động, địa điểm, nội dung đều là trí tưởng tượng của tác giả. Không liên quan, không có thật về hai anh nhà. Nếu thấy hay và hợp gu thì bạn ủng hộ tụi nhé 😊😊😊…
Biển Nam vào mùa nắng luôn mang một mùi rất riêng.Là mùi nước mặn theo từng đợt sóng bạc đầu ngoài khơi. Là mùi cá tươi nơi bến ghe mỗi buổi tinh mơ. Là mùi lưới cũ hong trước sân nhà dưới cái nắng gắt của miền biển.Khải lớn lên giữa những điều bình dị ấy.Tuổi thơ của cậu là những ngày chân trần chạy dài trên bãi cát, là tiếng ghe máy vang vọng mỗi buổi sớm, là những mùa biển động cùng người dân làng chài nhỏ ven biển Nam Bộ.Rồi một ngày, cậu gặp Thuỷ.Một cô gái ít nói, lạnh lùng như mặt biển chiều nhưng lại âm thầm bước vào cuộc đời Khải từ lúc cả hai chỉ mới mười tuổi.Từ những lần đi học chung dưới cơn mưa biển, những buổi chiều vá lưới trước hiên nhà, cho tới những năm tháng trưởng thành đầy lặng lẽ...Tình cảm của Khải dành cho Thuỷ cũng lớn dần như con sóng ngoài khơi xa.Êm đềm.Dai dẳng.Và sâu đến mức chẳng thể gọi thành tên.…
Tác giả: Nhan ÔnThanh xuân vườn trườngPhỏng vấn hội học sinh. Một tiểu muội mới vào trường mềm mềm ngọt ngọt tuyên bố thích học trưởng Hứa Hành Niên. Mọi người giật mình nhìn về phía anh ta. Anh ấy không thèm để ý xoay đầu bút, ngoảnh mặt làm ngơ.Đến nửa tháng sau, có người nhìn thấy Hứa Hành Niên mạnh mẽ bế tiểu muội ép vào trong ngực, tiểu muội muội tức giận khua chân múa tay, kêu:" Hứa Hành Niên, anh là đồ khốn."Cả trường đều đồn thổi tiểu muội theo đuổi học thần cao lãnh. Sau đó nữa, ngày sinh nhật của Hứa Hành Niên, bạn học cùng lớp chạy đến nhà cậu ta , muốn tạo cho cậu ta niềm vui bất ngờ. Kết quả thấy tiểu muội ăn mặc không chỉnh tề đè Hứa Hành Niên trên ghế sô pha. Mọi người: "????????"Mọi người: "Hai người ở chung?"Hứa Hành Niên nhấc mi mắt, đem cái đầu nhỏ cô gái đang mặt đỏ tai hồng ấn vào lồng ngực, vân đạm phong khinh mở miệng:" Đính hôn từ nhỏ."Câu chuyện là những ngày dài cho chó ăn của nam nữ chính. Nhân vật chính: Đường Ôn, Hứa Hành Niên…
Chiếc ô hướng về phía người con trai ấy Cũng là lúc bánh răng vận mệnh giữa chúng ta đã bắt đầu xoay chuyểnLà lúc mở đầu cho một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của hai chúng ta trên con đường đi tới tương lai tươi sáng Là lúc mối tình thời thiếu niên bắt đầu chớm nở như những bông hoa đầu mùa xuânVà là lúc chúng ta tìm được ĐINH MỆNH của đời mình.. -Đường đắng-Người sáng tác:đường đắngNgày đăng:18/5/2024ngày bắt đầu:?/?/2024ngày kết thúc:?/?/?Đón xem hành trình trưởng thành của các nhân vật trong "Ghi lại mối tình thiếu thời"Chúc mn đọc truyện vui vẻ nhé!!!!!🥰🥰…
Thời thanh xuân là một viễn cảnh đẹp đẽ nhất của đời người. Khoảnh khắc mà bên trong chúng ta được bừng lên năng lượng của tuổi trẻ. Nhưng như một thước phim, chúng tiếp tục cho bạn xem những khung cảnh khác sau đó, chúng sẽ không bao giờ dừng lại để bạn có thể ở mãi trong một viễn cảnh đó, để bạn chìm đắm trong hạnh phúc...…
Người ta nói mối tình đầu hệt như màu lá đã úa tàn nhạt nhòa, có người quyến luyến giấc mộng xưa cũ khi từng ngủ gật trên bàn học thân thương. Là vài nét vẽ nguệch ngoạc in trong trang giấy, là vài lần trộm nhớ viết tên người mình thầm thương lên chiếc bàn quen thuộc.Thời thanh xuân như một cơn gió mới, dịu dàng phơn phớt chiếc thơm nồng của tuổi xuân xanh. Là đôi ba lời hò hẹn chưa dám ngỏ, là mối tình đơn phương đã giấu giếm ba năm dài.Minh Luân thương nhớ lắm! Thương mái tóc đã dài đến chấm eo. Đã tương tư hoài kể từ cơn mưa đầu mùa thu ấy, là nàng thiếu nữ bây giờ độ tuổi đã đơm bông.Ba năm! Chưa bao giờ cậu dừng nhung nhớ cái tên Nguyễn Ngọc Băng đã dịu dàng gửi gắm cho con tim đã lâu chưa thấy nắng ấm."Mình thương Băng! Chưa bao giờ là ngừng thương nhớ."…
Tác giả: Linh mộc mộcThể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt sủng, hóm hỉnh, chữa lành, có chút trầm lắng.Bối cảnh: Lớp 8A2 tinh nghịch và góc bàn cuối cạnh cửa sổ.Mọi chuyện bắt đầu sau một trận sốt siêu vi tai quái kéo dài năm ngày. Khi Thanh Tuệ An quay trở lại lớp 8A2, cô bàng hoàng nhận ra "giang sơn" tự do - chiếc bàn đôi ở góc cuối cạnh cửa sổ của mình - bỗng chốc bị một kẻ lạ mặt chiếm đóng. Người đó là Hoàng Duy Anh, một cậu học sinh mới chuyển trường, sở hữu góc nghiêng hoàn hảo, mùi hương gỗ tuyết tùng thanh mát nhưng tính cách lại siêu cấp lười biếng, bất cần đời.Tuệ An là một "máy cày điểm số", còn Duy Anh lại là một thiên tài lập dị, biết làm bài nhưng... không thèm làm, sẵn sàng nhận con điểm 5 chỉ vì lười viết lời giải. Định mệnh đưa đẩy khi thầy chủ nhiệm giao nhiệm vụ cho Tuệ An phải kèm cặp, "huấn luyện" trùm lười bắt kịp tiến độ.Hai con người, hai cá tính hoàn toàn trái ngược, giống như hai đường thẳng song song không một điểm chung. Thế nhưng, qua những buổi ép chép bài, chiếc bánh mousse dâu tây ngọt ngào, sơ đồ hình vẽ phụ cứu nguy trong phòng thi, và cả những mẩu giấy chúc mừng giấu dưới hộc bàn gỗ... hai đường thẳng ấy đã âm thầm rẽ hướng, đan vào nhau giữa những năm tháng tuổi mười bốn rực rỡ nhất.Tác phẩm "Khi Hai Đường Thẳng Song Song Rẽ Hướng" thuộc quyền sở hữu trí tuệ hoàn toàn và độc quyền của tác giả.Vui lòng KHÔNG CHUYỂN VER (thay đổi tên nhân vật), KHÔNG RE-UP (đăng tải lại) tác phẩm này lên bất kỳ nền tảng nào khác…
"Vũ Gia Khang, mày là chấp niệm lớn nhất cuộc đời tao" _ Cao Mai AnhNhững năm đó, cuộc đời Gia Khang tẻ nhạt lắm. Nhưng Mai Anh chính là tia sáng của cuộc đời Gia Khang. Mang đến cho người ta cảm giác tích cực và chữa lành.Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, cho dù bạn bị cảm nặng vì cái lạnh, bạn cũng muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Những năm tháng cấp 3 ngắn ngủi lắm, chỉ cần qua đi 1000 ngày nắng, ta lại kết thúc năm tháng tuổi trẻ ngây ngô thuần khiết như đóa bồ công anh ấy. Gió nhẹ lây qua từng dãy lớp học cũ, nơi chiều tàn có chút vấn vương.Ở ngăn bàn có cuốn truyện đang đọc dang dở. À thì ra là tình yêu tuổi mười bảy!Tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Là những năm tháng cuồng nhiệt của những câu cậu học trò đang tập đổi mình trưởng thành hơn. Sẽ có những giây phút tinh nghịch, những người bạn ta không thể quên, nhưng kí ức đẹp dưới sân trường. Là những tâm tình vu vơ mà không thể nào thổ lộ được. Câu truyện xoay quanh về một nhóm bạn thân 5 người. Cao Mai Anh - Vũ Gia Khang - Lâm Minh Khôi - Đỗ Hoàng Bảo - Lê Gia Hân. Họ đều là những người mang trong mình ưu điểm và khuyết điểm khác nhau. Chính vì thế nên họ luôn là một phần không thể thiếu trong thanh xuân của mỗi người. Một cô gái theo đuổi bạn học của mình hơn 3 năm, gặp nhiều thử thách khiến cô có ý định lùi bước. Nhưng vì chấp niệm quá lớn khiến không một ai có thể thay thế người ấy được. Những năm tháng cấp 3 ngây ngô, tinh nghịch và chuyện tình cảm đôi lứa sẽ được gói gọn ở cái gọi là trạm hồi ức…
Màu xanh là của bầu trời hay đại dương?Bảo Trung - một chấp niệm mà cô luôn cố gắng theo đuổi, cố gắng để chạm tới có được. Nhưng ngày cậu thổ lộ với cô, cô đã dứt khoát từ chối. Còn Hải Phong - một cơn gió thanh xuân mùa hạ tươi mát thổi vào tâm hồn cô nhưng rồi cô cũng không thể níu giữ nó riêng cho mình.... Liệu rồi điều gì sẽ đến với Vân Hạ, ai sẽ là người trả lời cho câu hỏi của cô ấy " Bầu trời hay là đại dương bao la hơn?"…
Cố Nghi Dung vì quá mệt mỏi và tuyệt vọng với cuộc sống hiện tại của bản thân nên đã gieo mình xuống biển tự sát.Tưởng chừng cô sẽ chết đi không một ai nhớ đến, dần hoá hư vô dưới lòng đại dương vô tận...Thế nhưng bất ngờ, cô phát hiện mình đã ngược dòng thời gian trở lại năm 17 tuổi.Tại đây cô gặp lại Vương Ngụy Triết, cậu chàng không để lại ấn tượng gì cho cô thời Trung Học. Hai người vô tình liên kết với nhau bởi một số chuyện kì lạ. Anh, không biết vô tình hay hữu ý, đã từng bước thay đổi tương lai của cô.Đây còn là câu chuyện về tình bạn, tình yêu tuổi trẻ của 5 con người Cố Nghi Dung - Vương Ngụy Triết - Trần Phong - Mặc Hoàn Châu - Trình Hàn LâmHọ đều là những đứa trẻ đuổi theo những vì sao, nương tựa vào nhau mà trưởng thành.…
Khi cuộc đời bị đẩy xuống vực thẳm, nỗi ám ảnh vây lấy, nỗi tuyệt vọng trực trào nơi con tim, tâm trạng u uất nặng nề. Nhiều lần cậu thắc mắc: "Ý nghiã cuộc sống này là gì?Liệu cậu còn gì để lưu luyến nó?".Cậu nghĩ, cuộc sống này thật sự phải kết thúc tại đây, bao nhiêu dây dứt rồi sẽ im lìm nhường chỗ cho sự mất mát.Cô ấy xuất hiện, ánh mặt trờI nhỏ đời cậu, kéo cậu ra khỏi cơn hoảng loạn, cuộc sống của cậu thay đổi dần. Cậu tự thắc mắc:"Lẽ nào mình thích cậu ấy?"Ánh Dương bộc bạch:"Cậu là ánh sáng của đời tớ", "Cậu luôn đặc biệt với tớ", "Cậu phải là của tớ".Thôi thì hãy cứ sống tiếp đi đã, vì giờ đây cậu đã biết. được ý nghĩa cuộc đời là gì rồi.…
-- Mối tình đầu nó dại như vậy đấy.. thời gian trôi qua nhìn lại thì hối tiếc nhưng cũng như vậy mà giúp em và anh được gặp nhau----Thể loại: truyện teen, thanh xuân, truyện ngắn "Cậu có biết mùa hạ thoáng qua như cơn mưa rào, mùa đông kết thúc bằng những cơn gió rét buốt. Như thể 3 năm cấp 3 này chớp nhoáng như một tia chớp, chỉ còn cậu và tôi cùng bước trên con đường này, vậy sao ta lại không cùng nắm tay nhau đi qua hết chặng đường này. "…
"Thời đi học, ai trong chúng ta cũng đã từng có những khoảnh khắc rung động đầu đời, khẽ chạm vào trái tim non nớt đầy rung cảm với một ai đó. Nhưng ở cái tuổi không còn nhỏ để ngây ngô, cũng chưa đủ lớn để hiểu được lòng mình. Mọi thứ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay vụng trộm đầy rụt rè, những ánh mắt nhìn nhau rồi vội lảng đi. Hay những cái ôm bất chợt, nghĩ mình đã ôm được cả thế giới vào lòng.Tất cả nhẹ nhàng như ánh nắng đầu hạ, mong manh, thoáng nhẹ qua. Nhưng đủ khiến chúng ta nhớ mãi về sau"Written by Kình Lạc.…
Trích đoạn:Trong cái buổi hoàng hôn ấy, khi ánh chiều tà phủ lên bóng hình của hai người. Nguyên An từng bước đi về phía Gia Nghi, không cần nói cô cũng biết giờ mình trông thảm hại như thế nào với bộ váy trắng bị dính đầy đất, khuôn mặt tèm lem nước mắt, cảm xúc trong lòng thì bức bối khó nói. Gia Nghi khẽ ngước mắt nhìn khuôn mặt của anh giờ đây đã hiện ngay trước mắt mình, anh nâng tay lên lau đi những giọt nước còn vương nơi khóe mắt của cô. Gia Nghi chẳng biết làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh lau nước mắt cho mình, đến khi bản thân được vây quanh bởi một lớp ấm áp cô dường như mới choàng tỉnh. Nguyên An ôm lấy Gia Nghi vào lòng, hai tay anh vòng qua eo cô, đầu anh nhẹ nhàng gục nơi hõm cổ cô. Gia Nghi có thể cảm nhận những hơi thở nóng rực của anh đang phả vào cổ mình. "Anh chờ em mà, vốn dĩ vẫn luôn chờ."_ Thể loại: nhẹ nhàng, điền văn, hiện đại, song xử. TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD, KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.Bìa: edit by @-Allunar-…
Khi người không còn hào hứng mỗi buổi đêm về, khi nỗi buồn người ấp ủ đủ để tạo thành một bức tranh thủy mặc, khi cảm xúc rối như tơ hồng vò nát, và khi chính người còn chẳng biết, rằng người đang nhớ ai...Viết cho một tâm hồn sắp sửa tàn lụiViết cho thứ xúc cảm chẳng thể nói thành lờiViết cho một nỗi dai dẳng chẳng gọi thành tên...Đây giống như nhật kí của tác giả...…