Có một hôn ước từ thời tổ tiên của 2 gia tộc Uchiha và Haruno. Do thời tổ tiên xảy ra một số chuyện nên sau này thời con, cháu phải thực hiện. Uchiha Sasuke là nhị thiếu gia của tộc Uchiha. Haruno Sakura là một tiểu thư của tộc Haruno tuy là tiểu thư nhưng nó không kiêu ngạo giống các tiểu thư khác. Nhưng một hôm vào ngày sinh nhật của nó từ đâu một căn bệnh trong người nó.... Nếu muốn biết thêm mời các bạn đến với câu chuyện mang tên Cảm ơn anh Sasuke-kun. Em xin lỗi! Tạm biệt anh.…
Warning: 18+, bé trai x khọm già, bi x sì trây, 20x30, từ ngữ thô tục và khác với tính cách nhân vật gốc Sơn ca từ miền xa xứ đã sải cánh bay về gốc đa nơi nghìn trùng viễn phương…
Tác giả: Nam Hề XuyênThể loại: Nguyên sang, hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, HETên Hán Việt: Lựu mang khiêu khiêu đường Ảnh bìa: YumiEditor: YumiSố chương: 79 chương chính văn + 11 chương ngoại truyệnNhân vật chính: Jeon Jungkook, Chou Tzuyu-TRUYỆN ĐƯỢC LÀM VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.-CÁM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ. CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ.…
Đường đường là vua của Đại Quyền, vậy mà Huyền Cơ bệ hạ lại phải lòng một kỹ nam ở chốn thanh lâu. Kỹ nam tính cách vô cùng gian xảo, không biết hắn đã dùng chiêu trò gì, lại có thể độc chiếm được sự sủng ái của bệ hạ. Nhưng hình như, thân phận của hắn không chỉ đơn giản như thế... Nhìn nam nhân đang ân cần giơ thìa cơm đến gần miệng mình, Huyền Cơ trong mắt nổi lửa giận, đưa tay hất bay thìa cơm sang một bên, nàng tức giận mà quát lớn. "Tề Dực, thân phận thật sự của ngươi là gì? Mộc Lang là chiến quốc đáng sợ như thế nào chứ, một kỹ nam không thể nào nắm trong tay binh phù điều khiển cấm quân của Mộc Lang!" "Bệ hạ nói đùa rồi, chỉ một binh phù nhỏ bé mà thôi, thứ ta thật sự muốn nắm trong tay là cả thiên hạ!" Tề Dực nhẹ nhàng nâng niu bàn tay nhỏ của Huyền Cơ, còn cẩn thận lấy khăn lau đi đồ ăn dính trên tay nàng, sau đó đưa lên môi nhẹ thơm một cái, miệng nở một nụ cười gian xảo "Và cả nàng".…
Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng (Phần II Mơ Tưởng Em Ấy Cũng Vô Dụng)Tác giả: Giai NhânThể loại: Đam mỹ, có HCon mèo nhỏ hai mươi mấy năm nay luôn ôm chặt cái đuôi lớn của mình ngụy trang rất cẩn thận. Ở trước mặt hắn thì điềm đạm ngoan ngoãn khi nào cũng bị người ngoài bắt nạt, nhưng ở sau lưng hắn lại thực chất là con sói đuôi lớn tâm cơ không chịu để thiệt thòi bất cứ điều gì, chỉ cần là đối tượng mơ mộng đến hắn đều sẽ vô tình loại bỏ không thương tiếc.…
Uhm.......Sở trường táu tuy là viết ngọt được, ngược được, SE,HE,...........đều được hết...Nhưng con au đều nhận được rất nhiều nhận xét về mình từ trong mạng xã hội lẫn ngoài đời là.......Mày lầy, nhây vãi beep! :vNên táu sẽ nhanh nhẩu viết một bộ truyện hài về phim táu thích nhất_yugioh! Cảnh báo: văng tục rất nhiều, có thể sẽ nhảm nên ai không thích làm ơn click back giùm!Ps: phần nối tiếp của bên fic ảnh trước :)…
Tử Đằng, cái tên không hề tồn tại trên bản đồ thế giới, một thị trấn xinh đẹp chìm đắm trong sắc hoa bốn mùa, một nơi có vẻ đẹp đan xen giữa cổ kính và hiện đại, giữa cái thực và cái ảo...Đến với thị trấn, những câu chuyện thần tiên khi còn bé được nghe kể đã không còn là hư không, những giấc mơ như muốn báo một tương lai xa vời nào đó, cảnh sắc thiên nhiên động lòng người kia cũng chỉ đang cố che giấu đi con rồng hung bạo đang yên giấc ngủ say...Và rồi những cư dân nơi đây, những con người từng sinh sống trên mảnh đất xinh đẹp này, dù có đi xa đến đâu, trước khi đến hồi tàn cận cũng phải về đây một lần, ôn lại những kí ức xưa...________________oOo________________Thiên Bình đưa tay chạm vào những cánh bướm chạy dọc theo bức tường, một thứ cảm xúc không tả thành lời trào dâng trong lòng khiến cô chực trào nước mắt.Trong bộ váy màu huyết dụ đầy kiêu sa và ngạo nghễ ấy, hòa cùng ánh lửa đỏ rực cả một góc trời, nàng công chúa ngã khuỵu xuống đất, trong đôi mắt xanh thẳm như đáy đại dương kia tràn ngập nỗi bi ai và đau thương vô tận.Có kiếp sau, cũng chỉ mong gặp lại một người...Cái gì gọi là yêu là hận, cầu không được, bỏ không đành!…
- Tuấn này...- Nếu một ngày, chúng ta không còn là thế giới của nhau...Nếu một ngày, hai ta không còn tay trong tay bên tô hủ tiếu thơm lừng mỗi tối trời khuya...Nếu một ngày, hai ta sẽ chẳng còn là gì của nhau...Nếu một ngày, em... không còn là duy nhất...Em hỏi anh, đôi tai chỉ còn lại tiếng thở của cả hai và tiếng gió vờn đùa với màng cửa sổ. _______________________________Author: Nở Nở…
Tên gốc: 系统今天抽风了吗Mới vừa vào Giang gia tiểu tiện trong đầu nhiều một cái thập phần phi đứng đắn lão phúc đặc vong tiện đồng nhân văn hệ thốngTác giả: Trong gió độc vũ ( không đăng lại ) [ 风中独舞(不转载) ]Nguồn: fengzhongduwuwx ( lofter )…
Thanh xuân là quãng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người, là hồi ức sống động không thể phai. Thanh xuân có vị mặn đắng hay ngọt ngào đều phụ thuộc vào chính câu chuyện mà bạn gác bút viết nên. Nhưng sau tất cả khi bất giác quay đầu lại, để lại trong ta nỗi tiếc nuối vì đã bỏ lỡ. Một chiếc fiction viết về cuộc sống thanh xuân vườn trường của bọn nhỏ, những hồi ức thật đẹp mà mãi về sau ai cũng muốn trân trọng. Độ dài: LongficThể loại: K+, lãng mạn, có một chút phi thực tếNếu bạn đã quyết định lọt hố fic này, thì hãy tôn trọng đứa con tinh thần của mình, đừng mang nó đi đâu và cảm ơn vì đã tin vào một người lười biếng như mình :3Cùng xếp gạch hóng nhé.10/07/2020 #Ri…
"Em yêu chị. Em không biết tình cảm này chớm nở từ khi nào và như thế nào, và em cũng không thể nhớ lần nào trong vài năm trở lại đây, em từ bỏ thứ tình cảm này", Seungwan thốt lên, những từ ngữ lăn ra khỏi vòm họng theo cách mà em chưa chuẩn bị trước.(Hoặc bài hát mà Seungwan đã cố gắng dành thời gian để hoàn thành trong thời gian điều trị phục hồi)Fic gốc : Give me one more night (then i'm ready)Au : Winterbreath…
Sau hôm ấy, Nga trở lại bãi sao, nhìn sóng biển tấp vào bờ cát trắng phau. Trên trời là trời sao, phía sông nước là sông sao và dưới chân nàng là bãi cao trần thế. Nga nhìn xuống chân mình. Nơi nàng đứng là dấu tích của hằng hà sa số những mảnh sao rơi xuống trần, là mồ chôn những dấu chân ước nguyện. Những đóa hoa nở rồi tàn trên sa mạc, chỉ có đá còn trơ mãi với thời gian. Nàng cứ tiếp tục bước về phía trước, bước hoài, bước mãi, ngoảnh lại chẳng thấy một ai.Đến đến đi đi, bao lớp người. Bao nhiêu ngôi sao đã sa xuống, bao nhiêu ánh sao đã lụi tàn. Vậy tại sao, tại sao chỉ riêng nàng vẫn kẹt lại bãi sao thuở ấy?…
http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=152608Convert by BếnVăn án:Trương Linh Linh xuyên thành thôn trưởng gia khuê nữ.Trương Linh Linh liền hôn ba lần, 'Không không không, xuyên đến sáu mươi niên đại ta là cự tuyệt !'Lại lần nữa trợn mắt thời điểm, nàng thành một cái quân nhân người nhà!Trương Linh Linh: "..."Vì đề cao kí chủ còn sống dẫn, hệ thống tặng không một cái không gian, Trương Linh Linh đặc biệt dè dặt cẩn trọng sử dụng, bằng vào trời sinh linh mẫn giác quan thứ sáu, ở nàng phá lệ cẩn thận trung nàng tránh khỏi một lần lại một lần người xấu âm mưu.Đặc vụ: Hôm nay kế hoạch lại thất bại , tức giận!Quân nhân: Ta thê tử lại hố đặc vụ một lần, ta cần phải nhường nàng biết không?Trương Linh Linh: Nỗ lực nuôi gà nuôi vịt, nuôi cá nuôi tôm trung, nàng muốn ăn cơm, mặc quần áo, trụ tân phòng... Gì, nàng hôm nay lại lại lại hố đặc vụ một lần, nàng thế nào không biết? (mộng bức mặt)Ghi chú: Đặc vụ đều là đi ra chọc so , không có lực phá hoại, không nên hỏi đặc vụ vì sao như vậy yếu, hết thảy đều là vì kịch tình giải trí.Nội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không làm ruộng văn hệ thống hiện đại mất quyền lựcTìm tòi chữ then chốt: Nhân vật chính: Trương Linh Linh ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Sáu mươi niên đại…
Nguồn: webtruyen.com Nàng được kế thừa tài sản từ trên trời rơi xuống...Tự nhiên biến thành đại phú bà (Nữ chủ nhân giàu có)... Ai ngờ, vị Tổng giám đốc từng bị nàng mắng kia... Lại là khách thê trọ! Chết thật! Di? Hắn nguyên ý làm cu ly (Người hầu) cho nàng? Vì nàng gặp chuyện bất bình mà ra tay cứu giúp. Còn nói muốn giới thiệu nơi làm việc cho nữ nhân thô lỗ như nàng? Âm hồn không tiêu tan hắn triền (Cuốn lấy, bám riết không rời )lấy nàng, dã vậy còn lớn tiếng cầu hôn! Dọa! Tiến triển có quá nhanh hay không đây? Hắn vì dự án bí mật của công ty bị trộm mất mà làm việc không chịu nghỉ ngơi. Vì sức khỏe của tổng giám đốc đại nhân khỏe mạnh... Nàng nguyện ý gánh vác trách nhiệm 'Bồi ngủ'. Ân? Vậy mà khi tỉnh lại, có gì đó không đúng thì phải... Trên đời này, Lưu Dư chẳng có chỉ nguyện lớn lao gì cả. Nàng chỉ có ước mơ là sống bình ổn, chỉ dựa vào tiền thưởng mà sống qua ngày, ăn chơi lêu lổng..... Không muốn vì tiền lương mà chịu trói buộc, nhưng từ trước đến nay, mỗi khi nàng đầu tư vào cái gì thì nó đều..... Thật sự là nàng không có một chút tài vận nào sao? Xác thực không có. Thầy tướng số đã nói với nàng: Mệnh cách không có chút tài vận (Ý là cả đời chị ấy chẳng làm ra được cái gì cả ), nhưng lại là người có quý tướng, khẳng định trong tương lai có thể hưởng vinh hoa phú quý. Hôm đó, có một người tự xưng là luật sư của gia gia (Ông ) nàng, đột nhiên tìm tới, công bố nàng được hưởng một phần bất động sản tại Đài Bắc. Nàng có một chung cư tám tầng xa hoa, trở thành đ…
Một câu chuyện tiếp theo sau tập truyện dài Hãy Để Quá Khứ Ngủ Yên. Nói về con gái cưng của Đệ nhất Thiếu gia nhà họ Tần - Tần San Ni cùng với anh chàng vệ sĩ thân cận kiêm luôn chức vụ bảo mẫu cao cấp của mình từ cái thời vừa chập chững biết đi, bé xíu. Vì sự chênh lệch tuổi tác khá lớn nên mọi người đều tỏ ra không bằng lòng việc San Ni đến với anh chàng vệ sĩ kia. Không những thế, họ còn tiến hành định sẵn hôn nhân cho cô cùng một vị thiếu gia họ Lâm trẻ tuổi. Anh cũng vì thế mà luôn kiêng dè, lúc nào cũng giữ một khoảng cách nhất định với cô gái nhỏ. Và trong quá khứ của mình, anh cũng đã từng có người yêu...…