Đây là thời đại của các countryhumans. Những nước lớn sẽ trở thành các sếp tổng, những người có tiền bạc, quyền lực, địa vị trong xã hội.Còn cậu thì sao? Một nam nhân bình thường, chẳng có chút đặc biệt nào cả! Nhưng có phải thế không?Lưu ý: Truyện là tất cả chất xám trong đầu tôi, nên nhiều lúc có sai thì các bạn nói để tôi sửa nhé…
Một câu chuyện bình thường nhàn nhạt với vị đắng của cafe cùng câu chuyện xung quanh nàng. Việt Nam nàng ơi tôi không thích vị cafe đá đâu...-Truyện không liên quan đến lịch sử hay bất kì vấn đề chính trị nào hết-Truyện không hề xúc phạm đến một quốc gia hoặc một tổ chức nào cảCó cái ***** ấy mà bình thường, một âm mưu tỉ mỉ những kẻ đó dần dần dìm chết nàng xuống đáy sâu của tuyệt vọng…
Em một cô gái nhỏ đơn thuần lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, em lớn lên dưới những sự bạo lực những đòn roi từ chính bố mẹ của mình. Còn khi đi học em lại là đối tượng của những việc bạo lực học đường. Chính vì vậy tính tình của em lại càng nhút nhát hơn, em sợ thế giới bên ngoài chỉ muốn bao bọc mình trong cái kén nhỏ của riêng mình. Học tập thật chăm chỉ em đậu vào một trường cấp ba danh tiếng của thành phố. Một ngôi trường được coi là danh tiếng nhưng những người nhà giàu chỉ cần bỏ tiền ra là có thể vào được. Học ở một trường danh giá như vậy em nghĩ cuộc đời mình sẽ tươi hơn nhưng không. Ở trong đây như vả vào mặt em một cái vậy, phân chia gia cấp họ cho em thấy được mặt tối của những tầng lớp giàu có , nơi mà đồng tiền là trên hết. Còn anh là một bông tuyết trắng thuần khiết, được gia đình bồi dưỡng nên cũng được coi là một học bá của trường, khác biệt so với em cuộc sống của anh rải toàn hoa hồng, một con người lớn lên trong sự nuông chiều của gia đình một đại thiếu gia được cả trường ngưỡng mộ. Anh là một bông tuyết trắng, còn em như một vũng bùn lầy đầy đen tối. Nếu đã như vậy tại sao ông trời còn sắp đặt ra ngày định mệnh ấy chứ. " Kể từ khi bắt gặp ánh mắt của em vào ngày hôm ấy, thượng đế đã sắp đặt anh phải bảo vệ em. "…
Mỗi người sinh ra đã có một loài hoa tượng trưng cho riêng mình. Và Takemichi là người duy nhất có khả năng nhìn thấy được nó. -- Em là một nhiếp ảnh gia, còn các anh là những minh tinh thật lộng lẫy. Em nhìn mọi người qua ống kính nhỏ, nhưng để thấy được tất cả sự đẹp đẽ thì cần nhìn bằng đôi mắt của chính mình -- OOC, HE.…
t ko bt viết gì cho cái bộ trc nên lại tạo thêm cái khác:Đ.lưu ý:-trong này t có thể bị mất quyền kiểm soát ngôn từ nên ai thik nghiêm túc thì ko xem cx đc:)))-nhiều khi nó sẽ bị xàm (rất xàm)-t hay thay đổi cách xưng hô nên mấy bồ có thể bị rối:Đ-t hay bị sai chính tả tùm lum nên mấy chế lm cảnh sát chính tả online nhẹ tay:))))…
Edit/Beta: TianTian (thiendireallyaaa)Thể loại: đam mỹ, hiện đại, nguỵ huynh đệ, mỹ cường ôn nhu thụ x bá đạo phúc hắc giả vờ ngây ngô công :>Cp: Trầm Tranh (thụ) x Lục Vũ Ngang (công)***************************************************Mình đào hố trước và sẽ lấp từ từ. Tuy tiến độ không nhanh nhưng đảm bảo sẽ không bỏ con giữa chợ :3Mình sinh 1999 mọi người có thể gọi mình là Di.Đây là bản dịch đầu tay của mình nên nếu có sai sót mình sẵn sàng lắng nghe những góp ý của mọi người. Hơn hết đây cũng là đứa con tinh thần của mình nên mong mọi người cũng sẽ tôn trọng công sức của mình đổ vào đứa con này. Không reup bản edit này ở bất cứ trang nào khác và mình cũng không chấp nhận chuyển ver. Mình chỉ post duy nhất trên watppad của mình và mình không có wordpress.Mình dịch từ bản raw nên chỉ có thể đảm bảo độ chính xác là 60-70%. Bản raw tham khảo ở: https://nienhacong01.wixsite.com/nien-ha-cong/copy-of-nien-ha-cong-11…
Văn ánAnh - người đàn ông sống qua gần nửa đời người với trái tim từng mang quá nhiều vết xước.Cô - cô gái tuổi đôi mươi, non nớt ngây thơ, là thiên thần nhỏ trong mắt ba mẹ... và cả anh.Ban đầu, anh chỉ xem cô như đứa trẻ được mình cưng chiều. Nhưng mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo bình thường khi cô lớn lên, rực rỡ như một đóa hoa vừa chớm nở, mang theo hương vị cấm kỵ khiến người đàn ông cấm dục như anh không thể quay đầu.Anh kiềm chế, dè dặt, tự vạch ranh giới giữa mình và cô: "Tôi bằng tuổi ba em đấy."Cô lại bước qua ranh giới ấy bằng ánh mắt ngây thơ xen lẫn khiêu khích:"Hay là... anh không được nữa rồi?"Đến khi anh không thể nhẫn nhịn, đè cô dưới thân, từng chút từng chút xâm chiếm cô trong khói sương cấm đoán, Bối Nhược Vi chỉ còn có thể rên rỉ mà mắng anh:"Cầm thú!"Nhưng trong mắt anh, cô gái ấy là ngoại lệ. Là khao khát. Là cứu rỗi duy nhất mà anh không thể từ bỏ.Dù có mang danh "trâu già gặm cỏ non"... thì cỏ non này, cũng phải để anh giữ cho riêng mình.Tui là tác giả, tui viết ra đây để thoả đam mê với thể loại trâu già gặm cỏ non của tui, lâu lắm rồi tác giả không hành văn nên sẽ bị nhiều lỗi, ai đọc được cảm thấy hợp gu và yêu thương thì mình xin cảm ơn, còn không thì xin lướt chứ đừng mang lời cay đắng. Tác giả là một người có tâm hồn mong manh nên truyện của tui sẽ khum ngược nhiều nhé các tình iu ಥ‿ಥNgoài ra tác giả là một cô gái thư giãn và thường xuyên bị tư bản dí deadline nên khum có lịch đăng cụ thể, mè còn bị flop nên ai đọc được thì hoan hỉ ạ …
Vào khoảnh khắc biết được rằng bản thân chỉ là một phản diện độc ác đóng vai trò thúc đẩy tuyến tình cảm cho chồng mình và vai thụ chính, Takemichi quyết định, cuộc hôn nhân này đã không thể nào tiếp tục được nữa.P/s: Hài nhảm theo kiểu audio, không cần quá nghiêm túc trong mọi vấn đề…
Người viết: JamJam019Ngày viết: 29/10/2017Gia thế nhà Huy rất đồ sộ, tiền bạc tiêu không hết, người hầu kẻ hạ đi ra đi vào chật kín lối điGia thế nhà Trâm cũng không kém cạnh, nhà mở bệnh viện gia đình, làm việc rất có tâm nên bệnh nhân rất tin tưởng, chỉ khám ở bệnh viện nhà cô mà thôiNăm đó, Huy thích thầm bé TrâmNăm đó, Huy biết ghen vì Trâm chơi ô ăn quan với lũ con traiNăm đó, Huy trưởng thành, mặc bộ đồ lịch sự tỏ tình với TrâmNăm đó, Trâm nhớ Huy...…
Nơi ấy- là nơi tôi chôn rau cắt rốn, là nơi tôi sống, là nơi chứa đựng kỉ niệm của tôi.Nếu cho tôi một điều ước thì tôi chỉ mong tôi được quay trở về mà thôi!…
truyện viết giống cái trc nhưng chủ yếu về xã hội và mấy cái linh tinh tự nghĩ ra-nếu như bn ko thik thì mời lướt qua chứ đừng để lại bình luận tiêu cực-chúc mấy ní vv :33…
Đây là vài truyện ngắn ngộ viết lúc rảnh và có thể sẽ có những tình tiết từ những truyện ngộ đã đọc + từ ngữ chưa tốt nên mọi người bỏ qua cho ngộ. Ngộ: Thư giãn là chính mà lị ┐(︶▽︶)┌…
Tác giả: Trang TrangThể loại: đam mỹ, ngụy huynh đệ, đô thị, vườn trường thanh xuân. Anh tuấn công mỹ nhân thụ, có ngược nhưng ngọt, H vừa....Bản chính: Gia đình Giản Thích gặp bi kịch cha mẹ mất nên sống với nhà Giản Triết Ảnh từ nhỏ ( tai nạn vào truyện sẽ rõ) . Hai người thân thiết hơn cả anh em ruột, một ngườki cưng chiều bất chấp, một người tin tưởng tuyệt đối... nhưng đó đã không còn chỉ là tình anh em vậy thì.... bên nhau thế nào? Không chịu nổi đối phương bên người khác, không đủ can đảm để bước đến bên nhau, bên nhau lại không đủ cứng rắn bẻ bỏ gai nhọn ngáng đường.... thời gian! có lẽ là thứ tốt nhất để học được mạnh mẽ, để rồi thật sự đủ yêu để bên nhau .... phải không??Nhân vật: Giản Triết Ảnh, Giản Thích..........................…
Hán Việt: Ngã tử độn hậu chủ giác phong lạp! Tác giả: Trảm Trường KìnhTình trạng raw: 50 chương.QT: DuFengYu.Editor:🌻🫶🏻🌞.Thể loại: Tiểu thuyết, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Hệ thống, Song khiết 🕊️, Tinh tế, ABO, Oan gia ngõ hẹp, Hai bên yêu thầm, Góc nhìn của thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, A x A.CP: Đàm Xuyên (Em trai thụ, một Alpha xinh đẹp luôn khao khát làm "đàn ông đích thực") x Theodore (Anh trai công, người đàn ông 'goá vợ' luôn âm thầm nổi điên).(Lưu ý: Hai nhân vật không có quan hệ huyết thống, không phải anh em ruột).📌Bản Edit Chưa Có Sự Cho Phép Của Tác Giả Và Phi Thương Mại.…