Truyện thuộc thể loại tiểu thuyết ngôn tình.Hai nhân vật chính tronng truyện đó là một cô sinh viên năm nhất của trường C3 Light School ( Một C3 học nổi tiếng nhất nhì Việt Nam). Nhân vật chính còn lại: một thiếu gia già hơn nó 1 tuổi cũng học tại Light School. Các nhân vật còn lại sẽ được giới thiệu trong truyện!* Truyện có nhiều yếu tố ATSM, tất cả các địa danh trong truyện hầu hết là tự bịa... còn chúng có thật hay không thì tác giả kkhông biết*ĐÂY LÀ TÁC PHẨM THỨ 2 CỦA MÌNH! MONG MỌI NGƯỜI LUÔN ỦNG HỘ!!!!TG: Minpill ( Mika )…
Nếu đang giãy giụa, vùng vẫy trong mớ cảm xúc hỗn độn hãy để linh hồn rời khỏi thể xác và tìm đến đây. Nơi này chứa những câu chuyện, con chữ thực đến nhói lòng. Có thể vui và cũng có thể rất đau. Chỉ là chốn dung thân để trải lòng vào một ngày nào đó chơi vơi cô độc.…
Đồng nhân Ác Nữ Hoàng Hậu nha mọi người. Mình đọc mà thấy buồn cho chị Lệ quá , viết lại truyện để an ủi bản thân và mọi người. Đời trước kia , Cẩu Lệ gả vào cung , nàng cho rằng bằng mĩ mạo và tình cảm của mình dành cho hắn , hắn nhất định sẽ thích nàng. Nhưng cũng chỉ là nàng "cho rằng"Không nghĩ đến, đến lúc nàng nản lòng thoái chí muốn buông tay , thậm chí mất mạng rồi. Nhưng hết thảy , đã chậm rồi. Trọng sinh hai lần , nàng đã sớm từ bỏ . Tưởng thay đổi nhân sinh, hết thảy đều ổn đột nhiên biến cố xảy ra.......An viện đột nhiên đến đây sớm hơn. Hắn ta cũng thích ả sớm hơn. Mọi chuyện muốn lặp lại theo quỹ đạo ? Tưởng bở !!!Đời trước chị bị ngược rồi thì đời này phải được sủng lại . Tuy nhiên tra nam dù thay đổi vẫn là tra , tiện nữ không thay đổi vẫn là tiện . Đương nhiên lúc cần vẫn phải vả mặt bạch bạch bạch vang.Cẩn thận đừng bị văn án lừa , thực ra truyện là ...…
- Người ta thường nói rằng: " Khi chúng ta nhìn thấy sao băng vụt qua thì sẽ có một điều ước"- "Tớ chỉ mong nhìn thấy sao băng một lần vì tớ tin vào truyền thuyết"...- Nếu điều ước của tớ thành sự thật thì :"Tớ xin ước được cùng cậu ngắm sao băng một lần nữa".................-Bụi sao băng khi ngang qua làm cho tôi cảm giác được trở về tuổi xuân- Trích nhật kí tác giả *(Truyện đăng duy nhất tại- Wattpad_Cudem_)…
truyện kể về cậu lớp trưởng điển trai của lớp 11a2 tên Đinh Trần Minh Huy và cô bạn cùng lớp tên Trịnh Nguyễn Hà My.Hai người trước kia là oan gia thời cấp hai do vào năm lớp8 Huy chuyển trường vào cùng lớp với My chuyện không có gì nếu ngày đi học đó cô nàng không đâm trúng xe đạp của Huy và vì vội đi học nên cô nàng chỉ xin lỗi rồi chạy mất.Huy cũng vì thế mà đến muộn ngày đầu đến trường mới nên Huy đã nghĩ cách để trả thù ...đến năm lớp 10 Huy bắt đầu có cảm giác với Hà My nhưng cậu không nghĩ tới việc hoang đường như thế và vẫn quen với việc chọc ghẹo cô nàng .Nhưng vào ngày trời bắt đầu se se lạnh của mùa thu năm lớp 11 cậu cảm thấy như mình đánh mất thứ gì làm cậu khó chịu không thôi đó là nhìn thấy Hà My được một anh lớp trên tỏ tình ...mọi người hãy cùng đọc và theo dõi xem chuyện tình của My và Huy nha!!…
"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…
Một buổi chiều cuối năm lớp 12, Ý An vô tình bắt gặp Minh Khánh - chàng trai với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười dịu dàng, như một ánh sáng nhỏ len lỏi giữa những ngày học tập căng thẳng. Những khoảnh khắc vụng về, những nụ cười ngại ngùng, những buổi đi bộ tay trong tay dưới ánh chiều tà, và cả nụ hôn đầu lặng lẽ... tất cả đều trở thành những ký ức ngọt ngào, làm trái tim bồi hồi mỗi khi nhớ lại. Dù thanh xuân ấy đã khép lại, những ngày bên nhau vẫn còn vẹn nguyên trong tim, như một bản nhạc dịu dàng, vừa ngọt ngào, vừa lãng mạn.…
Truyện Oan gia ! yêu tao đi, là một câu truyện học trò của một cô gái tên phương học cấp 2 yêu một anh học cùng. Nàng thấy việc học là việc lặp đi lặp lại thật chán và phiền phức. Từ bé nàng được học võ nên nàng rất mạnh mẽ và chưa bao giờ phải giận giữ cả . Nhưng khi anh chàng tên hưng kia chuyển đến Nàng và chàng như oan gia , gặp nhau là chửi nhau Nhưng thiếu nhau họ lại thấy nhớ nhung , mong chờ Qua mọi sóng gió , chàng và nàng có về bên nhau không ???Tác giả : hóng ghê , hóng ghê 😆Nàng : mày viết ra í hóng cái lozzz😆😆Chàng và nàng gặp nhau là ghét nhưng lại khi thấy ai ở bên một người khác là lại tìm cách phá của nhau tạo thành một tình tiết vô cùng hài hước Tuy nhiên họ cũng có những giây phút lãng mạn khi đi chơi , vô tình thấy nhau cườí.Họ cảm thấy không thể sống thiếu nhau nữa Qua bao sóng gió liệư họ có bên nhau trọn một đời thanh xuân không ?? Mong mọi người theo dõi và đọc nhé🙂🙂🙂🙂Mơn mọi người…
Phương Anh không bao giờ biết tôi thích cô ấy nhiều đến mức nào...Những thằng con trai như tôi, chã bao giờ dám làm điều điên rồ mà thổ lộ với cô ấy.Tôi ngoài mặc ra vẽ chã quan tâm gì đến Phương Anh, chỉ là 1 người bạn, 1 người bạn thân.Và có lẽ cô ấy cũng chỉ coi tôi là 1 người bạn thân không hơn, không kém.Có lẽ mãi đến sau này, tôi cũng chẳng biết lấy cái gì mà thổ lộ cho cô ấy biết.Cô ấy xinh đẹp, thông minh, tài giỏi.Còn Tôi thì chỉ là 1 thằng nhìn từ góc nào cũng chỉ là 1 thằng học sinh cá biệt.Tôi tự ti về bản thân mình, đúng...Là vì tôi quá tự ti...…
Khi mưa ngừng rơi, nắng cũng thôi rực rỡ - như thanh xuân vừa kịp chạm đã vội tan.Giữa những ồn ào của tuổi học trò, Dương luôn lặng lẽ như chiếc bóng, mang trong mình những nỗi đau chẳng thể sẻ chia. Cuộc sống vốn dĩ lạnh lẽo, cho đến khi Minh xuất hiện - dịu dàng như vệt nắng mong manh sau mưa. Từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã bị thu hút bởi đôi mắt chất chứa những nỗi buồn thầm lặng ấy.Những lần trú mưa, những khoảnh khắc ánh mắt vô tình chạm nhau, hay chỉ một nụ cười khẽ thoáng qua... tất cả đều in sâu trong trái tim Minh. Cậu nhận ra, mình muốn trở thành điểm tựa cho cô, muốn xua đi bóng tối đang phủ kín quanh cô gái nhỏ bé ấy.Nhưng hạnh phúc đôi khi mỏng manh như giọt sương trên lá. Và khi mưa ngừng rơi... liệu nắng có còn ở lại bên đời cô?…
Truyện của tôi với cô gái ấy dựa trên những gì tôi đã trải qua và thuật lại những gì tôi đã tiếc nuối nhất từ lúc còn là những cô cậu bé mới lớn đến khi trưởng thành…
Thể loại: Đam Mĩ, Ngôn Tình, Bách Hợp, học đường, ngọt, không có H(mị mới 12 và không thể viết H), hài hước.Truyện chỉ có một từ có thể diễn tả: ngọt ngọt và ngọt.Rất ít sóng gió, yên tâm, truyện chủ yếu là ngọt thui.Ngôn Tình:Cặp: Bạch Lí Minh x Tiểu Ngọc Miêu"Đơn giản là thỏ nhưng tên mèo""Bạch Bạch, bộ anh thích bắt nạt tôi lắm hả!"Bách HợpCặp: Ly Thanh Kiều x Triệu Huỳnh Ly"Có cảm tình và làm bạn thân, sao vẫn không hiểu tình cảm?""Kiều Kiều, ta thích ngươi, đồng ý hem?"Đam MĩCặp: Dương Tuệ Anh x Vũ Khoa Hải"Ngây ngô thật, đồ ngốc, thích mà sao không nói?""Nếu nói thì cho tao làm công nhé mày!"---------Có gì tệ xin các dân truyện lâu năm giúp đỡ ạ, em mới viết được có một năm thôi, nói chung rất rất mong được giúp đỡ ạ.Mà chắc ai lại mong một con 2k6 viết được hay chứ! Nhưng làm ơn giúp em nha các anh các chị!Lần thứ n viết ngôn, lần thứ tư viết đam, lần đầu tiên viết bách, ok, em có rất ít kinh nghiệm!Vậy nên...HÃY ỦNG HỘ VÀ GIÚP EM VIẾT TRUYỆN HAY HƠN NHÉ!Và, truyện về học đường nên có chửi bậy chút nha, nếu không thích thì đừng ném đá, ném là em sẽ ném lại đó!Vì làm fan của plants vs zombies lâu năm nên em quyết định làm gì đó mới hơn, một quyết định có lẽ sẽ ổn nếu em viết hay :T.Nhân vật là do em nghĩ ra, nếu trùng thì em xin lỗi ạ.Cảm ơn đã chịu đọc hết cái dòng nhảm này, tốn thời gian làm gì hả bạn yêu, vô truyện đê!…
Description - Khoảng Cách Giữa Hai Bàn HọcỞ trường cấp ba Châu Sơn, khoảng cách giữa hai bàn học tưởng chừng chỉ là vài bước chân, nhưng lại là ranh giới của tự tôn, ganh đua và những cảm xúc chưa kịp gọi tên.Triệu Ngọc - nữ sinh luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập, lạnh lùng và quyết đoán - chưa từng cho phép mình thua kém bất kỳ ai. Đối diện cô là Kiều Kiều, kỳ phùng địch thủ ngang tài ngang sức, nơi mỗi con điểm đều trở thành một trận chiến âm thầm.Giữa cuộc đối đầu ấy, Đan Thúc - chàng trai thông minh, trầm ổn, giỏi máy tính - lặng lẽ bước vào thế giới của Triệu Ngọc, mang theo những rung động khó hiểu. Bên cạnh anh là Hải Châu, người bạn thân ấm áp, tài hoa với hội họa và piano, như một nốt trầm dịu dàng giữa tuổi trẻ nhiều biến động.Từ những lần chạm mặt tình cờ, những hiểu lầm không lời giải thích, đến cảm xúc dần lớn lên sau mỗi giờ học... khoảng cách giữa hai bàn học dần thu hẹp, nhưng khoảng cách giữa trái tim con người lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.Liệu tuổi học trò có đủ dũng cảm để vượt qua tự ái, ganh đua và những hiểu lầm chưa kịp nói thành lời?"Khoảng Cách Giữa Hai Bàn Học" - một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng, nơi mỗi ánh nhìn, mỗi trang vở và mỗi lần im lặng đều cất giấu những rung động đầu đời.…
Huỳnh - nữ sinh lớp 12 trường chuyên, cao 1m50, nhút nhát và hướng nội trước người lạ, nhưng cũng có chút bướng bỉnh và... một điểm yếu không thể giấu: rất dễ "cảm nắng" các anh chàng đẹp trai. Mùa thi đến gần, cô thường xuyên ghé tiệm thuốc của mẹ để in đề cương ôn thi. . Và đó cũng là nơi cô "gặp phải một vấn đề khó giải hơn cả đề Toán nâng cao": Anh - sinh viên năm cuối ngành y dược, thực tập sinh mới của tiệm, cao 1m80, gương mặt điển trai, vóc dáng như người mẫu, và đặc biệt... hay có mặt đúng lúc Huỳnh đang bận rộn trong đống đề cương.Anh nhẹ nhàng, đôi khi lém lỉnh một cách đáng ghét, luôn khiến Huỳnh không biết nên né tránh hay trộm nhìn. Còn cô - giữa những ngày ôn thi căng thẳng, lại lỡ rung động bởi một người khiến cô mãi không thể dứt ra.…
Tác giả: BlackCloak Unknown(Phát triển từ một kịch bản phim ngắn được viết trong mùa cách ly)Một cô gái kì lạ bỗng dưng xuất hiện trên sân thượng nhà tôi cứ độ chiều lúc nắng đẹp nhất rồi lại biến mất đi khi nắng hạ. Cứ mỗi chiều, tôi lại lên sân thượng để gặp cô gái đó, cho tới lúc cô ấy không còn đến nữa! Để rồi, cô ấy trở thành mối tình đầu đẹp nhất trong lòng tôi, cũng trở thành ký ức điên rồ nhất trong thanh xuân của tôi.Tôi hỏi: "Tại sao em chỉ thích nắng chiều?" - Nàng nói: "Rực rỡ nhưng lại rất dịu dàng, đượm buồn nhưng lại rất ấm áp."Tôi ngắm nàng dưới lớp nắng vàng cam nhẹ nhàng phản chiếu:"NÀNG ĐẸP TỰA NẮNG CHIỀU TÀ NHƯNG LẠI LÀ BAN MAI TRONG LÒNG TÔI".- Một câu chuyện nhẹ nhàng về mối tình đầu mùa Covid của một cậu thiếu niên…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Nhưng cũng chính nơi đó, có những tình cảm chưa kịp nói ra, những lời hứa chưa kịp thực hiện, và những con người... đã lạc mất nhau mãi mãi. "Điều Tiếc Nuối Của Tuổi Học Trò" là câu chuyện về thanh xuân, về rung động đầu đời, và về những điều chỉ khi đã đi qua ta mới nhận ra mình đã đánh mất.…