Kiều Dĩnh vốn là con của một gia đình hào môn trung lưu, cuộc sống vốn dĩ đã định sẵn sẽ như chim trong lồng, hôn nhân sắp đặt là không thể tránh khỏi.Vương Hạo Tranh, cậu cả của Vương gia quyền thế, vì có ơn từ đời trước nên đã có mối hôn sự từ lâu với nhà học Kiều.Định mệnh khiến hai con người gặp nhau và rơi vào cuộc hôn nhân sắp đặt đầy sự tỉnh táo.Liệu số phận của Kiều Dĩnh sẽ đi về đâu…
Nàng là một cô bé ngốc nghếch đanh đá, nhan sắc bình thường, ăn mặc quê mùa.Chàng là một con ma cà rồng lạnh lùng, gia đình giàu nhất nhì Trung Quốc.** Văn án: - Ma cà rồng sẽ sống bất tử, nhưng nếu muốn trở thành con người ( có sinh lão bệnh tử) thì ma cà rồng phải kết hôn và quan hệ với vợ của mình là một con người.- Chàng bị cha mẹ ép phải kết hôn để trở thành người bình thường, nhưng anh lại không muốn... Anh không muốn biến thành một con người nhu nhược.- Vì vậy anh bắt cô ấy giả kết hôn để nhằm qua mắt gia đình....…
nu9 ( Tâm Sa Linh )bị tổn thương và bỏ rơi bởi chính gia đình của mình sau đó gặp được nam9 (Kỳ Trầm Dương), nam9( Kỳ Trầm Dương) đã giúp cô thoát khỏi cái ám ảnh tâm lý đó nhưng lại cũng chính anh lại đẩy cô vào khiến cô quay lại cái lúc đó. Khoảng thời gian sau thì họ gặp lại một lần nữa nhưng ai cũng mang vết sẹo trong lòng . Sau đó là sự thật rồi hối hận và tha thứ nhau nhưng vẫn có 1 khoảng trống nào đó ở quá khứ…
Mô Tả Chi Tiết: Người Vợ Vô Giá Của Tôi ƠiHạ An Nhiên chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng sáu tháng với Lâm Đình Phong, CEO lạnh lùng, người nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt vì nghĩ cô tham tiền.Nhưng Đình Phong không hề biết rằng, người vợ hợp đồng này lại chính là thiên tài kiến trúc Senna và chủ nhân của Quỹ Ánh Sao bí ẩn-người đã lặng lẽ dùng tài năng và tài sản để bảo vệ sự nghiệp và tính mạng của anh.Khi bí mật vỡ lở, sự kiêu ngạo của Đình Phong sụp đổ. Anh nhận ra mình đã đánh mất người phụ nữ vô giá của đời mình. Giữa hối hận tột cùng và âm mưu từ đối thủ, Đình Phong phải chiến đấu không ngừng để giành lại niềm tin và tình yêu của An Nhiên, trước khi cô rời đi mãi mãi.…
Một cuộc hôn nhân không bình đẳng, một cuộc hôn nhân không có tình yêu, sẽ có kết quả tốt đẹp sao? Mạt Ly vừa thoát khỏi nơi quỷ quái đầy hủ tục đày đọa người phụ nữ ấy, bước chân đến Thủ đô, tiến vào ngôi trường Đại học mà mình mơ ước thì nhận được tin dữ: cô không đủ tiền đóng học phí. Ngôi trường cô đăng kí là một trường nghệ thuật, mà một kẻ nghèo hèn như cô, cha không thương, mẹ không yêu sẽ có tiền để học sao? Đến ăn ở trong Đế đô phồn hoa này còn không thể. Đúng lúc này, một người đã đến, thay đổi bánh xe vận mệnh của cô.Hắn, một người có quyền có thế, gia tài bạc tỉ, những tưởng sẽ không gì làm khó được người đàn ông đó nhưng chỉ vì sự cấm cản của gia đình, hắn không thể công khai người mình yêu. Hai người bọn họ người như đám mây cao quý trên trời, kẻ như bùn lầy dơ bẩn ẩn mình trong đêm tối vậy mà lại trói chặt với nhau bởi một hợp đồng hôn nhân. Cô cần tiền, còn hắn cần một kẻ thế thân làm bia đỡ đạn để bảo vệ người yêu nhỏ phía sau. Nhưng, trớ trêu thay, cô lại rung động trước cuộc hôn nhân dối trá này. Lệ Trần Ngôn ném tấm thẻ xuống bàn, giọng nói lạnh nhạt: "Giữa chúng ta chỉ có thể là quan hệ hợp đồng. Đừng suy nghĩ đến việc thay thế em ấy. Cô, không xứng."…
Tên truyện : Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hỗn ĐảnTác giả : Xà Thôn Kình Số chương : 161 chương Nguồn : webtruyen.comCâu chuyện Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hỗn Đản này bắt đầu từ một bản hợp đồng tình yêu một năm của anh. Anh lạnh lùng, tàn nhẫn không tin vào tình yêu nhưng lại dễ dàng bắt cô ký vào bản hợp đồng ấy mặc dù hai bên không có một chút tình cảm nào.Cuộc sống của hai người bắt đầu từ đây. Cô luôn bị anh giày vò đủ điều kể cả phải cắn răng nhìu mày khi trên giường với anh, trông ánh mắt và sự hứng thú của anh như là một con sói đang khát thịt của đàn cừu. Tràn ngập sự hưng phấn...Liệu điều này có thể giải thoát được cho cô? Cuối cùng sẽ là tình yêu hay là đau khổ? Khi bản hợp đồng chấm dứt thì diễn biến của câu chuyện sẽ ra sao!!!…
Tên truyện: Thiên Sinh Bên B (Bẩm Sinh Bên B) Tác giả: Chiết ChâuThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Làm công ăn lương, Hài hước, HE. CP: Tùy Diệp x Phó Tư Hoài Tóm tắt: Một cuộc hôn nhân đô thị được niêm yết giá cả rõ ràng.Giới thiệu:「Chồng tôi và "bạn trai" ảnh cãi nhau rồi.」Hợp đồng hôn nhân mà Phó Tư Hoài ký kết được soạn thảo cực kỳ bài bản: Lương cơ bản tính theo bằng đại học, cộng thêm lương tháng của đầu bếp, kỹ thuật viên massage, trợ lý sinh hoạt; nếu phát sinh các hạng mục như đi tiệc tùng, xã giao thì tính thêm hoa hồng.Tóm lại là đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh. Tuy tính tình Tùy Diệp khó đoán nhưng ít khi cố tình gây khó dễ, miễn cưỡng có thể coi là một "Thiên sứ bên A".Chỉ là gần đây, hợp đồng lao động của Phó Tư Hoài bắt đầu xuất hiện nguy cơ chấm dứt. Tùy Diệp trở nên kỳ quái, tính nết thất thường, cứ hay kiếm chuyện bắt bẻ Phó Tư Hoài từng li từng tí. Theo quan sát của cậu, chắc chắn là Tùy Diệp đang giận dỗi với bạch nguyệt quang của anh ta rồi.Phó Tư Hoài làm việc cẩn trọng như đi trên băng mỏng, thế nhưng chẳng bao lâu sau vẫn nhận được thông báo: "Ly hôn đi."Cậu sầu muộn rít một hơi thuốc: Công việc ngoài biên chế đúng là thiếu ổn định, hay là xin Tùy Diệp bồi thường gói N+1* nhỉ?Hợp đồng, lương bổng bị tạm dừng, nhưng do số người xếp hàng quá đông nên thủ tục ly hôn phải dời lại ba tháng sau mới giải quyết. Phó Tư Hoài vừa dọn nhà xong thì lại nhận thêm thông báo mới: Tùy Diệp đi trượt tuyết bị thương nặng, cần người thân trên danh nghĩa chăm s…
GIỚI THIỆU TRUYỆN:Bị huỷ hôn trước ngày cưới, cô Hai nhà họ Lữ trở thành trò cười cả một vùng. Ai cũng nghĩ đời cô coi như xong, chỉ còn nước cúi mặt mà sống qua ngày. Mẹ kế nhân đó ép gả cô cho gã tá điền, toan vùi dập nốt chút thể diện cuối cùng.Nhưng ngay lúc ấy, cậu Hai goá vợ nhà họ Lê lại mang sính lễ sang hỏi cưới.Một người mang danh "bị bỏ", một người mang tiếng "goá vợ", một mối nhân duyên không ai hiểu nổi. Người đời chỉ thấy đây là bước đường cùng của hai kẻ lỡ dở, đâu hay biết từ khoảnh khắc ấy vận đời đã lặng lẽ đổi thay.Phú quý hay bần hàn, suy cho cùng cũng do hai chữ "Nhân Duyên".LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌCTruyện được lấy cảm hứng từ bối cảnh Việt Nam vào những năm đầu thế kỉ XX. Tuy nhiên, toàn bộ nội dung trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng cá nhân của tác giả, không nhằm tái hiện hay phản ánh chính xác các sự kiện lịch sử.Những hiểu biết, chi tiết về bối cảnh, phong tục, trang phục hay đời sống trong truyện được tác giả tham khảo từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau, chủ yếu qua Google. Dù đã cố gắng chọn lọc và chắt lọc, nhưng vẫn khó tránh khỏi những sai sót hoặc chưa hoàn toàn phù hợp với thực tế.Vì vậy, những góp ý mang tính thiện chí, Miểu sẽ tham khảo và có điều chỉnh nếu hợp lý để có thể hoàn thiện bộ truyện này tốt hơn.Xin lưu ý rằng truyện không mang giá trị tham khảo về mặt lịch sử hay học thuật. Toàn bộ truyện chỉ đơn thuần là một câu chuyện hư cấu, phục vụ nhằm mục…
Bìa Truyện : Nguồn Google. ComTóm tắt nội dung Hai con người vừa mới gặp nhau đã như kẻ thù truyền kiếp nhưng vì gia đình họ đã đến với nhau bằng một bản hợp đồng hôn nhân. Sau một thời gian chung sống, giữa họ đã nảy sinh tình cảm. Liệu họ có đến được với nhau hay không? Đọc để biết kết thúc nha các bạn…
Bắt được tôi mơ đi(Tên khác: Catch me? Dream of going)Tác giả: Râu Bắp Tiên Sinh Thể loại: Hiện đại, ngọt, HE Tình trạng: Đang sáng tác Độ dài: Dưới 20 chương Cảnh báo: Đây là truyện dài đầu tiên ta viết, vậy nên hãy cân nhắc trước khi đọc nha! (^3^~)Văn án:Hai năm trước, người con gái mà anh yêu thương nhất lại bị một cô gái do quá yêu anh, sát hại.Chẳng những cô ta vĩnh viễn không có được tình yêu của anh mà trong mắt anh cô ta còn là thù, là một kẻ sát nhân đáng kinh tởm. "Cô chẳng phải đã từng rất muốn có được tình yêu của tôi hay sao? Bây giờ tôi đang ở cạnh cô thì cô lại cự tuyệt?"___"Cô nằm dưới mồ xanh cỏ kia mà còn giành giật anh ấy với tôi. Cô đúng thật là mặt dày nhẫn tâm mà."___"Bẫy tình tôi giăng làm sao anh thoát. Mơ đi."___"Tôi mới là nữ chính đây, Lôi Từ Tranh!"~Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…