"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
Cốt truyện từa lưa tè le =>Chỉ cần tôn trọng các nhân vật vì đây đều là người thật , fic vui vẻ nên hãy đọc một cách thoải mái , việc viết lách của tui không tính là giỏi , vẫn mong nhận phản hồi và góp ý tích cực . [SGP_NQuy] Người bạn đặc biệt : là bộ thứ 3 của tui , hãy ủng hộ nhé ♡♡♡…
Truyện là kể lại những giấc mơ kì lại mà tôi mơ thấy được, được viết Theo giọng văn được trợ giúp từ người khác. Mong mn đón nhận tác phẩm với tâm thế hoang hỉ, vì là giấc mơ sẽ có nhiều chi tiết khó giải thik mong cb thông cảm (vẫn có thể hỏi hên sui tôi trl đc hay k vì giấc mơ thì ai mà bt đc chuyện quái gì sẽ sảy ra )…
Cậu từng nói sẽ không bao giờ yêu tôi.Cậu từng nói ghê tởm tôi.Cậu từng nói xin tôi hãy biến mất.Và rồi cậu đi xa thật xa khỏi tầm mắt tôi.Tôi vốn là một lòng đơn phương nhầm người như cậu.Xin lỗi.Là tôi sai khi đã chọn con tim.Là tôi sai khi đã mong đợi.Là tôi sai khi đã cố gắng.Vậy liệu...tôi có sai khi...còn yêu cậu?…
"Mùa hạ năm ấy, người bước đến như cơn gió lướt qua đời vương vấn lấy..."Lâm Uyển Nhi và Triệu Hàn Nhiên gặp nhau giữa những ngày hạ rực nắng của tuổi học trò.Không ồn ào, không lời hứa hẹn.Chỉ là một người lặng lẽ thích,một người đến muộn hơn một chút - và một mùa hạ, ở lại rất lâu...rất lâu trong ký ức.…
đây là văn khi mình còn nhập vai Killua và Gon trên nền tảng fb. hiện tại mình đã rời giới do công việc và học tập. Từ 1-14: nv Gon.Từ 15-30: nv Killua.hai acc đều là mình, văn của mình. không mong ai khác đem nó đi.Nếu bạn thấy quen, đừng nhắn tin hỏi mình là F hay L. Mình chỉ tạo acc rồi diễn theo nhân vật.…
Giữa những ngày đông lạnh đến ngấm cả vào xương tủy , người lại mang dáng vẻ như ánh nắng ngày đầu xuân , ấp ám nhẹ nhàng , đối lập với cái thời tiết nơi miền Bắc này. Nó cũng giống như cái cách mà thế giới này đối xử với người , lạnh lẽo đến cùng cực nhưng mặc cho thế nào người vẫn tựa ánh nắng dịu dàng đến đau lòng…
Cậu là thành xuân của tôi ,là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của thời tuổi trẻCậu là năm tháng lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt.Cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến. Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường.…
nói về câu chuyện tình đơn phương không may mắn của tôi ( tác giả). Người ta thường nói tình yêu tuổi học trò là câu chuyện tình đẹp nhất trong thanh xuân mỗi người, đối với tôi nó như một cột mốc có vui, có buồn , một mớ hỗn độn không thể tháo gỡ được giữa tôi và anh năm ấy.…
Khi nào thì những kí ức của em sẽ vỡ hết để không còn nhớ anh? Em sẽ đợi đến khi kiếp này kết thúc, kiếp sau đầu thai, có khi em sẽ vẫn là cửu vĩ hồ ly ngày nào, vẫn không thể quên anh. Nén nước mắt, đi qua nhau rồi chúng ta sẽ hoá người dưng, ...…
Quotes khắp muôn nơi mình sưu tầm. Đa phần đều là vì không nhớ nguồn nên mình sẽ để tất cả trong ngoặc kép. Mình thích ngựơc, chắc sẽ trích mấy câu buồn bã, cay đắng... bla.. bla... nhiều hơn ngọt :))…
"Hóa ra điều khó nhất không phải là quên cậu... mà là giả vờ như mình chưa từng muốn được ở bên cậu."Thanh xuân của em bắt đầu từ một ánh mắt,và kết thúc bằng một cái quay lưng không lời.Tụi mình đã từng gần nhau đến mức,ai cũng nghĩ chỉ cần thêm một chút nữa thôi là sẽ thành đôi.Nhưng cái "một chút nữa" đó,cuối cùng lại là thứ tụi mình không bao giờ có.…
Gió lướt qua cuộc đời bạn, xoa dịu lòng bạn. Nhưng gió là của trời. Không bất kì thứ gì có thể níu gió ở lại. Cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô vẫn cố chấp muốn vươn tay đón gió để rồi tự mình gặm nhấm nỗi đau.P/s: Một chút ngẫu hứng, nghe bạn ấy rap mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn…