Ảnh những anime đã và đang xem ^_^
Rảnh rỗi nên làm cái này ^^…
Rảnh rỗi nên làm cái này ^^…
Bối cảnh: Đây là nơi ma pháp không đến từ thần chú, mà đến từ các sinh vật tự nhiên. Cỏ cây ở đây phát sáng vào ban đêm, dòng nước có thể chữa lành vết thương, và đất đai thay đổi màu sắc theo cảm xúc của người cư ngụ. Phép thuật ở đây tồn tại dưới dạng các "nguyên tố sống".Quy luật & Cái giá: Ma pháp là sự vay mượn. Nếu bạn hái một bông hoa lửa để làm bùa chú, bạn phải trả lại cho đất một giọt máu hoặc một ký ức đẹp để nuôi dưỡng vùng đất. Nếu con người tham lam khai thác quá đà, vùng đất sẽ "nhiễm độc" - ma pháp biến thành nguyền rủa, sinh vật biến thành quái thú hoang dã.…
Mọi lời nói ngay lúc này đều như hàng ngàn mũi dao đâm tim cả hai."Hoá ra, cô nghĩ, đây là một loại tra tấn sao?""Nếu không thì là gì?""Em đối xử với tôi như vậy, tôi chịu đựng một lần, rồi lại một lần nữa. "Và em cứ luôn ép tôi...""Em muốn gì đây?"Emi quay đi để ngăn những giọt nước mắt đang vì kia mà rơi lã chã. Emi sợ mình lại mủi lòng, lại phó mặc cho Bonnie muốn làm gì cô thì làm.Bonnie lần này nhất quyết không hối hận nữa. Em đuổi theo Emi, ghi vai cô, đôi môi vụng về áp lên nơi mềm mại trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng còn vương nước mắt.Trong bóng tối của căn phòng, Bonnie cưỡng hôn Emi, dù đã cố phản kháng yếu ớt nhưng Emi lại nương theo người trước mặt."Á đau!"…
Tên truyện: จิรภัทรจะเป็นเด็กดี / Bé ngoan JiraphatTác giả: cyn.d.rThể loại: Boy Love / YaoiSố chap: 40 chap + 4 chap đặc biệtTình trạng: Đang làmEditor: Crybbi (՞߹ - ߹՞) + 551(Đã mua ebook ủng hộ tác giả)-Giới thiệu:Sự bất cẩn của một gã tài xế say rượu đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời Ji Jiraphat, một nhân viên văn phòng bình thường, ngay giữa ngã tư đường.Thế mà số phận lại trêu ngươi cậu khi đưa người đàn ông ba mươi tuổi ấy trở lại trong hình hài của chính mình năm mười bảy tuổi. Với cơ hội thứ hai hiếm hoi mà ông trời ban tặng, Ji thề rằng sẽ làm lại cuộc đời. Cậu quyết tâm không sống khép kín nữa, không đi học muộn nữa, cũng không chạy vội thẳng về nhà ngay sau giờ tan trường nữa. Cậu muốn tận hưởng tuổi trẻ trọn vẹn nhất bên mấy thằng cốt của mình.Trong chương mới của cuộc đời, "Jiraphat sẽ là một bé ngoan!"Cơ mà... cuộc sống của cậu lẽ ra đã bớt phức tạp hơn nhiều nếu như "Ruth Atiwit" - hội trưởng hội học sinh lầm lì - không cứ nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ cục như thế. Với cả hình như cặp mắt ấy còn ẩn chứa một bí mật nào đó mà Jiraphat chẳng hề ngờ tới.…
Tựa: Yên Lan Phi Tuyết_ Ái tình ấm áp uyên ương hệ liệt.Tác giả: Mạc Quang Thần. 莫 光 晨Thể loại: đam mỹ, xuyên không, giang hồ, nham hiểm,độc ác, lãnh tình trá hình ôn nhu công x điềm đạm, đáng yêu siêu mỹ thụ, công sủng thụ, HE.Nhân vật: Phương Yên Lan x Bạch Phi Tuyết.Biên tập: Viên Viên aka Tiêu Dao Cầm.P.s: mình chưa hỏi bạn BTV nên các bạn đừng mang đi đâu nhé ^^ còn nếu b BTV đọc được thì mong b cho phép mình được up truyện ^^ nếu b ko muốn mình sẽ xoá ngay ^^…
Tên truyện: Underprivileged Desire (DỤC MỌN)Tác giả: 404ROOMThể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, thương trường, kiêu ngạo công, đỉnh đạc thụ, ngọt sủng H.Cảm tác dựa trên câu chuyện của R.L.LNhân dịp sinh nhật của Qiu Qiu 🍁Cast: Hoàng Tinh x Khâu Đỉnh Kiệt Văn án:Có những cuộc gặp gỡ do chính ta tình cờ sắp đặt nhưng lại không hề hay biết. Nếu đó là cuộc gặp gỡ tốt thì ta tự hào vì thứ không phải do bản thân tạo ra, còn nếu cuộc gặp gỡ ấy xấu, ta lại đổ lỗi cho số phận.Quá khứ của mỗi người luôn là ẩn số đối với hiện tại của chính người đó. Khi quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại, nó sẽ gây chấn động tương lai.…
Người nói xem, thời gian sẽ giúp chúng ta quên đi nhau hay làm đậm thêm nỗi nhớ tôi dành cho người? ...Thư An đứng yên, tim đập hỗn loạn, hai bàn tay run run như không còn thuộc về mình. Bước chân anh vang lên, từng nhịp một, kéo khoảng cách về lại gần sau những tháng ngày xa cách. Không một lời giải thích, không một lý do, anh chỉ siết chặt cô vào lòng, mạnh mẽ như thể muốn bù đắp tất cả những lần lạc mất.Giữa tiếng hò reo và ánh đèn mờ nhòe, anh cúi xuống nói vào tai cô, hơi thở run rấy nhưng câu nói lại vững chắc đến lạ:"Anh về rồi. Cả đời này, anh cũng sẽ không đi đâu nữa."Nước mắt cô rơi, nhưng lần này không còn cay đắng, mà ngọt ngào đến mức trái tim như được khâu lại.Trong vòng tay ấy, cô biết, mọi chia ly đã khép lại....09.09.2025 - Truyện do tác giả Việt tự sáng tác, vui lòng không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của chính chủ. Ngoài ra, phần giới thiệu phía trên có thể thay đổi bất kỳ lúc nào nên đừng bất ngờ. Cám ơn!…
title: like a game of chessauthor: byunnstar op: https://byunnstar.livejournal.com/7315.htmltrans: Timierating: nc-15warnings: semi-graphic gore, character death(s)status: completedsummary: "giống như một nỗi ám ảnh, nhất thiết phải phá giải được vụ án giết người hàng loạt. mù quáng đến nỗi, không còn thể thấy được, đâu mới là điều thực sự quan trọng."Đang chờ sự đồng ý của tác giả, không mang bản dịch ra ngoài.…
"Người chỉnh sửa" không phải tác phẩm truyện.NCS cung cấp tất tần tật những gì liên quan tới photoshop…
Giữa họ là hiểu lầm.Giữa họ là kiêu hãnh.Giữa họ là một vết cắn chưa kịp lành... và một lời yêu chưa kịp nói.Nếu được quay lại, liệu họ có còn giữ chừng mực?Hay sẽ đánh cược tất cả, thêm một lần nữa?…
《les bleus chatroom》ổ thính trá hình? _(:3JZ.✘không nói tục, chửi thề✘không đề cập đến wags của các cầu thủ.enjoyyyy (~ ̄∀ ̄)~■6.9.2018■©nabati42…
Tên gốc: Don't Let Me DownGraphic_NobodyKhái quát:Mười tuổi Tim · Drake bị an bài cùng tân nhận nuôi mười ba tuổi Jason · Todd cùng nhau làm trường học hạng mục, hắn hưng phấn cực kỳ. Hắn chỉ hy vọng chính mình có thể khống chế được nội tâm tiểu fans xúc động. Cùng lúc đó, cha mẹ đi công tác thời gian càng ngày càng trường, Tim lại biểu hiện đến thành thạo! Ai còn yêu cầu cha mẹ giám sát? Dù sao hắn không cần! Bất quá, nếu là có người bồi liền càng tốt......Cùng lúc đó, Jason vẫn cứ bán tín bán nghi mà cho rằng hắn nhận nuôi kỳ thật là một hồi tỉ mỉ kế hoạch dân cư buôn bán âm mưu, bất quá đương Robin công tác này xác thật rất khốc. Hắn tân học giáo tuy rằng đều là chút có tiền hỗn đản, nhưng hàng xóm gia tiểu hài tử cũng không tệ lắm. Có cái đại nhân chiếu cố hắn xác thật yêu cầu thích ứng một chút, bất quá hắn có lẽ có thể chậm rãi thói quen.Bút ký:Linh cảm đến từ goldkirk LatchkeyLinh cảm đến từ NaiyaDyani Just a (Boy)Cảm tạ Kaitlin thí đọc!…
Intro : Hế lô, mị là au mới, gọi mị là Raven nhá!Đây là truyện đầu tay nên chắc chắn có nhiều sai sót, có gì thì góp ý chứ đừng nặng lời, tội nghiệp mị ^^Pairing : All x V & SugaCategory : Hiện đại, Hường phấn sml :))), một xíu NamHope (RapHope-ssi hwaiting!), cổ trang (nếu có hứng)~~~Enjoy~~~…
Một giây trước Ace còn ở Marineford, bình thản nhắm mắt xuôi tay, giây tiếp theo cậu phát hiện mình sống lại rồi.Tin tốt: Cậu sống rồi.Tin xấu: Cậu xuyên về tận 52 năm trước.Ace tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Cái quỷ gì đang xảy ra với mình vậy?!"52 năm trước là khái niệm gì? Bố già Râu Trắng còn đang đi làm công ăn lương ở băng hải tặc Rocks, Roger còn chưa ra khơi, khoảng cách đến thời đại hải tặc phải còn phải chờ tận 30 năm nữa!Đúng lúc đó, một cái hệ thống tên "Dính Dính Báo Báo Mèo Mèo" mò tới.Ace: "? Cái gì gọi là không ôm ôm dính dính với cha mẹ thì không thể quay về tương lai??"Ace (cười khẩy): "Bảo tôi ôm ôm dính dính với Roger thì thà bắt tôi đi chết còn hơn. Còn nữa, đây là 52 năm trước mà? Mẹ Rouge lúc này còn chưa được sinh cơ mà! Bắt tôi "dính dính" kiểu quái gì?!Rất nhanh sau đó, Ace nhận ra hình như người "xóa acc chơi lại" không chỉ mỗi mình cậu...Ace trợn mắt nhìn người phụ nữ tóc vàng trước mặt, một đao chém đại hải tặc, một chiêu "Thần Tị" đập Roger lún luôn xuống đất.Người mẹ Rouge yếu đuối không tự lo nổi của cậu tại sao lại biến thành đại hải tặc có thể vật Rocks ra solo thế này?!Một câu tóm tắt đơn giản: Xuyên về thời đại của Rocks... có nhầm lẫn gì không vậy?Chủ đề: Khi thế giới tràn ngập yêu thương.------------------------------------ Nguồn: 嗝打嗝打嗝Dịch: Kahechan (có sự hỗ trợ của QT+Chat GPT)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…
Những sự thật - những câu chuyện - những điều chúng ta chưa biết - sẽ dần được phơi bày. Từ 1-21 là các câu chuyện ngắn khó giải thích. Từ 22-51 là những câu chuyện bí mật mà chính phủ thế giới cũng như VN đang che dấu - đây sẽ là một trong những manh mối - liệu bạn có đủ thông minh để giải mã chúng ?!Từ 52 trở về sau là các Cryptic chưa có câu trả lời bạn sẽ phải tự giải đáp về chúngCảm ơn các bạn.(Từng Top1 Kinh Dị á :) ừ từng thôi !)…
Khi một thợ săn cấp cao phải hạ mình trở thành trợ lý cho một nghệ sĩ đang gặp rắc rối, chuyện gì có thể nghiêm trọng đến vậy?Sau sự kiện T0, thế giới đã không còn như trước: con người bị đột biến thành người lai, các Hố và Cổng xuất hiện đầy rẫy. Các thợ săn - những cá thể mạnh mẽ nhất - phải xông vào hố sâu để tìm kiếm tài nguyên.Phương là một thợ săn rank A, thường xuyên đối mặt với những tình huống nguy hiểm nhất.Hải - ca sĩ duy nhất mang gen Siren có giọng ca mê hoặc lòng người, bỗng rơi vào tầm ngắm của một tên fan cuồng sở hữu gen biến dị chưa từng được ghi nhận.Khi bủa vây họ là âm mưu của kẻ ác, khi thứ duy nhất nối kết họ là một lòng tin mong manh, điều gì sẽ dẫn họ đến với chân tướng? Họ sẽ làm gì khi kẻ chủ mưu cuối cùng là một thực thể không thể với tới?"Tài năng luôn đi cùng với mặt tối, từ bé anh đã nhận ra điều này rồi.""Đừng lo, cứ hát đi. Em ở đây, ngay đằng sau anh."Note tác giả: thứ hai, tư, sáu và chủ nhật sẽ cập nhật chương mới.…
Đây là lần đầu mình dịch truyện. Còn rất nhiều thiếu sót. Nên mong mn thông cảm cho. Nếu có sai sót về mặt ngữ nghĩa, mong chư vị cmt lại chút nhé.Tác giả: Mạc Y LaiThể loại: Trinh thám, Hiện đại,HE.Tình trạng sáng tác: HoànĐộ dài: 80 chươngNguồn raw + convert: Tàng Thư ViệnVăn án: Trên thế giới không có chuyện vô duyên vô cớ yêu.Càng không có chuyện vô duyên vô cớ hận.Phía sau mỗi một đoạn thù hằn.Đều là một câu chuyện phúc tạp.105 mét, là chiều sâu cực hạn của con người khi tay không lặn xuống nướcVậy còn chỗ sâu nhất trong nội tâm?Chiều sâu tội ác. Như thế nào mới có thể đo được?Tất cả đều có trong hồ sơ Chiều Sâu Tội Ác…
Author: JanJamThể loại: OC, Tâm lý, BL, BG, thần thoại, tình cảm học đường, Dark acamedia, Marauders era AU,....Tên khác:Theron Ashford: Cẩm nang sinh tồn giữa đám thiếu niên pháp thuật có vấn đề tâm lýGiới thiệu: Đây là fic về thời đại Marauders. Theron Ashford đến Hogwarts với đôi mắt quá bình tĩnh đối với một đứa trẻ, đôi tay thô ráp nhưng biết chữa lành, và thứ ma thuật đỏ rực không ai hiểu nổi.Cậu chỉ muốn sống yên ổn, giữ bạn bè an toàn, và trở thành người tử tế như mẹ nuôi mong muốn.Đáng tiếc, vũ trụ không chấp nhận lời cầu nguyện của cậu. Và bắt đầu ném cho cậu những thiếu niên có vấn đề nhất mà nó có thể với tới. Lưu ý: Theron Ashford là OC, không trọng sinh, không xuyên không, không xuyên thư. Câu chuyện tập trung khai thác các mối quan hệ đa chiều và sự phát triển tâm lý nhân vật ( có một chút All-Theron). Nếu không hợp gu, xin hãy nhẹ nhàng quay đầu. Cảm ơn bồ.…
Kẻ đã chết... Thì trả về cõi chết!Một linh hồn đã vỡ nát... Chỉ còn chấp niệm níu kéo lại thế giới hơn cả địa ngục."_Ngài bóng ma! Liệu tôi sau này có thể gặp ngài lần nữa không?"Tiếng đứa trẻ vị thành niên nói với hắn chất giọng khàn khàn."_Được chứ! Ngày mai ta sẽ quay lại có nhiều câu chuyện nói với em!"Em mong chờ hắn...Đêm nào tuổi vị thành niên của em chờ hắn vào nửa đêm.Một ngày hắn không đến, nhưng quá khứ của hắn luôn hành hạ tâm em. Quá khứ của hắn đã giẫm nát bông hoa hồng của hắn mà tương lai hắn tặng cho em.Em không muốn vứt nó đi... Em kẹp nó vào nhật ký mà em hay giấu dưới gối.Và ngày hôm sau đó, thời gian trùng hợp mà để tâm em đặt vào nhật ký thì quá khứ ta đã giết em rồi.Và rồi, ta lại gặp em lần hai, ta coi em như quân cờ, và rồi để em đau khổ mà không thể khóc giống như lần đó. Chỉ có thể đợi ảnh giới do ta tạo ra mà dày vò em cho tới chết.Nhưng khi quay lại, ta mới là kẻ ngu ngốc. Chính ta đã giết chết em hai lần, chính ta đã giết chết tình yêu của ta hai lần mà không hề hay biết.Ta có lần cầu xin tử thần để hắn lấy linh hồn ta để trả luân hồi của em vốn dĩ phải có.Nhưng hắn nói, kẻ đã chết vi phạm điều âm hồn, nên vĩnh viễn không thể luân hồi lần nào nữa.Chỉ có thể vĩnh biệt âm hồn trong vô vọng."Liệu ngài có lần nào coi em như người thương của ngài?Chắc không đâu...Vì sự xuất hiện của em vốn dĩ chỉ là một bóng ma giả dối luôn bám theo ngài!Xin lỗi...Vì đã xuất hiện trong cuộc đời của ngài!Vĩnh biệt...Tôi mong sẽ chẳng có lần nào có…