Cứ ngỡ những tháng ngày tuổi học trò của Lê Uyển Xuân sẽ trôi qua một cách chậm rãi và nhàm chán. Đâu ngờ được rằng ông trời lại bén duyên cho cô một 'tiền bối' đúng như ý nguyện....nhưng mà, trong ý nguyện của cô đâu có nói anh ấy không phải người?!…
Tóm tắt:Hanagaki Takemichi đã chết.Chết một cách lãng xẹt trong một con hẻm vắng giữa cơn mưa chiều nhạt nhòa. Không người thân. Không bạn bè. Không ai biết. Không ai nhớ.Nhưng đó lại chưa phải là kết thúc.Tỉnh lại ở một thế giới xa lạ, Takemichi phát hiện mình bị xem như một kẻ "đồng tính bệnh hoạn" mà ai cũng ghê tởm và tránh xa.Cậu chỉ phủi bụi trên vai, ánh mắt cá chết, thản nhiên đáp:"Xin lỗi, nhưng tôi không quen biết các người. Và tôi đéo phải gay."Takemichi luôn giữ một phương châm sống rất rõ ràng:Sao cũng được. Kệ đi. Miễn đừng dính tới mình.Nhưng càng cố tránh né, cậu lại càng bị kéo thẳng vào trung tâm của mọi rắc rối, những mối quan hệ rối rắm mà cậu chẳng hề muốn dính líu.****Tác giả: FishThể loại: Boylove, xuyên không, drama, fanficNguyên tắc: Tokyo Revenges*Note_Nhân vật OCC, không theo nguyên tắc_Truyện cập nhật thất thường, có thể drop bất cứ lúc nào_Có yếu tố trà xanh, xuất hiện nhân vật ngoài tác phẩm gốc*Đôi lời từ tác giảTruyện này tôi viết hoàn toàn dựa theo suy nghĩ bộc phát và cảm xúc, hoàn toàn không có kế hoạch hay bản thảo gì hết. Tôi muốn viết 1 bộ truyện về AllTakemichi mang theo motip của mấy bộ truyện đời đầu khi anime mới nổi, đơn giản là vì tôi muốn tìm lại cảm xúc hồi mới đu alltake, đồng thời thoả mãn cái sự tưởng tượng lẫn sự cay cú của tôi khi đọc 10 bộ thì hết 8 bộ drop.…
Năm tháng ấy, chúng ta đều là những đứa trẻ chưa trưởng thành nhưng lại khao khát một tình yêu viên mãn, hy vọng được cùng nhau nắm tay đi hết quãng đường còn lại. Tuổi trẻ là quá xa khi nhắc đến 2 từ duyên phận. Nhưng duyên phận cũng chỉ là đôi ba lần gặp gỡ, còn quyết định đi hay ở lại, vẫn là do con người. Năm tháng sau này, chúng ta đã trưởng thành nhưng tình yêu năm nào đã tan vào trong dĩ vãng, có tất cả trong tay nhưng trong lòng lại trống rỗng. Đợi đến lúc trưởng thành...Nếu có thể, mình yêu lại từ đầu được không? Nếu có thể, xin cho thời gian trở lại để nói tiếng yêu em..Người em thích của tháng năm ấy, chính là anh.Người anh thích của sau này, vẫn là em.• Chúng mình, yêu lại từ đầu nhé •…
Cô vì anh mà thay đổi nhưng rồi anh lại nói anh sự hồn nhiên của em như trước kia anh và cô đã cải nhau sau đó cô gặp tai nạn và chết đc trọng sinh về lúc trước khi gặp anh 2 tháng cô sẽ thay đổi mọi thứ ko yếu đuối để anh phải lo rồi xảy ra sung đột Nữ 9 Phạm Ngân HồngNam 9 Hàn Thiên PhongTác phẩm thứ 3 của mình mong mn ném đá nhẹ tay ❤❤😆😆…
Đoàn Dược Hi là một người vui vẻ , hòa đồng nhưng đồng tính và cậu thích anh là người ấm áp , lạnh lùng Tề Nam Thiên . Hai người là bạn thân từ nhỏ và được gia đình hai bên đính ước sau này sẽ kết hôn . Cậu đã thích anh từ nhỏ nhưng anh lại rất ghét cậu .. sau đó ...thì vào truyện mà đọc:))…
Thanh xuân năm ấy rốt cuộc bạn có những gì? Có lẽ...chẳng gì cả ngoài những mảnh tình cảm vỡ vụn, những đoạn nhớ nhung gián đoạn, những hoài niệm cũ đến nhói lòng...…
"So you said, you found, somebody else."---------------------------------------Dựa trên sự thật đã từng trải.CHÚ Ý: Nếu muốn reup thì phải thông qua mình trước nhé :) Mong mọi người ủng hộ ^^…
Người ta thường nói tình yêu đầu đời lúc nào cũng đẹp nhất. Vì đó là lần đầu tiên trái tim ta rung động. Và câu truyện tôi viết này cũng vậy. Trong một chuyến nghỉ hè nhân vật Tâm đã phải lòng một cô gái Nông thôn nghịch ngợm - Thảo Nguyên.Những rung cảm đầu đời vô cùng ngọt ngào sẽ cho ta cảm giác thú vị..Nhưng liệu có đi đến cuối con đường…
Tác giả: KolubiEdit: Cố Nguyệt Beta: Cố Nguyệt Nguồn: doctruyenhot.com Từ khi phát dục thời điểm Tiểu Diễm đã có ham muốn tột cùng về xxoo, nàng 16 tuổi nữ sinh học giỏi 10 năm, trầm lặng ít nói cộng với dáng vẻ nhu mì nhận được rất nhiều hảo cảm, gia cảnh nghèo khó nhưng sớm hiểu chuyện phụ mẫu an tâm cho nàng chiều chiều ra thị thành quán cơm bương trải kiếm chút tiền học phí, xe buýt 3h chiều muộn 9h30 tối, Tiểu Diễm ngày ngày đi làm trên chuyến xe buýt đông đúc người và...…