Những vụ án ngắn không hồi kết
Bí ẩn, trinh thám, hung thủ giết người, tâm lý tội phạm…
Bí ẩn, trinh thám, hung thủ giết người, tâm lý tội phạm…
mình thích thì mình giới thiệu thui…
Không có thật, tất cả chỉ là tưởng tượng‼️Oneshot…
Phạm Khuê, mít và anh Bân…
Thằng cu bạn thân và thằng nhóc hay dỗi.…
vào đọc sẽ biết . Mong mn ủng hộ ạ💞…
đọc đi rồi biết rất hay mời các bạn hãy đón xem toàn bộ câu chuyện sẽ như thế nào nha !…
Có anh rồi mất anh 😞…
- kutabare - fvck you.…
"dịch vụ giết thuê deathlist xin nghe!"…
Oán hận độc nhất thế gian chính là có duyên nhưng không có phận. Tiếc rằng em chưa từng thương xót cho sự vụng về của tôi.…
"Cho anh ngắm em thêm chút""Bố thằng điên""Ngoan, ở yên xíu nào""...Ừm"…
"Chỉ vì chúng tôi là LGBT+ mà muốn chúng tôi rời nhóm?""Anh à, thế giới này khắt nghiệt thật, nếu em không thể ở bên anh khi ánh sáng sân khấu vẫn còn gọi, em sẽ cùng anh mãi bên nhau trong bống tối"chuyện đều là những tình tiết hư cấu không có thật. Được viết bằng chất xám của mình. Nếu nó có giống với bất kỳ nội dung nào xin hãy ib riêng qua cho mình để có hướng giải quyết.#kty_illos #soojun #tomorrowbytogether #yeonjun #soobin…
"Nếu có thể gọi tên thiên sứ và được ban cho điều ước, tôi sẽ gọi tên em một nghìn lần trong từng giấc mộng vấn vương để ôm em thật chặt vào dải Ngân Hà của chúng ta. "không có chơi được game mà mê nhỏ này quá mọi người, nhìn rũ rượi như con ma mà cũm xinh xinh cưng cưng kiểu gì á🥲Lưu ý:Bối cảnh trong fic không liên quan đến thế giới của nguyên tác, ở đây chỉ có những người bình thường, không có rap ballet để sinh tồn.…
choi,choi yeonjun.…
"Cứ tưởng cậu sẽ là của tôi... Nhưng tôi đã lầm rồi...""Hạnh phúc là gì chứ?"…
ngồi với nhau đâm ra thích nhau thôi…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…