BẢN EDIT ĐƯỢC THỰC HIỆN VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI , CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN EDIT ĐI NƠI KHÁC Tác phẩm: Giám ngục của cậuTác giả: Tửu NgọcEdit: DưaRaw: ChucongconvertCố Ly x ClarenceTình trạng tác phẩm gốc: 12 chương x 2 PN(Edit dựa vào Quick Translation và Google dịch)…
Hệ thống cảnh báo, người chơi Tiêu Thu Thủy bị xoá khỏi bộ nhớ... ....nhưng nhân vật nguyên tác Liễu Tùy Phong không cho phép. [truyện có thể đi lệch sự kiện trên phim để phục vụ cốt truyện]…
Truyện lấy bối cảnh khi Choi Hyeonjoon a.k.a Doran vừa gia nhập T1. Là cầu nối duy nhất của cặp đôi đang trong quá trình "lò vi sóng" Lee Sanghyeok x Han Wangho, Doran bất đắc dĩ là kẻ biết mọi bí mật của cuộc tình này. Choi Hyeonjoon sẽ phải làm gì đây??…
cp9Phạn Việt (top) x Kỳ Phong (bot)Việt : Phạn Việt Phong : Kỳ Phong Tâm: Tâm hồn, tình cảm, gợi lên tình yêu sâu sắc và gắn kết giữa Phạn Việt và Kỳ Phong Còn có thể hiểu anh pé Phong là tâm của anh Diệt:))Với lại sửa chi tiết hoàn toàn theo ý của tác giả Tui thích mấy thụ kiểu mềm mỏng trong tay công ý:33Chứ ko hoàn toàn biến dạng nhân vậtVà phổ cập cho ai ko biết hoặc chưa biết Kỳ Phong là cháu trai trưởng tộc của tộc Bạch Trạch Phạn Việt được ông Kỳ Phong cứu rồi nhận nuôi hai người mới làm huynh đệ chứ ko có loạn luân nha Mãi iu 😘💓…
Gửi những kẻ mộng mơ đã bị chôn vùi dưới lớp tuyết trắng.Đây không phải là một bản anh hùng ca về những chiến thắng chói lọi được in trong sách giáo khoa, cũng chẳng phải là cuốn tiểu thuyết diễm tình nơi tình yêu chiến thắng cái chết.Đây là một lát cắt dang dở của chiến dịch Typhoon, ngoại ô Moskva, năm 1941.Một nốt lặng trầm buồn. Một hơi thuốc chung. Và một cái kết đã được báo trước.…
"Cậu có thôi đi không hả?""Mợ chịu lấy anh thì anh dừng lại.""Ai là mợ của cậu?" Trần Anh Khoa trừng mắt. "Tôi nhất quyết không bao giờ lấy cậu đâu, mời cậu út Sơn về cho."…
thế là ăn táo hay ăn đấm?.author's notes: bìa truyện là ảnh cái chảo vì lúc bắt đầu viết mình tự dưng nghĩ đến cái joke của hội pan-sexual :)) cute mà đúng không :))…
Tác giả: NyNy PhanThể loại: phụ tử, niên hạ, đại thúc thụ, ngược Văn ánMột người cha nghèo khổ mang tiếng bỏ con Một đứa con lạnh lùng và không có tuổi thơ tốt đẹp 20 năm sau..... hai kẻ có huyết thống xem nhau như xa lạHắn nghĩ mình không đáng có con....... Anh nghĩ người cha kia chẳng bằng đôi giày rách.....Nhưng số phận trớ trêu...... bí mật quá khứ được hé lộ....Đáng buồn cười hơn......" Cái gì ???" Người mà hắn lên gường chính là tổng tài....con trai hắn???ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.Published on Wattpad and yaoivn.com ONLY.…
Well, một số phần mình lấy từ Lofter, mà nền tảng này phải có số điện thoại trung mới đăng ký tài khoản được. Nên những phần đó mình dịch lậu, chưa có sự đồng ý của tác giả(mình sẽ ghi rõ là phần nào). Nếu bị sờ gáy, mình sẽ xóa ngay.…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Trước khi mấy cô đọc truyện,tui thật phải khai ngay từ đầu.Đoản này căn bản tui viết để thỏa mãn tâm trạng sau của tui sau khi nghe tin bác Tuấn tính cải tổ TYT và Vịt Diêu không tham gia cải tổ.Tim tôi-nó đau lắm,thất vọng tràn trề!Thật sự tui chỉ mún lưu lại một thứ gì đó về Vịt Diêu,về TYT 5 thành viên ,về hẹn ước concert vạn người của họ thôi..............__________________________________________________Này là tui viết xong đăng lên FACE rùi nên ai thấy quen thì......kệ....😁😁😁😁…